Chồng Tôi Là Người Cổ Đại

Chương 139: - Cọ xát







Editor: SCvitao
Đáng thương Tống Gia Ngôn một tay muốn nắm tay bạn gái, một tay còn phải giữ thùng bắp rang và đồ uống, gian nan đi ra ngoài
Cũng may rất nhanh Đỗ Hạ đã tỉnh khỏi cốt truyện, nếu không Tống Gia Ngôn vừa phải dắt cô, vừa phải xách bao lớn bao nhỏ, khẳng định không đi nổi
Tống Gia Ngôn xách theo nhiều đồ vật như vật, Đỗ Hạ không nỡ để hắn đi bộ, đi ra khỏi rạp chiếu phim, cô liền duỗi tay vẫy một cái xe taxi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đỗ Hạ đã lên kế hoạch xong, bọn họ về nhà cha mẹ trước, ăn xong cơm chiều ở nhà thì sẽ nhờ đồng chí Đỗ lái xe đưa bọn họ về chung cư của cô
Nghe Đỗ Hạ nói muốn về chung cư, Tống Gia Ngôn vội vàng hỏi: “Em về nhà riêng thì anh làm sao bây giờ?”
“Tất nhiên là anh về cùng em rồi
Làm sao vậy, chẳng lẽ anh muốn ở nhà cha mẹ em?” Đỗ Hạ bất ngờ nhìn về phía Tống Gia Ngôn
Tống Gia Ngôn vội vàng lắc đầu: “Đương nhiên không được, không có em thì anh ở cùng chú dì rất xấu hổ.”
Đỗ Hạ tưởng tượng, phỏng chừng lão Đỗ vừa tan tầm liền lôi kéo Tống Gia Ngôn chơi cờ, cuộc sống như vậy đối với hắn mà nói khẳng định không tốt đẹp
Không đúng, không thể nói là không tốt đẹp, phải nói là tra tấn
Đỗ Hạ buông tay, bình tĩnh nói: “Cho nên, đương nhiên anh phải trở về cùng em nha.”
Tống Gia Ngôn nhắc nhở: “Nhưng không phải nhà em cũng chỉ có một căn phòng sao?”
Hai ngày này hắn hắn nghe Cam Mạn Mai nói rất nhiều lần, nói tính tình Đỗ Hạ rất ngoan cố, lúc mua phòng ở, bọn họ đều nói cô nên mua căn nhà lớn một chút, không đủ tiền thì bọn họ có thể giúp đỡ thêm, nhưng cô lại kiên trì mua căn chung cư nhỏ đó
Một phòng ngủ, một sảnh, một bếp, một nhà vệ sinh, có thêm khách cũng không có chỗ ở, đây cũng là chuyện làm Cam Mạn Mai không hài lòng nhất
Còn lại mấy chuyện như phí điện nước đắt, phí bất động sản đắt, quyền tài sản chỉ có 50 năm linh tinh, Cam Mạn Mai nhắc mãi cũng mệt mỏi
Nhưng Đỗ Hạ lại cảm thấy quyết định của mình cực kỳ chính xác, điều cô kiêu ngạo nhất chính là cô dựa vào năng lực bản thân tự mua nhà, không cần động tới tiền dưỡng lão của cha mẹ
Cam Mạn Mai bọn họ vẫn có tư tưởng của thế hệ trước, cả đời tích góp đều vì con cái
Đỗ Hạ tính toán mua nhà, bọn họ liền muốn góp tiền mau cho cô, hoàn toàn không có nghĩ tới số tiền này cũng là tiền phòng thân của hai người bọn họ
Dễ nghe một chút thì nói là tiền dưỡng lão, nói khó nghe một chút, thì đây là tiền phòng thân của cả nhà bọn họ, nếu lúc ấy Đỗ Hạ dùng số tiền này mua căn nhà lớn hơn, hai người Cam Mạn Mai đều sắp về hưu, về sau vạn nhất có chuyện gì ngoài ý muốn, căn cứ theo tiền lương của Đỗ Hạ, căn bản là không đủ sức chi tiêu quá lớn
Đỗ Hạ là người lý tính, tất nhiên cô cũng muốn nhà lớn, nhưng chuyện này vượt quá khả năng của cô, cho nên cô nguyện ý lui một bước, mua một căn nhà nhỏ trước, chờ về sau có điều kiện lại đổi cũng được
Dù sao phần lớn thời gian cô đều ở bệnh viện, nhà cũng chỉ là một chỗ để ngủ nghỉ, quá lớn cô cũng không thoải mái, nhỏ một chút thì có cảm giác an toàn hơn, vừa vào cửa là có thể thấy rõ tất cả các góc trong phòng, căn bản không cần lo lắng có người trốn trong phòng
Đỗ Hạ vô cùng tự nhiên vẫy vẫy tay, nói: “Một gian phòng thì làm sao
Anh có thể ngủ trên sô pha, sô pha nhà em đặc biệt thoải mái, lúc em mua tốn một tháng tiền lương đấy.”
Đối với Tống Gia Ngôn, chỉ cần có thể ở cùng Đỗ Hạ ngốc, ngủ chỗ nào cũng được, cho nên hắn cũng không nói thêm gì nữa, xem như cam chịu với quyết định của cô
Nhưng mà chờ tới chung cư nhà Đỗ Hạ, Tống Gia Ngôn mới biết được cái gọi là mục trừng cẩu ngốc
Nhà Đỗ Hạ rất nhỏ, điểm này hắn đã sớm biết, cũng chuẩn bị tâm lý ở trong lòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng khi hắn vừa vào phòng, nhìn một vòng hết nửa căn phòng, Tống Gia Ngôn vẫn sửng sốt một hồi lâu, mới nhấc chân bước vào cửa
Chiếc sô pha cực kỳ thoải mái mà Đỗ Hạ nói đến, hắn liếc mắt một cái liền nhìn thấy, phòng khách cũng chỉ lớn như vậy, tự nhiên sô pha cũng không quá lớn
Tống Gia Ngôn nhìn cái sô pha này cũng chỉ khoảng 1 mét 8, nếu hắn ngủ phía trên, trừ bỏ vị trí gối đầu, phỏng chừng nửa cẳng chân đều phải gác lên tay vịn mới có thể nằm được
Cái sô pha này thoạt nhìn cũng bình thường, Tống Gia Ngôn tạm thời chưa nhìn chỗ nào giá trị tới một tháng tiền lương của bạn gái
Thấy tầm mắt Tống Gia Ngôn rơi trên sô pha, Đỗ Hạ như hiến vật quý, vội vàng buông túi xách trong tay xuống chạy đến cạnh sô pha, cô duỗi tay vẫy vẫy Đỗ Hùng Hoa đứng ngoài cửa
Đỗ Hùng Hoa tiếp nhận tín hiệu của con gái, nháy mắt đã hiểu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ thấy ông đi đến trước sô pha, đẩy sô pha ra giữa phòng khách, thành thạo ngả chỗ tựa lưng và tay vịn sô pha xuống

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.