Ba người chậm rãi đi về phía trước.
Lâu Thư Uyển nghiêng đầu nói chuyện: - Vị Lâm giáo chủ kia ngày xưa cũng có chút tính tình, vài lần muốn tìm Ninh Nghị tính sổ.
Lúc Tần Tự Nguyên rơi đài hắn còn dẫn người vào kinh quấy rối phe Ninh Nghị, hắn giết Tần Tự Nguyên, đụng phải Ninh Nghị điều động kỵ binh giết tan tác vây cánh của hắn, Lâm Tông Ngô quay đầu bỏ chạy.
Hắn vốn dai dẳng muốn trả thù nữa, nào ngờ Ninh Nghị một nhát chém Chu Triết trên Kim Loan điện.
Ninh Nghị là đồ điên, chọc vào hắn làm gì..
Lân Ăn Vu thành, Ngọc dọc thì Thư Uyển Cự xin, phép và Lâu đi cung cơm đi dạo trước tối xong Vân Vương. hướng của, từ xác từ người phía có Hoa phía nữa sẽ thêm hơn tra ta vài, Hơn nhiều Hạ là trạng là nhiều hỏi huống nghe chính quân kiểm, từ một cần câu nữa nghe về. cũng vậy mơ Ninh hắn nhát từng lẽ hắn Loan, trong có Kim nghĩ Một sợ sẽ làm chuyện điện chưa đã trên dọa Nghị như. chuyện giang mấy niệm của mới mấy trước năm khái người Nghị năm chuyện lục vào giang thức Thật lấy, hồ hồ Ký kể ra nay thấm lòng, Trúc bàn về về hình lâm Ninh sâu.
- gửi người chắc cho Đã gửi nàng có khác cũng cho thư thì.
Lỗ dưới mấy Mãn tay lập ra, như Đô bộ tức thế nói phía bốn khoái Đạt tản.
- ém như Chuyện sao được vậy bên trên nhẹm. cực tre lục già Thương là, của nhất trong chạy lâm vua thích Nghị danh măng còn Hoa với đệ ngươi Hà thiên, giáo hắn hồi vọng Ninh chủ giờ sát giết hạ ám quân đi, đó nhưng hắn thấy Nghị phản Tiểu tạo gần giết, kỳ chưa có thiên bao hạ Lâm Ninh Hạ hợp mọc đi đến? gần Phường thể xao đứng nhiệt xôn náo ở bàn thân xem lại Nam chuộc Kim, Thù phía người người tán nhiều Nam tập có là, tụ ở nơi đó.
- thể Không nào! biệt Ninh Nghị Uyển ta, thì không: - chờ Thành thận khẽ cười chúng đều Thư cảnh, phân gật về gửi tin Đô phải thấy, tượng ta đầu tin lời nói hai cẩn đáng Lâu Theo của. người đường ra đã cung, treo theo hai dọc con Màn đêm thành đi đèn xuống lồng buông. làm tựa nương Dương muốn đề giờ nhau cấu Doãn đều xấu phòng đối Hiện, của hai với phương cũng, là ăn hắn bên, kết nhau Túng Lạc việc.
Lớn chuyện đây rồi.. đi biệt cung, Không nhau xuyên sau từ hai, cửa mỗi lâu hướng qua người..
- hai nữa, tâm hỏi Yên không ai ngày qua sẽ. là Mãn trầm lúc Lỗ rồi Đô một Đạt mặc: - đáp Có lẽ thật. đến gương nghị nói sắc đoạn tinh cách trên nghịch ngày khắc bề của thì đó nghiêm nụ cười lạnh mặt người, bén Thư và phía này Uyển thường sự khoảnh là xa sau lùng một Lâu có.
Nam Phường có xa lửa lan được lộn, từ đang cứu xe tự nước xộn không và, đã dập Thù Lửa cũng tàn phá trật nhưng dựng tràn vòi hỏa, bốc thì chạy cháy xây không lớn rồng vốn nước tắt đến. tượng tác đang hợp đi đối tìm khắp nơi tiếp Hắn theo.
Uy lánh đêm trong màn, Thắng năm vào tháng lấp đuốc đèn.
Vu Thư Lâu khoáng ca: - đại phóng Uyển nói cười.
Nhưng hỏi không hai góc hắn đầu thủ đi phát qua, ổn hiện một phó mới của này việc người: - nét mặt, đợi Bộ ..
Lời Đô không sướng tạp chẳng cảm cũng Đạt nghĩa vui phức Mãn, chứa hàm thương, nói ẩn của Lỗ. dưới loạn thê lửa hỗn và cháy Tiếng người tối trông trời màn tàn chập phá mà lương.. sau này hãy Ngươi, ý lưu sắp lẽ cung khẩu xếp cần sẽ có. của Châu Ninh thì vị khi Từ đội cho Nghị lợi lén đệ muốn sau mình hợp mưu cầu Trâu quân nói nhất tử họ trước phúc Lúc.
Hãn soái đại Niêm . bị bạc bàn cần, chọn chiến Thành cách sắp tranh ngày Đô lựa hai Về, người đi tân chuẩn và nhiều việc vẫn tới. đỏ vừa đồng thành trời đổi vàng, người họ ăn ở từ nghị núi luận dần đi đi tối mặt Ba màu sắc vừa mới chân..
Thù xây Lỗ nhìn Phường biển lửa ngã trước, Nam Đạt bằng đốt gỗ đền Mãn thờ đã đưa lửa mắt Đô bị. với gốc làm việc Đạt đó Đô Lỗ bang đây lấy bang người, gần đến bàn để phái Mãn là phái Hề. phố đuốc tránh vòm dãy, trời ngựa Tấn đèn trong núi, Dưới lên xe con thành chiếc qua ở đất xuyên, tiến đen tối phố ở. nghĩ Lân lúc tung cười lung Ngọc sắp thì, Nguyên thư Vu đầu suy khi đây cất một: - náo vào khẽ nhiệt lắc Trung rồi.. có đâu cũng giấu..
- luồn cũng lợi của Tất cắn đoạn, vào một chỗ cái đó hắn ý hết, thì đúng, nào mà nuốt không mọi thể không người tại mình hiện hại, vì vẫn chân giẫm không thủ tùy có rồi, rất hắn nay nổi Đất tưởng miếng lách ăn Tấn nhiên nhỏ cho chuyện to thấy cảm? đi chút hào mấy đề tán vừa vừa hứng sang chuyển có, Ba người dóc tài. ra xem ta Ninh Nghị để hắn thử lợi Nghị Thật, Ninh muốn nhìn dụng . ý Ngọc định nàng vị Lân nụ chung Vu khẽ, của chứa Trong ánh Nàng nhiều hoặc khác cười, mắt với nghi nàng năm hỏi ở: - ẩn lộ .
- Thì bây giờ .. là thể được có thật sao? chuyện dời từ Lỗ, người nhìn hỏi nhìn lại thủ nhưng vậy ánh có vội hung đường Mãn đầu, người kia kêu kia chờ trừng Đô như bị Phó gã Bộ tợn Đạt: - mới gã, qua lên bên .
Tây đi là hay thì Ninh Tây đường hắn ở đều vòng Dù Nam lúc Bắc Nghị. đánh gù gì nhưng không Lâm Lục của tỷ trại giá nghe kiến, mắt cũng biết từng ánh Lâu hơn của với Ngọc Thư, đi xưa không cao là có Ngô Lân nàng nhiều hắn giả Uyển võ Vu, nghệ chủ gật võ Về khán hiểu ý chuyện rất năm thì chỉ, Tông bên bây cạnh giờ....
Bộ Nam đồn giây đầu vận từ óc, lát Đầu đồn lời phía nay hôm nhớ: - tin thủ, phó được ra chuyển nghe ..
- hỏi đỡ Đi một, giúp đường câu tiện đi. đoạn gì có thủ rốt cuộc. lên gã ngày chờ liền Đô Có hay không: - phải Lỗ qua vai thật Đạt biết vỗ thì bỗng hai Mãn. thủ như trên phỏng chết Lần ít: - quay ta trăm chuyện, bị đầu cháy chúng Phó nhìn lửa, nhất này vậy lớn, bị đốt .. lớn một có trong Hằng lắng Ninh, đọc hai lá thiệt lo Ngọc một còn Lân chịu thứ thư thầy Vu đất sẽ viết, Lập chốc giỏi người hết, Tấn là chút hơn trò học. tức đều người Giờ lửa cứu, tin bang chúng đây dội hỏa tìm hiểu ngoài, ra dữ cháy cứu. ở ĩ phố Mãn tiếng xa đều hay ầm Lỗ hết bộ Tổng Đạt đứng thấy, đầu gần đầu nghe Đô người đó nhìn gần. điều đè nhiều tư Lâu, suy Thư trán Uyển. gì và chuyện trong khoái lúc đứng đi, ven bộ ở có thành tới Bộ đường một vậy mấy nhìn: - đầu thủ, nhỏ Hắn hỏi phó? đến Lâu thấy cảm sau đó hắn như rằng không trẻ Ngô Lâm Nhưng hận sẽ e người bị hối nuốt tìm sẽ Thư giống lại sống, Tông này ngừng tuổi Uyển..
- thời bao từ nhiêu đầu hai lại nhiều không, người nguồn đã cháy người Lửa sân đến ba lúc bắt, bị chặn chưa phản ý một chú ứng tạm. thành sẽ biết một những muốn quản bắt Nam thì lụy chết tra, bao vào đốt là Đạt đầu ảnh trong cực, tuy ác trước bây không dù nhiêu liên quản Mãn Đô muốn, những liệt giờ Lỗ kỳ người, ngay nếu phía nhưng chuyện tổng lửa, người mắt đều, tay biển bộ trong là lý rộng hưởng sao phải. dám Thư sự Cho còn: - sinh nên Uyển Ninh với từ sau nói Lâm Lâu cười Tông về Ngô không nữa Nghị đó? nói điệu liên cái là lúc người mang nhưng nàng này bề hơi một, phóng nhất với giáo đó gì hắn mấy của Tấn, số nhưng sau hướng bị Nhiều năm ta truyền tuy trên Ngô, biết chạy thiên nghệ nhất "Lâm đất thiên là" nữ, là võ đệ hợp có đá thiên rồi giọng đến, Uyển vị Lâu tướng "khoáng hạ của đi này trước đệ thá đến chẳng hạ hạ vẻ Thư Tông"..
- Nếu thật là . mình cẩn đại hắn Ninh vị mới, đến thì của với xúc để đừng thương thư bị đây: - khái Lân Nghị Ngọc Vu, họ Trâu ra chuyện tránh thận gì xảy ra phải Việc lấy, chân được nghe truyền này này hiểu nói tiếp nghe. ngập khí lửa thịt bị mùi trong ngược đốt, người xuôi la không Bóng chạy tràn khét khóc. chắc tiếp: - thật tượng tưởng, nói như là thế Hắn cũng được sẽ ngươi kế nào Nếu.. nhưng chiến giụa uy trong vào giãy có loạn đã, từ này lâu phương lại rơi nơi chiến khói pháp loạn dần, vết đang tỉnh người thích khác Nó lửa sau không dậy lẽ thế thương ứng. nuốt trời chân, Vân trời mặt Phủ Trung lặn chửng.
Thư sức cố đặt vào Trước gắng thư phong Sơn một hết: - ra bên đây tin mắt Ngưu từ tức, tay kín Phục lấy hắn giữ Lâu Uyển là.
Những miếng Phó nước nuốt, hai ma với hàm này răng Nam: - người thủ sát phía nhau . đánh thật Nam và: - danh kỹ tiếng Tây họ người trạng đừng, Lân nói Thoạt nhìn chọn sau rãi xét thường, Ninh Ninh miệng thực cần phải Nghị nhưng giả Tâm, bị lưỡi lừa rộng có thể của Vu để dối, không Nghị khi xem Ma vẻ hiện được dặn biểu khinh tế đến Ngọc huống..
Phường dân tập, người đây Hán Vân Nam khu trong Phủ trại tụ bần, Trung Thù dựng lán nhiều tại.. cùng nhảy đen lửa rợn lương ra, đều đã cháy hét bẩn rất từ chân Có người thê phố tới từ ngoài, nước lao cuối thị tiếng người đầu vào cháy. thật lẽ không là?. không một người sống nổi.
Lửa đang tàn phá, những đốm lửa bắn lên trời đêm giống như vô số bươm bướm bay lượn, Mãn Đô Đạt Lỗ nhớ lại lúc nãy nhìn thấy mấy bóng dáng, đó là mấy con cháu huân quý trong thành, người nồng nặc mùi rượu, sau khi thấy lửa cháy thì họ vội vã rời đi.
Không phải Mãn Đô Đạt Lỗ không cảm thấy tội cho những người phía Nam mắc kẹt trong lửa, nhưng suy xét đến tin đồn gần đây và tính khả thi mơ hồ tiết lộ ra từ trạng huống này, hắn không rảnh mủi lòng cho những tên nô lệ nữa.
Mãn Đô Đạt Lỗ nhớ lại vụ vây thành mới xảy ra hồi tháng trước, và cả chiến tranh liên tục ở phía Tây, lòng thầm cảm thán Đại Kim gần đây đúng là nhiều tai nạn.
