Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Chư Thiên Giáng Lâm: Max Cấp Thiên Phú

Chương 38: Quy Tức Công sinh nội khí




Chương 38: Quy Tức công sinh nội khí Trời đất chứng giám!

Hắn Lâm Bình Chi vì học võ, chịu bao nhiêu đau khổ? Chỉ mong có người chân tâm truyền dạy, nhưng một người cũng không có!

Cho dù là ngoại công cũng là như vậy.

Bây giờ Kỷ Thư lại đáp ứng.

Hắn cảm thấy khó mà tin nổi, trái tim đập thình thịch liên hồi, cả người hoan hỉ kích động như muốn nổ tung.“Muốn ta truyền võ công cho ngươi, phải được sư nương và chưởng môn đồng ý mới được.” Kỷ Thư nhìn về phía Ninh Trung Tắc và Nhạc Bất Quần.

Nhạc Bất Quần nhìn Lâm Bình Chi:“Ngươi là con trai của Lâm Chấn Nam?” “Dạ phải.” Lâm Bình Chi cố kiềm nén những suy nghĩ đang sôi sục, khẩn cầu nhìn Nhạc Bất Quần: “Còn xin ngài đồng ý cho ta theo Kỷ Thư học võ.” “Kỷ Thư thân phận bất phàm, địa vị cao quý. Ngươi muốn theo hắn học võ, phải gia nhập Hoa Sơn phái.” “Ta vui lòng gia nhập Hoa Sơn phái.” Lâm Bình Chi không chút do dự, có thể gia nhập Hoa Sơn phái đối với hắn là một đại phúc duyên.“Vào Hoa Sơn phái ngoại môn thì đơn giản. Nhưng muốn cùng Kỷ Thư học võ, phải là đệ tử nội môn mới được. Ngươi muốn vào nội môn, ta còn phải quan sát, khảo hạch một quãng thời gian mới được.” “Điều này là cần phải!” Lâm Bình Chi mừng rỡ, không hề mất tinh thần, ngược lại càng thêm phấn chấn: “Cần ta làm gì, xin cứ nói thẳng. Ta Lâm Bình Chi không sợ chịu khổ!” “Ừm.” Nhạc Bất Quần đối với sự việc của Phúc Uy Tiêu Cục hiểu rất rõ.

Trước đó hắn thậm chí còn chuẩn bị điều động Nhạc Linh San, Lao Đức Nặc tiến về Phúc Châu tìm hiểu tình huống, chỉ là sau đó vì đủ loại tình huống dị thường của người chơi mà từ bỏ.

Đợi đến khi hắn nghe lại tin tức về Phúc Uy Tiêu Cục, vợ chồng Lâm Chấn Nam đã chết, Lâm Bình Chi lưu lạc giang hồ, không rõ tung tích.

Bây giờ không ngờ lại ở chỗ này đụng phải Lâm Bình Chi.… Mọi người phi ngựa nhanh, hướng Tung Sơn mà đi.

Lâm Bình Chi không có ngựa.

Nhạc Bất Quần còn bỏ tiền cho hắn ở Lạc Dương mua một con ngựa.

Nhìn thấy Lâm Bình Chi theo Kỷ Thư và đoàn người phóng nhanh đi xa.

Vương Trọng Cường và đám người ẩn mình trong một góc liền hiện ra, cả đoàn người hận đến nghiến răng:“Thằng ranh con này quả nhiên tâm tính hoang dại. Rời khỏi Lạc Dương mà đều không thèm báo cho chúng ta một tiếng. Thật đáng hận!” “Về thôi.” Biểu tình Vương Nguyên Bá biến hóa không ngừng:“Tăng cường đề phòng, tránh việc lại có người đến tập kích mà không hay biết.”… Đêm đến.

Cách Tung Sơn không xa trong một trấn nhỏ.

Mọi người chọn khách sạn nghỉ ngơi.

Kỷ Thư đốt một ngọn đèn dầu, đang xem bí tịch.

Nhạc Linh San ngồi ở một bên bàn khác, đối diện Kỷ Thư, nàng hai tay chống cằm, đôi mắt đẹp không chớp nhìn chằm chằm Kỷ Thư.

Và khi nhìn thấy Kỷ Thư chỉ cần mở sách, rút kiếm diễn luyện chín lần ‘Kim Đao Bí Pháp’ thì tự sinh đao khí, trong mắt nàng sự sùng bái, cực kỳ hâm mộ càng đậm.“Kỷ Thư à.” “Sao vậy?” “Ngươi đói không? Có muốn ta đi làm bữa ăn khuya cho ngươi không?” “Không cần.” Kỷ Thư từ trong ngực lấy ra cây nhân sâm ngàn năm, hướng về phía Nhạc Linh San vẫy vẫy: “Ta có cái này.” Hắn cắn một miếng, vận chuyển nội lực, kiếm khí tiêu hóa, hấp thụ tinh hoa nhân sâm, đền bù khí huyết vừa mới tiêu hao khi luyện công.“Ta lại quên mất. Ngươi có thể ăn nhân sâm ngàn năm.” Nhạc Linh San càng thêm hâm mộ, bội phục.

Kỷ Thư cười cười.

Ngồi một bên, cầm lấy quyển bí tịch thứ hai là Quy Tức Công bắt đầu đọc.

Hắn ngộ tính thiên phú tuyệt đỉnh, bây giờ đã theo Ninh Trung Tắc và đám người học được hàng loạt kiến thức cơ bản, đối với rất nhiều bí tịch võ công đã có thể xem hiểu, nếu không phải như vậy, đổi lại lúc mới xuyên qua, cho dù có bí tịch thần công tuyệt thế đặt trước mặt hắn, hắn xem không hiểu, ngộ tính có nghịch thiên đến mấy cũng không làm nên chuyện gì.

Cứ như một thiên tài chưa từng đọc sách, không biết chữ, lại đưa cho hắn một quyển sách giáo khoa đại học, bắt hắn giải đọc tinh túy trong đó, đây chẳng phải làm khó người sao?

Mà bây giờ Kỷ Thư căn bản vững chắc, có thể xem hiểu bí sách, không cần người khác ở bên diễn luyện, giải thích, chỉ cần xem một lần là có thể lập tức thấu hiểu tinh túy trong đó, tiếp theo làm được nội khí tự sinh.

Quy Tức Công cũng như vậy.

Chỉ một lần.

Hắn liền thấu hiểu toàn bộ, một đạo khí từ trong đan điền bay lên, thẳng đến miệng mũi.

Kỷ Thư liên tục vận chuyển Quy Tức Công chín lần.

Đạo khí này không ngừng lớn mạnh, sau chín lần đã tráng kiện như rồng.

Kỷ Thư hơi nín thở.

Phát hiện có đạo khí này chống đỡ cơ thể, cho dù thời gian dài không hô hấp cũng không có vấn đề gì.“Đây là nội hô hấp?” Kỷ Thư cẩn thận quan sát, có chút hiểu ra.

Quy Tức Công viên mãn sản sinh khí, là một loại khí có thể chống đỡ nội hô hấp của người.

Không cần hô hấp không khí bên ngoài, chỉ cần nội hô hấp tiêu hao chân khí là có thể duy trì nhu cầu cơ bản của con người.

Mà sự tiêu hao cơ bản của chân khí cũng không nhiều, Kỷ Thư ước tính đạo khí này đủ để duy trì hắn không hô hấp một ngày một đêm!“Rất tốt.” Kỷ Thư trong lòng vui mừng.

Có đạo khí này tại, về sau gặp phải khí độc, sương độc gì đó, hắn chỉ cần vận chuyển Quy Tức Công để nội hô hấp là được! Lần này khả năng bảo vệ tính mạng tăng mạnh.

Cho dù rơi xuống biển rộng, có Quy Tức Công này, hắn cũng có thể nín thở một ngày một đêm!

Thần công a!

Kỷ Thư than thở. Theo một ý nghĩa nào đó mà nói, Quy Tức Công này không khác nào một loại tiểu thần thông! Thử hỏi ai có thể rơi xuống biển cả, ngâm mình dưới đáy một ngày mà không hô hấp vẫn không chết?

Hắn khép lại Quy Tức Công, sờ lên quyển bí tịch này, được làm từ da thuộc rất cổ xưa, chắc hẳn cũng là một loại thần công truyền thừa xa xưa, cũng không biết Vương Nguyên Bá làm cách nào có được.

Hắn đem Quy Tức Công đưa cho Nhạc Linh San.

Nhạc Linh San hứng thú tiếp nhận xem một chút rồi thử tu luyện, hồi lâu, chán nản nói: “Ta nhìn hiểu, nhưng ta học không được. Bước đầu tiên của Quy Tức Công này, chính là phải khiến người nín thở nửa canh giờ, để khí trong cơ thể chấn động lục phủ ngũ tạng, gột rửa khí ở miệng mũi, đả thông kinh lạc này. Cái này làm sao có thể làm được chứ? Cha mẹ ta cũng không làm được bước này! Cái này căn bản không phải người có thể tu luyện!” Nàng có chút khó chịu:“Kỷ Thư ngươi đối với cả gia đình Vương gia có ơn cứu mạng, vậy mà bọn họ lại đưa ngươi một quyển công phu không thể tu luyện? Quá keo kiệt, không biết xấu hổ!” Kỷ Thư cười cười nói: “Ta học xong rồi.” Nhạc Linh San khẽ giật mình, tiếp theo kinh hỉ: “Thật ư?” “Thật mà.” “Thế nhưng, vì sao trình tự tu luyện của ngươi không giống với những gì ghi lại ở trên này vậy. Ngươi hình như không có nín thở nửa canh giờ mà.” “Thấu hiểu tinh túy trong đó. Nội khí tự sinh. Tự nhiên có thể thoải mái gột rửa khí ở miệng mũi, chấn động lục phủ ngũ tạng. Không cần thời gian dài như vậy.” “…” Nhạc Linh San hâm mộ nhìn Kỷ Thư, lại nhìn Quy Tức Công trong tay, cuối cùng chỉ có thể than mình là người tầm thường, thần công đặt trước mặt mà vẫn không học được! Nàng nhìn Kỷ Thư lại đang cắn nhân sâm ngàn năm, không khỏi nói:“Kỷ Thư à. Ngươi cứ ăn nhân sâm này như vậy, đoán chừng cũng không ăn được bao lâu. Đợi ngày mai, ta sẽ nói với cha mẹ, để họ ở gần đây xem xét có bán bảo dược không. Đến lúc đó mua thêm cho ngươi một ít.” Kỷ Thư không khách khí ngại ngùng, nói thẳng cảm ơn.

Nhạc Linh San, Ninh Trung Tắc và mọi người đã thành thật đối đãi với hắn, hắn nhất định cũng sẽ thành thật mà đối đãi!… Nhạc Linh San ở trong phòng Kỷ Thư lại luyện một hồi kiếm thuật, luyện đến mệt mỏi mới ngáp một cái rồi chúc Kỷ Thư ngủ ngon và đi ngủ.

Kỷ Thư thì nằm trên giường, hơi nhắm mắt, quán tưởng đan điền.

Khí kiếm Hạo Nhiên Chính Khí thu nạp đao khí của Kim Đao lại mạnh hơn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.