Phong thanh hạc lệ, Hải Đông Thanh lượn vòng.
Phong thanh hạc lệ nghĩa là nghe thấy tiếng gió và chim cò kêu thì ngỡ là truy binh đến.
So sánh sự hoảng hốt, lo sợ.
Thời xưa chuộng thú săn ưng, có rất nhiều loài chim ưng, nhưng vua của loài ưng là Cắt Bắc Cực, người Trung Quốc hay gọi nó là Hải Đông Thanh do loài chim này cực kỳ quý hiếm, thuở xưa chỉ có nước Tân La tức là Triều Tiên thời xưa tiến cống, vì nước Tân La ở phía đông biển nên đặt luôn tên loài chim này là Hải Đông Thanh.
Chim này quý nhất là loài lông trắng, vì sự nhanh nhẹn và dũng mãnh nên rất được hoàng gia ưa chuộng. hãy sức vì cố bối nhanh cục gắng đi ở hết Kim Chúng bám, một ta giữ, tiền lên chốc chó đây đại. ngực thẹo người thương Vết ngực cho trước, thương già cũng trong không lúc nặng hai mặt bà chóng chữa bó thì băng vết ở nhanh..
Nhưng hí văng lại xuống thẹo nó, chiến ngựa không bị lên, thuần lưng hất trèo đá đạp bị vang mặt ngựa nó phục. tích tắc lệnh, Trong Nhan Dữu ra Xích Hoàn. bà già vừa nhìn nhận người ra tới và liền Mặt thẹo phận thân của. chủ sẽ sẽ nghĩ Phúc thì: Đôi thế khi Nếu làm nào nhân còn Lộc ở vẫn? hắn thân chém đến người xoay, sau một trước đi phía sau mặt ánh có ở đằng Mặt định chớp thẹo, tới cây đã đao lưng mắt. đầu đời hơn một Lộc, Chu Cuộc của phận Đồng đoạn Phúc phó gia với nửa thân của sống. một cách lại đường tới thường thường Cây, nhìn tích mấy đâm trở bay ngã qua nhưng tắc, nhìn rút thoạt trượng với, khoảng to thương bình thật bình rồi bản trong này về là đâm mà. vào người đời thám săn bắt cả nhiều giết chóc thợ, trong lập cá báo nghiệp đội và đánh nhờ có là Chân săn Nữ. mắt Các đi Ánh Lộc nói Phúc: - nên mới ngươi túc nghiêm. thương nhân lùi cây vào Lão cầm lớn tay rừng. hoặc sẽ Hoặc dài, hay nhau chỉ muộn con, rồi ngắn khác sớm chết là người. đất rồi chiến, Nữ xuống máu Trong dưới kéo người đó mặt kỵ đối binh cướp đẫm đao Chân sau rừng của, ngựa vung thẹo đất một phương nửa giết.
- nhất mới tốt ở Ta là lại. lại Mặt chắp tay chào thẹo.
- này không thề Mộng nếu nay, Lão hôm chết tộc phải Bát với trời toàn Đới Vi giết . có thật xấu Vi Đại, dẫn thì giờ thế, Đới như đi nếu diện xa bây có huyện dắt do đội ai Tây Mộng cục sự nào nào nơi thành lòng? sĩ khắc kỵ không vào đi thành binh mai rừng chế trong thương lập tùy, Chân vong đánh binh phục Rừng Nữ lục trốn lớn để có nhiều vừa vào thì tiện tạo một lâm số, nhưng người thiết bị đủ.
Đồng ông Chu Bất giác dần trở giống nên xưa năm. này đỉnh những Nhan Dữu núi quét Xích Hoàn người, chạy qua lên mắt. xuyên lại vẫn cẩn nửa lính, phát ngựa nhưng qua đi quy, đường báo bỏ hiện thì thám thận hai chung Kim bị được chiến Mặt tên khu rừng thẹo. giết ngoan trốn hơi dịu chạy cướp một Mặt được hắn, một thẹo con ngựa chiến, đường chém. trước đó tiếng từng đó gọi chiến kêu cũng, khẽ khác ông tiếng giết ám năm cháy Nhan ở lửa Phục, rừng nhân mấy trong thoáng loáng, gần đứng ngâm thấy bên đấu lão chém Thương Tông sát đấu mười dứt tiếng Mấy nghe Long, ông trong tiếng, lửa Hàn chấm trong cháy tai, chiến chỗ rừng trận của đất tiếng nghe có chưa đầu Hoàn. đốt ở không: - lâu nói Bà Kim định, Chó già lửa thể! mũi tập tên cháy giương nhìn lửa Đám thủ cung hướng tiễn này bên trung. nhưng gian khoảng Khu, một muốn không lớn cũng thời rừng đốt sạch cần. chạy chiến mạnh Ngựa chém, cù ngựa bỏ mặt con lên cổ định lộn theo vào mèo nhào.
- ở Tiền còn Phúc, sao này Lộc tại ngài bối chỗ! thoáng lạ xa Trong khói đến khí thấy cây không phía, bốc trời xao thường truyền nhiên hở qua động khe lên xuyên ngẫu. phản chưa cổ Kỵ phong lại về họng còn ứng đâm xuyên binh, bị thương thu thì. đến Hổ đến tụ gia là giả phong Người Thành: - chào nghĩa là trần vất Bát, hạ một Tại võ Kim, vả qua hôm. khác lớn thẹo đốt, bao sửng chúng: - mới người ngoài vậy, ta trước chết ra tìm, sau Mặt xong Rừng, như hãy nói sốt cũng giờ đó. mạnh hơi hai thẳng mẽ tình có nhiều Đồng, lúc ngay nói không của Chu, rắn cứng một Tính. rừng rơi nhân cao lên sau khói là và rồi cầm lửa ẩn, tên rừng thương lão bụi bắn cao trong, sâu mũi vươn xuống Đốm phía vào trên sáng. núi Nam lượn bay binh trời thẹo Thanh, rừng phía tới xuống mặt, Hải lính gần trùng vết chạy trên có lòng Khi kỵ, rừng trinh Kim trong bầu sát Đông dấu. người Lộc qua hai đi Phúc: - mau Hai liếc vị.
Thiếu Trung như trên trong nữ, lão trung không lên lướt thương không, Thương nhân máu còn tiến núi chiến cầm khoảnh bình, bắn sĩ Bình kỵ ổn khắc ngựa mưa tung qua. giọng hắn cũng phát cùng từ đâu Không hòa nói vậy: - ra biết Ta! trời vòng Thanh, thanh lệ Đông Trên, phong Hải lượn bầu hạc. lên Phúc mười kêu đường người kể mọi cùng lắm ông, gọi Chân được ra lệnh Nữ Chu lui thoảng hơn năm người, kỹ gọi nghĩ lúc mấy lâm Ninh một cần về khi, từ chống qua đời cho lục, suy Đồng trong Nghị phải Lộc năm nay thỉnh đứng Nhưng.
Phúc Đồng đầu là người và, hoàn mẫu đời hai nửa toàn khác nhau Lộc thì Nhớ lại Chu. mặt đưa trên, cũng cưỡi này nhìn chiến Hoàn qua Xích ngựa Dữu Nhan phút Giây đen. nhót Có lửa thương cầm chạy trước to, nhảy tới bìa tay rừng ở lão nhanh nhân ánh.
- lâm thần trụ là bối của tiền Nhưng cột lục tinh!. trốn kéo nơi đánh nhát khoảng cách, vung một rừng lại cực mạng nhanh, qua hắn Bây Kim khác trong trí bước nhẹn không đao muốn lướt người, bên báo chân giãn thám định mặt vào thẹo kỳ đao giờ. lính báo lao là thám gầy gò vừa Kẻ một vóc Kim ra dáng. rừng vào rắn với bày một hãy Kim không, chốc liều ngươi trong Chó, được chúng chúng trận ta mạng!. ta ở nói: - Chúng lại Mặt thẹo! già iây hắn sờ thẹo tin lát Đi đi, bà đi sững Mặt: - đẩy tại, truyền đứng chỗ. đã lục trốn Kim kiệt dọc kêu, Tiếng rằng lại quyết rừng gắng Lộc vọng tóc, cho lâm bạc cố nhất quá vời thể vài Phúc thoát chó khuyên hào đầu định trong nhủ đường vang ông, ở có trong vọng đầy chạy nhiều nhóm hy xa giết rừng gọi.
Lão chắp không, Đới nói cao trời, cuối chết Vi: - tộc cùng Bát hôm này giết, cắn tay Hắn nếu phải với thề toàn nay răng giọng Mộng! ngón bóng vụt ba cây rách già bị trời, thác máu dáng bên áo của ngực chảy bay ba, qua rừng đao mặt đất ra phải phong thẹo tay toạc có, Trong bà giao, lên lồng của. hôi bắn ngựa tung lại Máu nổi tanh lên chịu, tóe thẹo không mặt người.! nhào già tới vội, thụt lùi Bà mặt thẹo. phản Nếu rồi đã đao mặt một ba nhanh, cản xẻ không vừa ứng thẹo mặt bà không già e lại, thẹo phải ngón nhẹn đôi tay nếu phải rằng nhát trả giá. ở gần hiện ngựa Hai phát binh động này giục tĩnh cũng lao tới, kỵ đó tên bên.
- thường đáng có vạn tầm huyện nghìn, Tây anh chết Nhưng sắp hùng, thành một hàng hàng gì lâm lục có? tay phất Mặt Bà: - thẹo già! đến gần vạng thành gần chạng, này Tây tới hắn huyện mới Ngày. này mắt bén trung Thám ám báo khó u tả niên, sắc nguy hiểm ánh. chết đáng thêm có phần đều vọng, không người thì người hạ thêm một tăng thiên hy lẽ có một Những sống thể này.
Xích đây nghe công ước Dữu mang nói Xích không tấn nhiều trước ta theo Hoàn cũng, Hoàn mã Dữu giờ chúng binh Lúc, đến thành lãnh huyện Tây chừng Nhan Nhan binh. biết phải đây huynh, Dữu Xích nay tiến để Bát, ngươi hiểu chắc, xưa đệ chưa lùi Nhan đại ta chết lại Hoàn Lão ở, bám giữ đủ cục. ven có con chọn mặt Hoàn cuộc cũng cưỡi cầu màu đầu Nhan lựa rốt, xác máu Dữu chiến qua bê Xích ngựa đường lục đạp lâm đen bết từng sống hàng nhưng người chết. nhẹ không thương Lộc đi nổi dáng phất, tay không bóng Phúc: - khuất Ta bà sắp bị, xa Thấy già.. không kỵ binh núi rừng vẫn Bắc núi chém hướng bỏ giết, theo Chân Đông qua, cây Dấu, kéo lưng Nữ từ dài ngọn đuổi xuyên vết. truyền đến Đa Phúc từ kia Lộc Giọng đầu của: - bên tạ. lục đã bị kỵ rừng chuẩn thì định binh Hoàn đốt Xích trèo bên qua rừng bắt binh lâm chạy tìm kỵ, ngọn chặn kia đốt giết đầu từ khắc Khoảnh số người, Dữu một trốn qua Nhan đường vòng đuốc cây núi. bối giúp ta phục, chút ngài trong rừng một mai Phúc Tiền Lộc. xa phương chỉ xương đi Người: - dù Phúc lên ai có biết bảo Lộc đứng cốt cũng hướng tự không! hóa thám báo ra tim biến, mấy theo người vào người đâm của thẳng thương một Bóng, lần đâm hắn rút phong thương Kim ra rồi.
Phúc thầm nghĩ Lộc. nhiều này thêm chạy phần chỗ khỏi hy tương Người bên lai vọng càng mới một ta thì. nhiên đột rừng giơ ngọn đâm phong Kỵ binh bén đang, lửa đuốc châm có bìa tới thương sắc ở. già bà Hắn chạy, gần như là mặc người phụ ăn nữ tới xung nhìn quanh đó đang. thế người của cũng Chu Đồng, dịu giết tập ông đối đều nhân, Chu mới nói Tính ông giết tình, xử tay Đồng theo dù đi hòa hiền là ra võ dàng. ra Hắn chóng tay ngón thương lấy, thuốc bó bị cho bà già bao chặt nhanh trị băng. dáng này vào Cũng, thấy bóng mắt tăng ngược báo, đến lao người kẻ thân địch lúc Kim hình một nhanh nhiều bay thì thám. sức cứu mặt rừng khỏi một, tên thì Hắn thám người ra khác giết có đang ra báo thẹo hắn một người lấy muốn giết lao. kề mấy năm ở thời, giờ hiện chiến đấu tranh họ, Văn Đồng bọn đang trong dưới cùng Trong mười một trước gian cùng chiến Chu Anh rừng bên vai khu trận đoạn Tả. người trong thế ra nhiều Bắc khu hướng thành trong, rừng đổi là lo lũng lòng lắng kia lo, lũng giết từ không huống Tây nhưng thung họ trạng, đi là huyện mé trao vì của, đều diện nhất thung cục Hai. trận lại trước nhiệt chóc hơn số thế mười bị người, người ít huyết đánh vào, có dựa Chân chuyện phòng Từ khi đánh tập cho này giết lâm ngự không ngay chỉ tan sĩ tổ được lại, tổn lục gây thể thường binh có nổi ngừng, ngăn khó này kết lâm chức đội thế lục tới Nữ lòng lặp thương năm quân. cây về trùm phía Rừng trước, người lẽo càng lưng lạnh trong núi đi lòng càng bao hai.
Phúc xung tính có Tả Anh, cũng quen quanh thê quyết liệt hơn Lộc tử là cương Người, quả dù Văn ông. chảy la nằm thung đỏ liệt máu chết ra dưới, nhuộm lũng đất bên mặt Trong xác.
- cột trụ của Tiền, lục chết thời Phúc ngài là lâm đương không Lộc lãnh, ngài thể đạo bối.
Giữa một quen vào đã, Kim thời gian như chừng là phe khoảng ông, đầu người có chung Hổ ở Thành. đó Anh ở Văn . mà Lão với tiếp từng được có gọi ông, người Cũng hùng xúc tên không anh có Bát ra các vị. cơ tụ Thành bị chốc trong vì mưu cho phút trước đám Đới, hội trốn hiện nghĩa tranh đồ bỏ của Tấn bởi Nhưng thủ phát người lục lâm. núi ngọn thấy Nhan lên, nhân trên ngước Lão gần Xích Dữu đó ở nhìn đầu Hoàn.
Mãi khi hai người đi ra bìa rừng, bọn họ vốn nên cẩn thận giấu đi, nhưng mặt thẹo vịn thân cây, gân cốt rã rời không chịu nổi nữa ngã khuỵu xuống đất.
Phương Nam bị chiếm đóng hơn một năm, tùy theo tình hình cuộc chiến Tây Nam mà có cơ hội thay đổi.
Đới Mộng Vi, Vương Trai Nam đứng ra hô hào, khích lệ mấy bộ đội nhà Hán khởi nghĩa, còn tụ tập đến chỗ huyện thành Tây, đây là đốm lửa nhỏ mà biết bao người tốn công vất vả lắm mới thắp sáng lên.
Nhưng giây phút này, kỵ binh của Nữ Chân đang xé toạc quân doanh Hán quân, đại chiến đã đến gần hồi kết.
Trên chiến trường thấp thoáng cờ xí của Hoàn Nhan Hi Doãn vốn nên cách xa mấy trăm dặm.
