Chồng Tôi Là Người Cổ Đại

Chương 97: - Suối nước nóng







Editor: SCvitao
Nàng không biết vừa rồi hắn trộm suy nghĩ cái gì trong lòng đúng không
Nghĩ đến đây, Tống Gia Ngôn vội vàng lắc lắc đầu, phủ định suy đoán của chính mình
Tiểu Hạ hẳn là không biết, nàng nếu biết, vừa rồi sẽ tức giận, mà không phải còn cười nhắc nhở hắn dùng nước lạnh rửa mặt hạ nhiệt độ
Rốt cuộc nữ tử mà biết mình bị người tưởng tượng như vậy, đều sẽ cảm thấy bị mạo phạm
Tống Gia Ngôn ngồi một mình ở trong phòng thật lâu, thẳng đến khi Tống Châu thật cẩn thận tiến vào, hỏi hắn có muốn đốt đèn ngủ hay không
Tống Gia Ngôn để Tống Châu đi múc một chậu nước giếng lạnh lẽo rửa mặt, rồi mới nằm lên giường chuẩn bị ngủ
Tống Châu bình tĩnh đốt một ngọn nến ở đầu giường gỗ cho công tử nhà mình, rồi thổi tắt các ngọn đèn dầu khác trong phòng, bưng chậu nước giếng rời khỏi phòng
Từ trong phòng đi ra, Tống Châu kích động đến mức quả thực hận không thể ôm cậu đồng rửa mặt chạy quanh Quốc công phủ hai vòng
Đỗ cô nương đi rồi, công tử nhà bọn họ muốn nước
Còn là nước lạnh
Nước giếng lạnh
Tống Châu trong lòng đã muốn chạy như điên hai mươi vòng rồi
Hai người trộm ở trong phòng hàn huyên cái gì vậy trời
Khẳng định là đề tài rất kích thích đi
Kích thích đến mức lúc hắn đi vào, trên mặt công tử vẫn còn đỏ ửng, phải dùng nước lạnh rửa mặt mới khôi phục như thường
Thật kích thích
Thật muốn biết
Sớm biết vậy hắn đã không lùi xa như vậy
Rốt cuộc Đỗ cô nương chỉ bảo hắn ra khỏi phòng thôi
Nếu hắn đứng ở cửa, ghé vào ván cửa, nói không chừng có thể nghe rõ bọn họ nói chuyện
Lần đầu tiên hẹn hò trong cuộc đời, Đỗ Hạ vô cùng coi trọng
Buổi sáng lúc Vân nhi lại đây chải đầu cho cô, thay đổi tác phong tùy ý ngày xưa, dặn Vân nhi chải cho cô kiểu tóc lưu hành nhất Khánh triều
Xiêm y cùng trang sức trên người cũng bị Đỗ Hạ chọn tới chọn lui trong hai ngăn tủ kia
Tống Gia Ngôn cũng rất coi trọng, làm Tống Hải hầu hạ mặc xiêm y cùng phát quan mới tinh cho hắn
Thay xong quần áo cho công tử nhà mình, nhìn công tử còn giơ tay sửa sang lại phát quan trên đầu trước gương, Tống Hải vội vàng khen:
“Công tử, không cần điều chỉnh, tiểu nhân đeo cho công tử rất thẳng rồi, hôm nay quần áo của công tử cũng rất đẹp, đợi lát nữa Đỗ cô nương nhìn thấy, khẳng định cũng luyến tiếc chuyển mắt qua chỗ khác.”
Tống Gia Ngôn nghe vậy khẩn trương xoa xoa nếp áo khoác ngoài, có chút không tự tin hỏi: “Thật sự?”
Tống Hải chưa bao giờ thấy bộ dạng thiếu tự tin như vậy trên người công tử nhà mình
Hắn ở trong lòng than một ngụm: Xem ra công tử thật sự rất thật lòng với Đỗ cô nương, thế nhưng làm công tử hoài nghi bề ngoài vô địch của mình
Công tử quý tộc ở kinh thành nhiều như lông trâu, bọn họ có người tài hoa siêu tuyệt, có người diện mạo xuất chúng, cũng có dựa vào phong cách hành sự phong lưu không kềm chế của mình mà được rất nhiều nữ tử chưa lập gia đình ưu ái
Nhưng là nếu bàn lên, con em quý tộc xuất chúng nhất chính là công tử nhà bọn họ
Đương nhiên, không phải Tống Hải khoe khoang diện mạo và tài hoa công tử nhà mình đứng đầu kinh thành, mà nói nếu phải chọn hai người đứng đầu, thì công tử nhà bọn họ chắc chắ phải chiếm một chỗ
Người khác có tài hoa thì diện mạo không bằng công tử nhà hắn, có diện mạo lại không tài hoa bằng công tử nhà mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mấy năm trước, không biết có bao nhiêu danh môn khuê nữ trong kinh thành hy vọng có thể gả vào Quốc công phủ, trở thành phu nhân của công tử
Ngay cả đại trưởng công chúa, cũng từng thể hiện sự ái mộ công tử trong cung yến
Bất quá lúc ấy Tống Gia Ngôn bị Phùng Thái Hậu ám ảnh, thấy nữ tử đều hận không thể trốn đi, hơn nữa đại trưởng công chúa là con gái của Phùng Thái Hậu, riêng điểm này củng đủ làm mấy người Tống Mẫn Lan cùng Tống Quốc công đều quả quyết không đồng ý để em trai ( con trai ) lấy thượng công chúa
Dĩ vãng tuy rằng Tống Gia Ngôn vì chuyện cũ không thể tiêu tan, nhưng trên triều đình hắn nhận được tín nhiệm của bệ hạ, còn là em trai ruột của Hoàng Hậu, cậu ruột của Thái Tử, nên từ trước tới nay chưa bao giờ thiếu tự tin giống hôm nay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tống Hải bận rộn lo lắng nói: “Ai da công tử của tôi ơi, thật sự, đợi lát nữa ngài cứ như vậy đi ra ngoài, bảo đảm có thể làm Đỗ cô nương nhìn đến thất thần.”
Tống Gia Ngôn nhìn bản thân trong gương, trầm tư một lát, mở miệng phân phó: “Ta cảm thấy đai lưng có chút không ổn, ngươi đi lấy ngọc bội cho ta, ta nghĩ đổi túi thơm thành ngọc bội sẽ tốt hơn chút.”
Tống Hải thở dài một hơi ở trong lòng, âm thầm lẩm bẩm: Cứ thay ra thay vô như vậy, khéo lát nữa làm Đỗ cô nương chờ bọn họ lâu

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.