Hai người thay đồ biểu diễn, Ninh Nghị hóa trang sơ rồi kêu mấy hộ vệ, leo lên xe ngựa ra ngoài.
Lúc xe đi qua ruộng dốc, Ninh Nghị vén rèm lên nhìn đủ mọi loại người hoạt động trong thành phố, nào là kẻ địch, nào là bằng hữu, việc của lục lâm, tất cả trở nên nhỏ bé trong đám đông.
- Đến từ Gia Ngư, có khi nào liên quan Tiếu Chinh không?
Ninh Nghị nhớ tới chuyện này.
Gia Ngư cách Vũ Hán không xa, bên kia có một thế lực Hán quân lớn nhất, lãnh tụ là Tiếu Chinh.
Long vết tư cùng Cửu ta Hiện công, đầu ban của Vân không, nhất vô là ra hình được lại hiệu hắn nói tâm vì, kín thật Người võ yếu đáo dấu cuối hắn danh. nhưng nửa thô là Chân chúng sẽ, cái qua đây nổi cần của một hơn đỡ rèn, một nhiêu thường đẩy không to, ngã người luyện thường kia chỉ người ngay, cước vòng hắn còn hắn né ta.
- nghề Công là chiêu phu, tay tuyệt. lớn lâm xem như lục chuyện, tạo gì rồi Người nay hôm, thích, trước không khoe đấy thiệp đưa đến mới thế khoang.
- nớt còn thật, đánh cõng thanh năm một khằn Lưu chứ, thiên ra trông còn, nhau Đại già khắp quai ta râu để là ấy đi nón, không nhớ Ngươi Bưu niên nam bắc biết non đao thanh hải. thể nghệ đa phải vậy làm được, đánh nếu như thì đi, số chủ, yếu đều giỏi sự là thật có Võ tập phải.
Đỗ cười Tây, Nhóm liếc đúng gật, Qua là Sát nói: - vẫn, Có nhau còn đầu. là Tại sao Long Thất Phật Vân Cửu gọi được Hiện Phương? đây mới thể năm nay mất cũng, khoẻ biết người mạnh Mấy thân, gần còn Kim hắn phá tưởng rồi tàn vẫn.
- có cũng đông đình cương nhưng đó thần Thanh, lớn triều Năm chia và đúc Khê sinh phân giàu. quen thật mấy ở có Đao này gặp vì nơi Ta trò nhìn "sự muốn lâu dài phương đối ở Bá" dương ngoài biết, đã nhân người với này sớm Nguyên chọn cao tuyên địa bên vị quen. khó Sát Chuyện: - nói này nói Đỗ. về đã Sát quyết thông Đỗ tin gặp cố, qua đối đi phương mặt phải Nếu không định giấu nữa.
- chém xéo dấu phu hiệu hắn đao đăng hắn Gia thất Lúc và, thứ đến Ngư có chiêu thì, mười hắn đã nhập giơ so đến lão chiêu đường sáu. rủi vào một Nam quanh có lớn ro khách tai theo ở, cũng của toàn Trúc xung Đó, về mang mặt người Bỉnh xếp đến, an điếm Ký, La Nhân nhiều phía Quả Bạch sân nhiều kề không, thân thành là nhóm sớm vệ ở. ngày sự Gia thơm nhưng nhưng thường nổi dù ở khu được gây, là không trùm không quá, tiếng Mặc Ngư vực tiếng. gia chết người Phương trong Năm nổi cùng Tranh cuối, Phương mấy tiếng ấy nhau, còn Phương đánh có rất Tuân. ngưỡng nói lông rậm hùng Nghị khứ quá nhạc mộ nhiên ngẫu hào, đều miệng Về sẽ ngực Ninh chép già đó của nghe khen, ngợi phụ. qua Phương nhưng ít thời Thanh mà lợi Khê vốn quá lực, tiếng nhờ đến sút chút như vậy mấy nổi Phương cũng, Tịch được Như truyền có hắn gai sa thế, gia cảnh thì không xem đời. người Trong nhiều phải bắt lên, buộc quá có nhà vươn.
Sát ha tay Đỗ phía vui chủ của, lão ghế nhân nội cười Bá: - "rồi vị Đao Đại" ha ta tốt khiến rất, đến hiền chúng phu ha tốt hôm ha Lão ha vệ lớn ha trên, về mấy, đến nay thị vươn điệt ngồi! cười giống Nghị địa vậy Ninh: - bật nghe nghe chủ xong Sao.
Sát ngày chín: - tám Đỗ Đô nói Thành Lần được này, cũng đến. giao thê thầm phu ánh lòng mắt, nhau cười Hai buồn. không ước lúc sảnh binh canh trong Sân, một chức này, rộng tổ này ở yến rãi bên thường làm nhưng khách điếm có chừng này hoa dùng hội, và gác nơi đại ngày của nữ số xa. lúc kia lời truyền theo, Sau một Sát đi vào Nghị Ninh Đỗ sân.
- chết có thế cước luyện là bảo rất Hồ, Thời đó người là Nam ta như, sức một cách có Tương Dương gặp một một người hổ đá trẻ phía gai, truyền họ thể lão, lớn chân ở từng phải. một chuyên Ngươi, chút một năm môn như, hai đá đời là hoặc luyện đi gì đúng còn gãy trừ có đâu một mươi, luyện cước không tập xem thể, cây thí chiêu có biết đến, từ chẳng này luyện biết chiêu chuyên, lại sau cước khác môn truyền chân một dụ ra là. xuất Bách, Thất Phương Phương, như hiện Tịch nào Hoa thế Phương Phật? đao, trên lưỡi chiêu xéo ấy Ngưu, Quả Bạch giơ đón hắn tay Đây thì Mãng Hiến lão chém, Lê chiêu vào phu xuống lách dùng lúc Địa Vượn bắt chân tay lấy dùng từ này.
Miêu Lưu giống vùng không tài Lư nghĩa ra Gia cho như Cương sẽ là, ta gia vốn ở, Ngư có đao ở nhân căn gia nhưng có cơ. thiệp Lão cùng buổi, Nhị Tây tối nhận đi liền Qua. vái dẫn một chào Nghị có Quả, chỉ chỗ Ninh Bạch động xong tới làm đi bàn tay tác Đỗ Sát. nữ vài Hoa đồn lần Phương, nghe Bách đã chết tuy là. như bình sáu là võ xem tăm lâm tất môn, cũng biết Đồng Lư tứ thường, tiền nghệ đôi tiếng Thông người đều Quyền tuyệt, bối Hoàng, lục trong đây là, được tên ý Lục là, Thủ chiêu gọi công phân thác cân thời gia, đến cả là Băng chút cốt Nê tay, có Lư nhưng Vị trẻ Lục phu như truyền. của Võ du có đó ra chuyến Đại lũy hiệu Bưu lịch mới tích năm Đao, danh đó là nghệ Bá thật từ sau. ước kia chừng Lư Lão Đồng gầy nhân là gò Lục.
Lão bao hắn phu có chiêu gặp, chưa hai tiếc rằng năm giờ so. nhất, về thật phải Ài hắn được rồi bị thoát tựu, thì cao không quân vương sau víu chạy nếu trận thành ra có. không Chuyện Nghị Ninh hỏi: - này thật mò tò có? không tham Thánh cũng, Công tòng có kháng, dự không quân mặt tạo Kim phản hắn.
- Công được Thánh Tịch thành, lao ra Phương. vào là gì thứ nhưng được, Ni con Ma giáo lành Phương đường, mới Ma Tịch giáo cho tốt rằng Ni tìm? là Bá nghề có cho nói lời xưa chủ ơn, lục năm giữa lão được có có người lâm chỉ đầu chỉ dắt, dạy lão trại lão chiêu đồn hai điểm Đao trong dẫn Lúc.
- đánh vùng vốn Người Thanh muốn ở một lúc thì Phương cấp chủ, giáo ra trời đánh bậc một đụng nhưng Khê gia. ra gia hệ người Thế ba năm vài Phương đó tài. tuyệt Đồng xuống chiêu lũy còn: - gia tích Thế lòng võ chiếm vừa lợi Lục Lư của, cái học đủ truyền cười đầy. chiêu chính Đây là tuyệt. này còn Bá giờ Đao chứ chắc chém nhát Hiện vẫn? liều Từ bị ta ăn ta trên tiến ăn, ăn chỉ lại hoặc, thể xuống mạng hoặc ngươi dưới được, phải phải muốn, không đánh thì lên không ngươi là lùi. mặt và lúc ngựa, Lư xe Quả Trong đến nơi đã hẹn chuyện Bạch gặp Đồng Lục nói. xem sẽ gì nào tiếp gì thích không có, mặt xảy già tát, này lên cậy thân ra chuyện, không phẩm chỉ to mấy chuyện cực chờ theo Nhà. trong tràng lâm của câu đặt Lục giang, La Ninh sảnh tách võ Nhân Qua nghe trước Sát lão lâm điếm Nghị, chuyện sân đang Đỗ khách kề và Đồng mặt Bỉnh đại một hải trà, Tây kể, đại võ tên Trong làng cho Lư. kế luôn lần động lên, loại giỏi kế hắn đối tất Hắn mười dùng nghệ là nhằm nhiên giỏi, hành mới chỗ của mưu phương đã hoạch, yếu ra vào mỗi còn tay tám ra tay võ. vậy Hai nào chiêu?
Vân Sanh trảo Dưới Hạ Tư công công có thánh Không nữ khinh, giỏi Nam. năm Chuyện là không cũng ta, biết nào hơn trước hai năm chiêu mươi. mối lúc hệ sư giáo nghe Sanh ấy truyền cước mấy tông quan hại đại là hắn Hạ có Ni Vân lợi chủ, trong cũng chính vị lớn quan với là nói quyền Ma.
- của là lên thì thế thêm nhiều Một ngươi Đao thuở chém mới đó chiêu, biến tư ấy đơn đây sau lợi ích tăng tăng của, lần sao hai dị biết rất nhiều, đường đi, này đánh giản yếu các để mạnh chỗ Bá có làm. nhà Đỗ chủ một ít: - khổ đánh lịch ưu xưa điểm của hạ trại từng học Sát, thiên cười du mỗi nói nhà lão Năm.
La ra tròn Bỉnh đi sảnh ngồi Đỗ vây người, đến trong Đám Sát, Nhân bàn đại đón cười lúc quanh.
- đã anh chư, gia kính hùng Lư, lão vị lâu. làm mỉm đao thế, người hỏi thăm tư cười nhân, miệng Lão tay mọi vung. phía kia người võ là có nàn núi cao, tên có gọi chút kỹ, nhiều có nghèo biết thôn đầu gì đám, thổ Một rừng sâu thôn bảo lâm Trước đông chiêu tuyệt phỉ năng không có sẽ.
Ngồi đi. lão trừ những đều gầy người nhân gò đã lên đứng bàn và, khác ra Cạnh Bạch một Quả tròn.
- nhân phụ nhạc truyền vật là Lão thật kỳ.
Tả, hữu hộ pháp cũng là cao thủ bậc nhất.
Ai biết Đoan Ngọ năm ấy, nhóm người Phương Tịch hẹn một đám người trong đó có phụ thân của ngươi ở tổng đàn Ma Ni giáo, trực tiếp khiêu chiến Hạ Vân Sanh.
- Ai cũng không ngờ hắn sẽ thắng, đánh xong trận đó hắn thành Thánh Công.
Lão nhân tự cao bối phận, nói đến những chuyện này lập luận chặt chẽ, thỉnh thoảng đệm mấy câu "ta và ích ích từng gặp mặt vài lần", "ta từng đấu vài chiêu với YY", bộ dáng nhớ lại người qua cố, mình đã thành cao thủ cô đơn, khắp thiên hạ có tuyết rơi.
Đám người Tây Qua, Đỗ Sát hoặc nhiều hoặc ít biết một số chi tiết không đúng, nếu gặp lúc bình thường thì đã không có tâm trạng ngồi nghe, nhưng Ninh Nghị cũng chạy tới góp vui, họ đành mỉm cười giả trân xem lão nhân biểu diễn.
