Chồng Tôi Là Người Cổ Đại

Chương 156: - Kinh hỉ hay kinh hách?




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]



Editor: SCvitao
Cô ha ha cười hai tiếng, ý đồ giảm bớt sự lo lắng trong lòng
Đỗ Hạ nhìn thẳng vào mắt Tống Gia Ngôn, động tác trên tay cũng nhanh hơn; “Đây không phải lễ vật anh mua cho em sao
Nào có đạo lý không cho em mở quà.”
Biết Đỗ Hạ ghét màu hồng cánh sen, Tống Gia Ngôn không đủ tự tin nói: “Nhưng nàng phải bảo đảm, nhìn xong không được tức giận.”
Hắn đều nói như vậy, Đỗ Hạ còn có cái gì không rõ, cô hít sâu một hơi sau, chậm rãi nói: “Em bảo đảm không tức giận, kể cả hai cái túi còn lại cũng là màu hồng cánh sen, em cũng không tức giận.”
Dù sao vẫn còn biên lai, có thể cầm tới tiệm đổi hàng, cô mới không vì loại chuyện này mà tức giận với Tống Gia Ngôn đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghe cô nói như vậy, Tống Gia Ngôn an tâm hơn một chút, hắn buông tay, để Đỗ Hạ mở nắp hộp ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhìn bên trong lại thêm một chiếc túi xách màu hồng cánh sen, thế mà trong lòng Đỗ Hạ lại có một loại cảm giác siêu thoát, quả nhiên như trong dự đoán
Một khi đã chuẩn bị tinh thần, kết quả cũng không khó chịu như trong dự đoán
Thấy biểu tình của cô không tốt, Tống Gia Ngôn chột dạ cúi đầu nghịch ngón tay, né tránh không dám đối điện với tầm mắt của cô
Đỗ Hạ dậy nắp hộp lại, cô quay đầu nhìn Tống Gia Ngôn một cái, hít sâu một hơi, sau đó mới giơ tay lấy cái hộp còn lại
Thấy rõ ràng cái túi trong hộp, Đỗ Hạ không biết mình rốt cuộc nên vui vẻ hay nên tức giận
Có lẽ cô không nên tức giận, bởi vì cái túi xách cuối cùng không phải màu hồng cánh sen làm cô hít thở không thông
Nhưng mà cô cũng không vui ever nổi, bởi vì —— bên trong chính là một cái túi xách màu hồng nhạt, nhìn kỹ thì màu cũng đỡ hơn màu hồng cánh sen nhiều
Đậy nắp lại, Đỗ Hạ nhịn không được giơ ngón tay cái với Tống Gia Ngôn
Thấy động tác của cô, gánh nặng trong lòngTống Gia Ngôn được giải khai, lại vui vẻ lên
Tiểu Hạ dựng ngón tay cái với hắn
Này có phải thuyết minh, cái túi xách cuối cùng vẫn làm cô thích
Nhưng mà hắn còn chưa vui vẻ được hai giây, Đỗ Hạ nhấn mạnh từng câu từng chữ nói: “Thật
Không
Hổ

Anh!” Trai thẳng sừng sững không ngã
Màu hồng cánh sen, rồi màu hồng nhạt, mệt hắn nghĩ ra được
Thấy vẻ mặt Tống Gia Ngôn mê mang, Đỗ Hạ tức giận hỏi: “Anh có ý thức được bạn gái anh năm nay đã 26, hai tháng nữa là 27 tuổi rồi, mấy màu sắc tươi sáng như vậy, em thật sự, thật sự không khống chế được.”
Hiện tại Tống Gia Ngôn đã biết Đỗ Hạ không thích mấy màu sắc tươi sáng này, hắn ảo não bản thân không đủ cẩn thận, rõ ràng bình thường cô chưa bao giờ mặc đồ màu hồng, lúc ấy mua túi xách, hắn sao có thể tự tin cô sẽ thích túi xách màu này nhỉ
Tống Gia Ngôn rầu rĩ không vui nghịch nghịch ngón tay, tâm tình chưa bao giờ suy sút như vậy
Hắn cảm thấy bản thân thật sự quá vô dụng, chọn một cái lễ vật cũng không thể chọn được cái tiểu Hạ vừa lòng
Nguyên bản hắn muốn tiểu Hạ cảm thấy vui vẻ, không nghĩ tới lễ vật của hắn chẳng những không làm cô vui vẻ, ngược lại còn làm cô không cao hứng
Thấy Tống Gia Ngôn như vậy, trong lòng Đỗ Hạ lại cảm thấy hối hận, cô nghĩ lại có phải lời nói vừa rồi của mình quá nặng hay không
Đỗ Hạ nghiêng người dựa lên vai Tống Gia Ngôn, duỗi tay nắm lấy ngón tay của hắn đung đưa, ôn nhu trấn an: “Được rồi, kỳ thật cũng không phải em không thích, chỉ là màu sắc này em cũng không có quần áo thích hợp để mặc cùng, nếu không như vậy, ngày mai chúng ta cầm mấy cái túi này đi đổi qua sang cái túi mới, ý nghĩa vẫn vậy.”
Tống Gia Ngôn gật gật đầu, bất quá hắn có chút nghi hoặc hỏi: “Mua rồi còn có thể đổi sao?”
Đỗ Hạ đặt cằm lên vai hắn gật gật đầu: “Có thể, dịch vụ sau bán của mấy nhãn hiệu xa xỉ phẩm này đều không tôi, đừng nói là đổi hàng, chỉ cần có biên lai, anh muốn trả lại hàng cũng được.”
Nghe Đỗ Hạ nói như vậy, tâm tình Tống Gia Ngôn cũng tốt lên một ít
Cũng không phải hắn tiếc tiền mấy cái túi xách này, chỉ là tiểu Hạ không thích mấy cái túi này, mua về đặt ở trong nhà, khẳng định cô nhìn thấy một lần sốt ruột một lần, cho nên có thể đổi thì cứ đổi đi
Đỗ Hạ dựa lên vai Tống Gia Ngôn xà nẹo trong chốc lát, đột nhiên nhớ tới một việc: “Đúng rồi, không phải anh còn mua nước hoa sao.”
Nghĩ đến nước hoa, Đỗ Hạ lại có tinh thần, nước hoa không phải túi xách, cơ hồ không có khả năng lật xe
Kỳ thật y theo không khí hiện tại, Tống Gia Ngôn không muốn để Đỗ Hạ tiếp tục bóc quà, nhưng nhìn vẻ mặt cô hứng thú bừng bừng, hắn lại không nói được câu ‘không’
Có bóng ma túi xách hồng cánh sen phía trước, Tống Gia Ngôn mua này bình nước hoa này làm Đỗ Hạ cảm thấy vạn phần kinh hỉ
Nhìn trong túi còn có hai thỏi son môi, Đỗ Hạ nghĩ đến màu hồng cánh sen mà trai thẳng yêu thích, đáy lòng lại bị khói mù bao phủ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.