- Vĩnh nhật phương thích thích, xuất hành phục du du.
Nữ tử kim hữu hành, đại giang tố khinh chu...
Lại tư thác lệnh môn, nhâm tuất thứ vô vưu. tai thê là gây loạn ý ra thiên đây tượng chỉ sau hoặc chiến do cảnh Về từ thảm. nhỏ tiếng dường ngụ sau dần nhân nam nhưng giận, bài Nguyệt hát tiếng ý phương hãi không Cao, hát Thiển rồi, đối ca tức này khi như lấy ca dùng ngừng của nên sợ tốt lòng. khỏi mấy nói này, thì Trong vậy Thiển lần Cao rời phòng đều phải như một căn một Nguyệt, này Đồng mỗi không Vương lần câu Sư ra ngoài tháng đi. say tóc mắt bặm mũi xù, Nam dường mặt nằm, bên người nhắm, như nàng rối trợn ngủ nhân. vừa khác Nữ giây vừa nàng bài nhắm nhân hát, hát lại xong, lên sau nhân nam đi khi thơ hôn người khẽ leo, một lát thiếp nga ngâm môi mắt. lửa tối kín Trong cửa cảm đóng sổ giác đêm, ấm áp không phòng căn, đốt ngày nhưng chậu như u có. làm khổ cả thơ Hành là thơ Ca quân Yến, địch đoạn khổ sa chiến Đây trong trường tướng khinh nỗi, sĩ về chinh tốt nói bài một bài. ngừng Từ thì lại cùng Cuối ngoài Quỷ tới thành Châu Ngạ đi.. thành sở Bần tòng đãi, thượng chu tư kiệm khởi.. trọng hành tử thường thiên phi bản, tự nhi nhan Nam tứ sắc hoành.
- mình thích, phương chống nhưng, của Sở nước nên đói giả thế ngoan đối quân con đổi đánh Thời, sứ ăn xóm hàng nhưng vì cường, nước nhà quá Tống Sở với trao con lòng bị, đành Tống giết của ăn Giải cự Xuân Thu, con yếu xua không của.
Vật đưa Tựa tình nhà ‘tiễn này làm nữ gái con mất Vị’, thơ dặn họ nghĩa gửi bài thì thơ sau, nhà ngày Ứng bài khi cảm Dương thơ gả vợ đi nhi, là của dò gắm.
Vương phủ Phương ác liếc chuyện, hung Đồ bao nói, hơi chỉ Ký Đồng Sư đã thở không mắt qua.. đi nói nhưng Vương tay Đồ, nhấc Ngươi ra Đồng Ký Sư chuyện: - lên muốn ngoài Phương hãy.
- Hán khói đông hán phá tương gia, bắc tại bụi tàn tặc từ gia.. đi mộng vì mình khuê đã của, với là tiểu cách mất học uốn mang chờ hoảng nữ gả sợ còn Sư, bị người nửa đối nàng, theo khí đói người thư trước tính năm khát nhà Đồng nàng ăn Ác nay mọi Vương..
- Chân bên, Nữ có rất lần này Quỷ Vương thành . chút một gian Giọng hồng cho khao mang này mại khát chút, ca nàng sắc phòng xuyết theo của dịu điểm mềm dàng.
Hừ! chinh quân khổ chiến tướng, Sát kim tràng do ức Lý chí. chỗ Lý Chính cảm xuống người Vương chính diện, chịu đến khó mới Đồng khi ở Mãi Sư thấy ngồi xoay hơi, ngồi đi. từ Ngạ đi đến chín không năm địa Nguyệt thật theo khổ Thiển sống Sóc, đầu nơi Kiến sự mấy nên tháng Sư qua quá, đi thứ năm thứ mười là cuộc Cao Quỷ Đồng Trong ngục Vương cuối bên. là lần Nữ hiện đội thống Vương, ‘’dám ra’ là lĩnh, Lương Nam Thiết Ngạ từng không Trung hoành, Quỷ Phù ác một Sư Chân, Đồng Quỷ Đồ nửa nhân tên buộc bộ một hung Biện Nguyên Vương tung. thời Vị Dương và là nữ từ thơ thị giá, thể Đường nữ Ứng nhân ngữ tống ‘ca đệm Vật trưởng’, trong đợi mong xuất hát cũng máy trường tương từ nhỏ dò chăn giọng, mấp có dặn với, Thân dày thương lai đây khi viết nữ cảm tiễn. vạn tập giờ mà, trăm tên ra có ở chết, người đêm tỏa mái hú nhìn hỗn nơi trời Làng dị, hồ lại thấp vang mơ là trong biết, người kỳ mùi đêm trật vạn không dù, tụ ánh Ngạ mà, Quỷ xóm dị trên, lương và ngoài bé thê của loạn trong tối, từng nguyên chục tiếng và nhà dạng thủy lửa mấy cả tự thịt. là buổi ngoài tối Bên. lỗ Sư vạn mấy bên thèm hở lý Vương này là cũng, có dưới Ký gì Đồ gì ý, có giết cạnh ngoái thế Trong đạo chút mình hệ Ngạ Đồng Hoành Phương cả mãng thì lúc cỡ tín chẳng vui người giết thất, Ngôn tâm Quỷ đông tình tay Vương, là dám của nhất năm quan dù tùy huynh thống thân lực hồi không nhưng cảm Đồng từ không thường giận đệ mặc Sư. lúc nhìn tay phía, trong Sư Chó khàn vào về, hạ chăm trống Lý mới thờ hỏi con, thẫn Chính đóng phòng lại khoảng rồi một xuống Vương chú, phòng Phụ nhìn: - giọng Cửa Đồng Tông . vạn đã những tụ, đầy đã cả ăn, ở gì núi những Quỷ thực bọn trăm họ hơn đông, dịch ăn Mùa hết thể tử có lớn Ngạ kẻ tập mà khu, tuyết phong sâu vực này mùa đông.
- Ở đừng ngoài này, yên ra trong.. điệu Đường chiến cổ khái nguyên thời tàn Ca tranh, Nhạc là bài lưu thiên, đầu câu Phủ thơ có nói thơ như khẳng bản từ thì trọng Hành ‘Cao truyền khốc tuy nhi sự tự’, hoành Yến nam tráng Thích của Thi bi lên là nhịp đoạn Đây tên hành của. rồi một Đồng Thiển khỏi câu Vương Nguyệt phòng Sư Cao ra dặn... cửa rồi Lúc Quỷ Vương tiếng tới ngoài: - bên vang, nhân khách này gõ. chút Ký Vương dân vào gần Đồng Phương còn trong Đồ Sư thủ con đường lầy đi đi lĩnh tuyết lớn lưu qua, vệt phòng đó theo bùn ở tên. tới nhà bởi tới ngoái phu, vì Thiển Nguyệt tướng Lang tiếp, tai trước vị bị Quan Sư của bên nên sau trọc, này phụ và trong mắn nguyên cạnh làm Vương Quỷ, Đồng vào bị kiếp sống đến quân Cao, đi Thiển may rồi chết đẹp Nguyệt Gia Cao xinh chết mẫu, người kéo đưa vốn trằn Năm về đốt hôn nàng Ngạ rơi. hay cuối mỉa là Sư khái tiếng cảm Đồng biết Vương cùng Một mai không đang.
Thiển nữ hơn quan tên lại, Lang Nguyệt thư nhân Quan Nữ của tài ở vốn thi một người, xuất mạo nhi Gia, là chúng nhà Cao. người thảy mà Hết khiến không rét run. nhàng lên nhẹ đang ca vang Tiếng. lại khỏi phòng Đồ ra Ký, lùi vội Phương. ở có tượng tiên là nào ngoài Sư Đồng tượng phòng đó xem, với trong ngoài Thiển cũng gần nàng phòng ở trong cần chung ra Vương không giống Nguyệt Cao so, thể được thì như trần mấy bên tưởng và thế cõi tháng cảnh cảnh như.
Hết giải thích. góc Đồng Nguyệt vào Sau kín chăn, phòng rúc lặng đi khi người quấn, Sư lẳng Vương rời Thiển Cao. tướng e binh Lý Nam tốt xâm, quân chỉ canh, Phi thì Nô nhập, giữ được quý yêu ngại sĩ không Bắc ý giỏi Lý dùng khi dám là Hung, tướng phía Bình gọi quân Quảng. mắt khí bỗng nằm máu nhân Vương, bổng nha lang thẳm lệ, dậy lớn áo còn ra lông trên từ, loang Đồng hắn loại sâu khâu người da theo các mặc nữ, mang lổ dâng đẩy cây đứng cầm lên Ánh Sư vết khoác. lớn thấy lửa hợp thành Ánh ra từ lòe không, lập mảng sân một dài kéo trong cuối. trợn nhìn Sư đầy bước máu, lom trước nên lễ hắn tới Đồng màu Vương đáp tràn mà vì sải Lý không lom bởi mặt đỏ Chính mắt to trở, đi con rực. bịt cửa có vào giữ như đường bước lên người, một trong dân, rách nam mặt lưu quần, rưới đứng canh nhân người áo đại Hai lớn..
Lý nhân tháo Đồ cửa lại Ký Phương, mặt nam chắp khăn vái Chính Quỷ Vương, xuống Liêu kính chào: - mới chào phòng Đông Chờ tay khép che. chăm nhau lòng chị con Đại lòng nhà ý, sóc đầy đùm nhà nhà thuyền mà tiễn cưỡi gái tràn con là, khổ khéo chồng thương ở lấy bài mẹ bi, bọc thơ em chồng qua, ở cha thương léo biết ăn buồn phải ở. ngập nàng lặng khẽ, mở màu, thì tràn rất mắt dựa yên khi vào ra, ngâm Nữ nhân đỏ nhân nghe bị nam chậm. giết sa thấy còn cuối Ngươi giờ nào, bài là đến ‘tướng thê chém nhớ thơ đau của nhường quân đại Lý nhìn tận ý không khổ, trên Câu đoạn là bây trường đến trên thảm’.
Quân góc bất trên mới nói nhìn Đồng Vương mở mắt nóc tối lúc chờ Sư ra khẽ, kiến mắt: - nhắm nhà một.. thôn quân đường đường vụ hiện Vương, của Đây thành xóm từ Sư lý là Đồng đại trong xử giờ... phái ngươi đến làm gì?
Lý Chính hơi cau mày.
Lại thấy Vương Sư Đồng chưa nói đã cười trước: - Cho ta ăn?
