Chương 3: Nhạc Linh San Nhạc lão sư “Ừm ~” Nhạc Linh San chỉ cảm thấy ba chữ Nhạc lão sư này quá đúng ý nàng, nghe xong liền vui vẻ ra mặt, liên tục gật đầu, còn bảo Kỷ Thư gọi thêm mấy tiếng nữa.
Kỷ Thư rất phối hợp, thấy Nhạc Linh San ngày càng hưng phấn, bèn đổi chủ đề, giả vờ như không để tâm hỏi:“Nhạc lão sư, Hoa Sơn phái có nhiều người chơi lắm sao?” “Đúng vậy a.” Nhạc Linh San cũng không nghĩ nhiều, giòn giã đáp:“Bảy, tám năm qua, hàng năm đều có người chơi gia nhập Hoa Sơn phái chúng ta đó. Bọn hắn cũng thật có tiền. Nhất là gần đây bốn năm năm. Mỗi người chơi gia nhập Hoa Sơn phái đều sẽ hàng năm ít nhất bỏ ra một thỏi vàng. Hoa Sơn phái chúng ta lúc đầu nghèo lắm. Hiện tại cũng nhờ thu những người chơi này mà trở nên giàu có đây…” Nàng líu lo kể hết mọi chuyện từ đầu đến cuối.
Kỷ Thư đây là lần đầu tiên biết rõ chuyện này, không khỏi thầm nghĩ:“Chư Thiên Tháp mười năm trước giáng lâm, mà khi đó Chư Thiên Tháp bị phong tỏa. Khả năng lớn khi đó hẳn là có người chơi xuyên qua đến Thế Giới Tiếu Ngạo Giang Hồ. Hai năm trước người chơi đang tìm kiếm, sau đó tìm được một vài manh mối, liền bắt đầu dùng tiền để phá vỡ. Tính toán thời gian, khoảng thời gian bảy, tám năm trước đó chính là lúc người chơi bắt đầu lần lượt gia nhập Hoa Sơn phái.” Trong nguyên tác, Hoa Sơn phái vô cùng keo kiệt.
Keo kiệt đến mức nào?
Keo kiệt đến mức lúc đầu cả môn phái chỉ có ba người!
Sau đó thu nhận Lệnh Hồ Xung, cũng chỉ có bốn người mà thôi.
Mặc dù sau đó có ngắt quãng thu nhận không ít đệ tử, nhưng so với Tung Sơn phái và các môn phái khác, Hoa Sơn phái tổng thể lộ ra một vẻ không hào phóng.
Đương nhiên, cái gia đình bình thường này chắc chắn là tốt hơn rất nhiều, nhưng đường đường Hoa Sơn phái, hóa ra lại là phái đứng đầu Ngũ Nhạc kiếm phái! Luân lạc đến tình cảnh này, quả thực đáng tiếc.“Năm ngoái có tới năm trăm người chơi gia nhập ngoại môn đó!” Nhạc Linh San chớp đôi mắt to nhìn Kỷ Thư:“Chỉ là thu học phí. Chúng ta đã kiếm lời lớn. Hết lần này đến lần khác những người chơi này hàng năm đều sẽ giao tiền! Thật là quá xa hoa. Cha ta muốn từ chối, cũng không tìm thấy lý do!” Nàng cười hì hì nhìn Kỷ Thư: “Ngươi cũng là người chơi. Trong nhà chắc rất có tiền? Bằng không sao mang theo trong người một cục vàng thỏi đâu?” Kỷ Thư cười cười, không thừa nhận cũng không phủ nhận.“Chẳng qua giống như ngươi, lúc đầu nhập môn, có thể thoải mái nâng tảng đá lớn đi vài vòng người chơi, Hoa Sơn phái chúng ta thì chưa có bao giờ.” “...” Kỷ Thư nghe hiểu. Này Nhạc Linh San lúc đầu là muốn làm khó hắn. Căn bản không có ý định thu hắn làm đệ tử nội môn gì cả.
Muốn người chơi gia nhập ngoại môn, vậy thì không học được bản lĩnh thật sự gì, nên được cũng đều là những kẻ coi tiền như rác. Hết lần này đến lần khác người chơi còn rất tình nguyện. Rốt cuộc so với võ công thế giới Lam Tinh.
Võ công thế giới này, thực sự rất mạnh!
Chắc chắn trong số những người chơi có thiên tài, học được thành tựu, lúc này mới dẫn đến rất nhiều người chơi chen chúc bái nhập danh nghĩa các đại môn phái!
Chỉ là không biết vị người chơi này rốt cục là ai?
Kỷ Thư lắc đầu, không tiếp tục suy nghĩ nhiều, nhập gia tùy tục.
Cộc cộc!
Hai người một đường đi.
Lên đến sơn.
Kỷ Thư gặp được những phòng ốc kéo dài phập phồng.“Những kia là chỗ ở của đệ tử ngoại môn.” Nhạc Linh San tiếp tục dẫn Kỷ Thư đi lên núi: “Chúng ta ở trên cao hơn.” Đi qua khu nhà ở, Kỷ Thư nhìn thấy trên một khu đất rộng rãi đã có người đang luyện kiếm.
Một người tướng mạo trung hậu đang dẫn đầu dạy bảo mọi người luyện kiếm, nhìn thấy Nhạc Linh San, người này còn chủ động gọi một tiếng ‘Tiểu sư muội’.
Nhạc Linh San cười nói: “Tam sư huynh. Ngươi tiếp tục dạy, không cần phải để ý đến ta.” “Nha.” Tam sư huynh nhìn Kỷ Thư, còn kỳ lạ tiểu sư muội sao không đem đệ tử mới này giao cho mình đến dạy bảo?
Hắn vì sao lập tức nhận ra Kỷ Thư là người chơi?
Tóc ngắn, có khác với trang phục cổ nhân, khí chất cũng không hợp với môi trường nơi đây!
Cũng có nhiều năm kinh nghiệm như vậy, cho dù trung hậu như hắn, cũng có thể lập tức đoán ra thực hư người chơi.
Cộc cộc!
Cùng nhau đi tới.
Chỉ là Kỷ Thư bề ngoài nhìn thấy số lượng đệ tử đã lên đến hơn một ngàn người.
Hắn âm thầm líu lưỡi không nói nên lời, Hoa Sơn phái cũng phát triển đến mức này sao? Cũng đúng, hàng năm nhận hơn một ngàn thỏi vàng, muốn không phát triển lên cũng khó.
Kỷ Thư suy tính qua, Hoa Sơn phái này ít nhất có một ngàn tên người chơi!“Cũng đúng thật vận khí ta tốt, vừa vặn xuyên qua đến gần Hoa Sơn này, nếu không phải như vậy, có trời mới biết sao bái nhập Hoa Sơn phái!” Là do thông tin kém.
Thế giới Lam Tinh bị một số thế lực lớn độc quyền, tất cả tin tức đều bị phong tỏa.
Bọn họ những người ở tầng dưới chót này, cho dù may mắn mua được vé vào cửa, tiến vào Chư Thiên Tháp, nếu như không có đường tắt đặc biệt, không mang vàng vào, khả năng lớn chính là công cốc!“Kỷ Thư.” Nhạc Linh San dẫn Kỷ Thư đến trước một tòa sân nhỏ tinh mỹ:“Nơi này là chỗ ta ở, về sau ngươi cũng ở nơi này.” “Cùng Nhạc lão sư ngươi ở cùng nhau?” “Nếu không thì ở đâu?” Nhạc Linh San đôi mắt hạnh thanh tịnh như nước, nhìn về phía Kỷ Thư, bối rối nói: “Ngươi là đồ đệ của ta, ngươi không cùng ta ở, thì ở với ai? Ngươi nhưng là đệ tử nội môn! Khác với đệ tử ngoại môn!” Nàng chống nạnh, nghiêm mặt, rất muốn thể hiện ra uy nghiêm sư phụ, nhưng trông thật sự có chút dễ thương. Căn bản không làm cho ai có thể căng thẳng.
Nàng ho khan một tiếng, nghiêm túc nói:“Thân là đệ tử lớn thủ tịch của ta. Kỷ Thư, ngươi phải thật tốt học võ, không thể làm mất mặt Nhạc lão sư của ngươi, có biết hay không?” “... Là. Nhạc lão sư.” “Ừm ~~” Nhạc Linh San chắp tay sau lưng, xoay người sang chỗ khác, một gương mặt cười như hoa, nàng nhịn hồi lâu mới ngừng ý cười.
Sau đó, nàng cũng không quay đầu lại vẫy tay về phía Kỷ Thư:“Được rồi. Ngươi nghỉ ngơi đi. Ta đi trước.” “Chờ một chút Nhạc lão sư.” “Làm sao vậy?” “Ta ở phòng nào?” “Ngươi tùy ý chọn một gian đi. Đúng rồi, gian trong cùng nhất là của ta. Những cái khác ngươi tùy tiện.” “Vậy ta lúc nào có thể bắt đầu học võ?” “Gấp cái gì mà gấp.” Nhạc Linh San quay người nhìn về phía Kỷ Thư, nghiêm mặt, chắp tay sau lưng, nghiêm nghị nói:“Kỷ Thư, ngươi có biết không? Học võ một đạo, kiêng kỵ nhất chính là nóng vội, đi đường tắt, muốn đem võ công luyện tốt, ngươi đầu tiên phải ổn định tâm tính của ngươi!” “...” Kỷ Thư rất phối hợp gật đầu một cái. Nhạc Linh San Nhạc lão sư rất rõ ràng còn ở trong trạng thái ‘Sư phụ’, để nàng thỏa mãn đi.“Chẳng qua sư phụ, ta nghĩ ngàn kiến tha lâu cũng đầy tổ, muốn đi được xa, nhất định phải nắm chặt thời gian, siêng năng luyện tập mới được. Ta không sớm một chút học tập, sớm chút luyện tập, sao đuổi kịp những sư huynh sư tỷ kia?” “... Ngươi nói vậy cũng có lý.” Nhạc Linh San khẽ giật mình, trầm ngâm lát, nói: “Vậy đi. Ta hiện tại đi tìm cho ngươi một thanh kiếm. Sau đó lại đến dạy ngươi luyện Hoa Sơn kiếm pháp của chúng ta.” “Đa tạ Nhạc lão sư.” “Đây là Nhạc lão sư của ngươi phải làm.” Nhạc Linh San ưỡn thẳng lưng trả lời, nhưng sau đó xoay người vọt chạy ra, chạy xa, không còn căng thẳng nữa, khanh khách cười, không còn nghi ngờ gì nữa lần đầu tiên làm sư phụ, khiến nàng vui như điên.
