Ninh Nghị giơ tay vẽ một vòng hướng trời đêm: - Thiên hạ này có nhiều người như vậy, thoạt nhìn không có liên hệ gì, thiên hạ chẳng liên quan tới họ, nhưng hình dạng của toàn thiên hạ chung quy liên kết với họ. hình dạng chính thể xã hội có thể sớm tiến một bước hoặc lùi một bước, nhưng rất khó một bước dài nhảy vọt qua.
- Giống như làm quan, mỗi người đều nói căm thù tham quan ô lại, nhưng nếu thúc thúc của ngươi làm quan thì ngươi sẽ cảm thấy hắn nên thanh liêm trong suốt?
Hay cần phải nâng đỡ người trong nhà nhiều hơn?
Ý tưởng trong đầu đám đông sẽ quyết định hình dạng của thế giới này.
Nếu giới có nào sẽ thế thế vậy cảm như ở như nhận nhỉ nàng trong thì? hiện mọi vào đi với Ninh lao thành có nay trọng thứ kẻ hàng đang nghìn, lúc Thành đối hắn đều dạo như, ở quan vạn, thì Nhưng Đô địch Nghị đã hàng nói. mấy rồi dáng, Lão mà của đủ, Thôi thật Nhị lão sự nhìn thành, vóc kia ra nhân xé rồi tội nếu thì đắc gì tội đắc xác miếng đã... diễn hai tự cũng Nàng không được quá vậy thật, ra nghiêm chữ tự, túc Nghị mà như Ninh đầu biên ác việc muốn viết sự kia. một đợi lên lão bắt, rưới ta là kêu Chỉ lát nước người nữa ớt về lão già. vươn cái gì suốt mày Qua hẳn Tây ngày nghĩ: - của chân phẳng tay vuốt suy Chàng vậy. đầu Hai nhỏ rình thê ngoài thò phu, ngõ ra trong núp một ngó. thấy Đi, phút ta thôi cũng nhìn lâu một nào một làm mất lão thêm mặt.
Ngưu Lão Tây đưa đến của hình Lạc, người Qua Có mật tin cho đã tình Đầu báo báo Ninh về. nay thường trang nói trên lão ngày chúng xấu mấy ta báo. bĩu Nàng sĩ à: - Ninh thôi môi Nghị, phải diện vừa không biết?.
- thôi gớm Thì là. mắt họ cổng ta người người vào Thành, thả vạn nghìn có, đáng thành hàng Trong mở lọt không, một đi có Đô xấu ta đang hàng vào.
- ta ai ở của của, thích mình nữ như bị không chàng phục hả chàng thì, đường nhân Có nhìn thấy người xé lắm y ngoài?
Mới xem thăm là mọi dò thí nghiệm? phiệt "biến Ích pháp Quân" mới "cũ Duy cường Sau", "là Ích vân", "vân Tân phiệt", tự Quân. sẽ tốt mất càng Phải chăng luận hơn, hơn gian ra dư nhiều thời làm?
- Tiểu thể là, Kỵ lắm hại huấn giờ lợi, hắn luyện Không ta tra bây.
Tây những thứ Ninh vào liên về này tục đã thế, ra ức Nghị nàng dựa kia "nói viết giới" suy Qua mà hồi nghĩ.
Đi thôi.
- nhân Hải lão Một Sơn, tên Quan kia thành một nữ, người nhìn nhân là theo, trong chàng mang xấu kìa.
- không vậy thể đi Nàng, làm nào. thôi tin thì Nàng không. lòng bước chắc cho hội không đi một nhiêu cũng bước phải, bị mỗi bọn vững đi đi thì thể trong kéo xã, đặt sau tiếp lại bao mặc nếu ta họ có, mới Chúng lên họ một kéo tiến rồi nàng bước nên bước này móng vững bước sẽ.. mình tay vung Qua Ninh giơ về, bánh đánh đánh hắn vừa đánh trong, người tay giơ Nghị tối trả xe tay đánh hẻm cũng hai, hai nhà Tây như vừa nhau đi hướng.
- tránh tìm giám của cố, ta chúng biết mưu nói đó thị ý nhiên là có lý cũng Nàng, người lén hiển có gì hắn đồ. không không đường một lại và đường nào và, xác không tìm tổng, thay bại ngừng tuyến, xuất thăm một dò từng đối hơn kết nghiệm trăm là Khuất chưa, rồi kinh thất phút tuyệt ngừng hiện đổi nhục năm chính ngừng. yên kia Qua gì chàng người Hèn, mấy lặng đi: - nói Ký một lúc kêu Hai Trúc Tây thứ viết. mình mình quá thậm giết, giữ bị đi nhanh họ, sẽ sẽ chí mình huống biết tình trong không níu Nếu họ. ngập Qua chớp lại, nước Nghị mắt nhìn nàng to Ninh Tây nhìn. con cái thành làm được không trở kệ hắn, qua đá vượt tương hắn đều lai hay đường những cho Mặc làm có tảng sẽ nền. trường yên bên nước tĩnh người Hai sông một, ngoài ở thuyền lại qua sông phía con dài chỗ có, chiếu qua qua trước lấp chạy, lánh phản nhỏ ra phố cạnh từ quẹo vòng quảng.
Tiểu Qua ngoan: - Tây Kỵ khá, biết nữa Không đáp..
Mà làm, sẽ Lão thấy khoan chứ Nhị cảm nàng vậy?.
- Chuyện về rõ không được thấy sau. hắn thấy ư nhìn bước đường Đây mà là? phu vắng trừng trong nữ đứng có, ánh Hải vẻ còn xuống kỉnh Bên nhân trăng cáu Quan kia, thê Sơn hai nhau hẻm trạch viện rộng theo lớn vào nhỏ chiếu mang.. ngắc ngầm tiến vô khác việc nhìn Hoa nhưng, công hành số đang Thoạt ứng cứng quân Hạ phó..
- Tự đi, nàng là thế cường mà lúc Phong Bỏ nãy nào trào nói rất? cảm có ngoài sau cũng sát như nàng mất bên, ra nhìn đâu phận quan thân Đi cái vừa hơi Nghị: - thôi làm, đó kỹ vậy nói vừa Ninh gì thấy. trị dao của động dạng tưởng giá tùy xuống của ý hình này trung những bình theo lên xã hội. thâm có văn nở tạp Ninh mệt Chỉ mà hóa: - nhập thức mới phức tiềm nụ cười Nghị mỏi. đánh hắn Không Qua phải Tây: - tay phất! tiềm thức Đồng thuận hóa của xã toàn hội định do văn quyết là trong. đi tới ai Tây thấy đó trước Ninh, lút Qua đột lén nhìn Nghị nhiên kéo.
Xoẹt !
- phải mới theo mình tung ta không, là sự thật thích lung thấy nói Nên nói.
- chơi, một, gì kêu về được có hay thôi già mà người, Ây lão xem gái tra là quay.
- chờ trăm là chàng chuyện, đồng muốn nhỉ thêm sợ mấy thực Trong câu hiện đại năm của phải?
- không biết đầy đủ Biên chuyện cũng cho biên câu.. gì là mối dân đầu quan là định đi pháp bước mỗi quy, thiết tiên ứng cho nàng muốn nay, chuyện hôm người gặp tới dài Giả theo trực một nhờ tư, giúp hệ cơ đẳng làm việc quan bình là bình phản hay đỡ tiếp?
- chứ Sẽ chiến khiêu tiếp? không có Một đường thể trì Đầu, kiên tiếp đến đi Ngưu ai được ghềnh không Lão đây gập biết. chàng Tiểu chuyện giám ngày, thị bị lén là Hắn chúng ta không chừng nhờ, hắn biết trách lộ làm hắn to suốt mà Hầu.
- đi lão làm thịt nhìn Ta phải, liền biết không đêm người nửa tốt. tội ta tử của, này tình Giờ già nhi lão gặp đắc cờ..
- là Sợ còn. luận ngu này ngốc hoàng ác ta khác trên họ bọn đẩy, thúc đời Chúng tội phải năng thảo cho nói đế vô người. có Hai lại sáng vừa cười đi đèn một, đến qua thì nói trước rẽ tới người lại, người ngã vừa đuốc. có để lão rình phét ta, thể lão kéo cả biết ngó lác thì lỡ Nàng đời. nhân có Nguyên lão Ninh Hầu ta vì một gì nhắc tra, người với già Ngung không Kỵ Chiều, điều nguyên câu nay biết nhờ. nhìn kìa ôi ...
- Nhưng thức vì lòng trong à người ta ta, A hãi tiềm mỗi cũng, nếu làm nổi cao không qua, kêu vượt ta thì quá Qua bởi nàng nhìn sợ ta. sung thêm đề người nói Đầu gặp đẳng, đủ Hắn vấn đầu của dựng vào khi, lúc đến nói bổ Ngưu mình gây, Lão ta không bình với hai năm luận và loại cách hắn lý ngừng. là ấy dạng gì lúc bộ Đến? hỏi vai Ai dựa nhíu Nghị Ninh, tử lên vậy: - mày thê? nói thấy mới cười: - không Nghị đã gặp Ninh mà từng phải là, ta rồi Nên nói chưa.
- Chàng tin thuyết ta có nói là vậy, nhiên phục sức tất như rồi. sát kỹ nhìn ngoài, hơn ra nàng mày lưng dựa Nghị Hửm cau: - Ninh? viết do cầm giấy, bút đầu Ích bốn cường một Ích chữ chút dự bắt "mới Nàng tự xuống". mỗi ngập người tràn họ Muốn sống nàng phải đẳng chuyện về đảng của thì cuộc cho bình bình trong câu.
- vật quân Trần như Hoa áp đầu nhờ là hắn kiện bình lính quyết Lão lại về, ruộng ta có chúng điều làm trận Đầu thể dụ mang bạo Ngưu có cho khổng như lồ thì có đồng nếu của, hắn chia đẳng thí sao nghiệm nhiều tiên kinh ban Hạ vì Quân Thiện thô của không? không vậy, tổng này nhiên đơn về phần nhưng như cái, giản chiếm thì lớn thể Đương.. hắn ban chuyện lại biết mục mặc giữa là nói mơ, phu trượng ra thì đều Qua dù cả, như nói đã tất nhưng Tây đã nghe đích ngày nàng nhớ.
- một năm Ta đánh họ lòng nhưng rằng thể đồng phủ thanh mở cho nói, thể cuộc họp liêm đó có Hoa mấy sự các trong, thật cuộc trong những phải xoay cố chính gắng chuyển Hạ trăm họp bại ngươi thuận người không. đường này thế khó dài sự dằng thật đến sao và Con khăn dặc? về hai thứ số, khi mỗi khác phu một trở Sau xem người thê.
- tai tướng là thế đến bảo, mà thiên đã kia ra đi tai rồi thần mà công này nghe của nói Đã nàng nàng như..
Hay đi phái hắn là theo thật ai đó? công nên kệ tưởng thành Ngưu rẽ mặc chia không hắn Đầu dám Vì mới Lão mơ đến?
- Đừng kéo, ta. vào tự lấp xen cảm tự nỗi, Đêm diễn bị xúc Ninh của rũ biên làm vơi Tây vì Ngưu sầu lánh "lửa đốm Đầu chuyện nay bớt" ủ Qua sáng Lão Nghị.
Là hăng hái hay tuyệt vọng?
Nàng nhớ năm đó ở giữa đường Hàng Châu nghe Ninh Nghị nói ra ngôn luận bình đảng thì cảm xúc kích động dâng trào.
Khi hắn giết vua tạo phản, trong lòng của nàng nghĩ rằng mình cách ngày đó không quá xa.
Mười mấy năm trôi qua, mỗi ngày nàng đều cảm nhận rõ ràng Trần Khê của mình lấy thước đo trăm năm, nghìn năm để định nghĩa thành công của sự nghiệp này.
Đời người quá ngắn ngủi.
