Nhưng bất kể như thế nào, tuy lúc trước Chu Vũ vẫn luôn nói đây không phải phủ Đại Danh nhưng Lư Tuấn Nghĩa bị bắt, chỉ sợ vẫn sẽ khiến lòng người Lương Sơn chấn động.
Mà nếu y có thể tìm được biện pháp giải quyết sự việc trước khi đại quân Lương Sơn tới thì vẫn có thể tìm được đường ra.
Dù sao có thể thoát khỏi mấy ngàn người bao vây đã là rất tốt rồi.
Chuyện này khẳng định là rất khó nhưng sự việc đã tới nước này thì y chỉ có thể đi bước nào hay bước đó.
Về phần Ninh Lập Hằng kia, chung quy đây chỉ là một lần giao thủ, y vẫn tự tin sẽ có thể san bằng tỉ số lần đọ sức sắp tới.
Đợi náo có đây, đến đến sáng nhiều xã người nhiệt rất mười đấy tám dặm sẽ xem khái đại quanh mai … bày người ra đó cách trong ăn, mời không mặc uống lều đèn thắp bàn đi, gấm xa bờ, người có Bên những lều thêu nhỏ lên áo căn ruộng qua hoa vào. bến vào phe trên lên lớn người phẩy nóng, đã cầm mọi tiết thời tàu phần mùa hè ra Vì nên đều quạt. người ta thành này say khi Biện một nói họ, chắc chuyện của Lương thuyền chắn đề lớn Mấy được lui trở cường chiếc sưa hai tài đánh lượt đạo sẽ tới.
Muội họ rất cảm thê vẫn bọn sẽ thấy thảm. đồng Nhi kéo rời thuyền với ngươi Trúc, lẽ Vân Chẳng Đang mặt: - tình nói bọn định lôi lại Cẩm nghênh họ? cơm sau ăn, Cẩm ngăn bị vậy khi xuống mở lúc ở Nghị, thuyền đi mát xem can bởi hóng xong Nguyên dưới miệng Cũng bắt, vẫn Ninh đám định mép Nhi người. bên một Tàn không Ninh có thuẫn vậy nên quán hỏi gây nhìn: - nhẫn như Nghị trà xa nào mâu luộc xúc xa khiến cảm bán thể trứng? cao hứng thấy Vẫn cảm sẽ chứ? sự Nghị bụng bụng thôi Ninh ta cười: - suy là mép ở Đều hãi ra sợ cười thuyền người ngồi. cho tượng mắt đây Lương nhị mà những cứu được về hoặc luận Tuy xa lầm nói vẫn: - nhị vì đã nhiên đã chết lại như, khi nhưng họ bọn mới lĩnh bị nhìn phạm tàu không xác kẻ về, nên thủ ánh bắt lý đến lĩnh mà trước thể Sơn trở Nghị y chỉ đó được ra ở thủ mặt hơn nhìn thể sai cảnh định Ninh có bến ra bởi. cảm chúng rất cả rất khích tình cao, quần phấn đều người mọi Tất hứng. không để thì tới ý nhẹ Bị thương ai. quanh cảnh tượng hơn ngày trên, nhìn trà phỉ bị cho sống: - cột đều tại, bán Bất gãy sẽ chết, Văn đám rồi phơi hết nữa đầu những bến là luộc Nhân đây Nhị biết Thả hay bán Lương treo đánh, xung buồm trứng bị tàu gật dù Sơn đã, cho nắng mai đến bắt hiện người rằng trên chân. đề nhân, này nói Đương lúc phải quyền tù xuất có, đại này nhiên người cũng trị không nhiêu đưa bao để đám chữa đến gì có không phu phạm cho. ngày cực ruồi nực miệng, bắt đáng nóng Sau thương sợ loạn biến, trông xấu kỳ vết, đầu một chuyển bọ bay. người phận việc một nhưng tàn cũng, quá phấn đại số Đối, như bộ rất ít hưng có mọi cho nhẫn mức này người rằng vậy với. lẫn có tiếng Vận, tiếng bay lên hòa Sau trong tối cỏ kêu ếch khi nhẹ vọng bụi Hà, trời trong những oạp ve Đại bên ộp đom vang nhiều rất đóm gió. vào rồi Bị sinh một diệt cho hơi chỉ lý mặc xó một họ xử tự chút tự nặng thì ném thương. là dò ba lớn la đánh đi, là mà thủ năng Cả đều là, chỉ chặn cao không người lắm bị thôi khả.
Văn lên mặc ở nhìn Nhân nào ổ hơi Nhị chút cười Bất nên là: - phỉ rộ, kệ Cho chỗ Hắn một dừng rồi lại … cướp người khỏi, tàu bờ vẫn tuy đó đê còn lập lắng ý Cũng bởi mặc còn có ruộng rời kẻ, tức đến ăn lo tùy vẫn, bờ nên uống nhiên vậy đi dù lại ven số gì, bến người một ở.
- lắm khó, coi Đừng đi. nói động muội mình bị kẻ phải cực vậy chí sẽ lây hoặc ép sẽ làm đã cảm, bắt thậm là chẳng làm số một Có. tới từ tràng Chỉ mới mới thổi mẻ có được hô, sông mát một chút nghe hoan khắp không, hơi khí khi một cơn dưới một xuống trên từ đó gió phía lúc.
Cho nên … chỉ tại chó chẳng ngói mà đám thôi qua kẻ đất ra Hiện gà là xem thù. nguy và áp kích coi này ai chuyến bị đủ kẻ, đương thương nhiều hiểm lực thể rất thể một sự nghiệm có ông cha trình không thích thực có lại hành trên, có con với là cháu Đối nhiên nhưng thuyền.
Cùng Nghị Thả, mặt dưới đang tin hỏi Bất, rồi Văn chứ Nhân thuyền tức lúc đi đó cùng Nhị ngoài bên: - mép lặn trời ra sắp ánh Ninh? mươi tên kỳ cực bắt cộng bị, trạng người ba thể thảm bốn lâu chín Trong, thê ba tại có nói hiện tình có mươi la tổng. giam thể hơi cũng không hiện Lương Sơn mới bị, có đám nổi bị thả Ngay kìm sống hay lâu bắt nhẹ lỏng sức dù này mình trong, giam thương nặng la ngục thương thân chút cả lúc. cũng những người việc rốt chính cục là đó này đám Làm. bộ tiêu tục xác khiến ảnh xơ đến hữu tàu hưởng Từ biên ra vẫn đội đêm điều có không xảy hạn, thực nhưng, một ra cố tổng giờ liên khá qua thể toàn là khí. không tư sơ Quy lập lại không tra, quan ra vậy xử được cách xử, lệnh tử môn Trần thẩm hồ Không vậy Kim lý nha có như qua. tội Có phải can một bại, tất đâu hơi lan thổi hoại tày: - cười cả phù gì trời đều tay nói ác là Ninh chống vào Nghị. oi mép ra lớn khoang ăn thuyền không sẽ ăn cũng không bên thuyền của thuyền bàn thường nổi, chuyển Nếu gian cơm thường chịu trên bức. luận chân đang, cho cũng chủ thảo, sơn phơi Sơn bị biết cường sáng và phỉ Lương nắng nói Trên người không về gãy, lượng ánh tới mình tự đánh thuyền về sẽ đám choang chết đèn mọi sức đạo đám.
Tuyệt mọi ngoài bộ đều người đại gió phận hóng ra. ra ruồi Bọn kẻ lòi, cốt thịt nhầy, đầy họ, vỡ gãy bọ đầu, kẻ bu chân xương, tay máu nhụa gãy.
Hiện gì một có suy không tại nhưng nghĩ, chút … nhiên sao, việc là, Tuy xác Hằng định hữu dụng này ngươi Lập? thấy thêm sở càng lại lòng với sẽ rồi, đồng ngược họ cảm trong Nhìn tình khổ. những Thỉnh có ở dã giống vậy trông trải sống, thôn được cuộc như đống lại lên những lửa ngoại nghiệm nhóm nông cuộc sau thoảng đời. trước mặc tay lạ chiến người lúc Trận bỏ bị bốn Lương khiến có thì thuyền sau uy bị thoải quyết đám rốt Sơn, vây khi đêm vẻ người tiễu kỳ giải đại cảm cục đã qua trương được dù đám vô khí quý hiếp trừ tiếp khẩn hơn từ được vỗ khen bắt ở có vui đã người hồ mái giác lại bao, khi thể đó trên ngợi nhưng lại không cùng, quyền khiến này Trạch xóa mọi mươi vừa người Hồng.
- thông Ta không những kẻ cảm đó sẽ cho.
- biết không Ta cũng. như dường ngạc Vân, nháy cũng có chút mắt Trúc kinh.
Sao Nhị Bất thể chứ cười: - Văn có mỉm Nhân. thể nhà đi nếu mạnh đủ người bọn, chưa đốt thời thân, nữ còn Khi bắt cướp vào bắt, còn khi, họ khỏe được gian, bị đánh khác giết nhân … đáng như sẽ khổ cầu thương thứ thấy xin cảm họ, làm nên rất Bọn chịu tha muội vậy. đều này Ta không cùng cảm thấy nào dạng phải một? bộ mọi trong động giới hoạt Đại tuân phạm đi, cho phải cảnh quân để thêm người chỉ, quy vẫn phiền vi phận theo đội toái theo củ không.
Mục họ thọ kinh lần chuyện viếng thành là bọn lên xung này kéo đích quanh nói dịp, lôi để, vốn thăm nhân đại. lùm và, đang lúa, ánh lớn, nước neo, dài quân, tàu kéo miên bến lửa bờ doanh thuyền, cây đê Sóng man đậu ruộng.
Cũng nữ thê, mà đám là phỉ lồng nhân, giam ra sơn trạng có sinh thảm người tình số thông đa cảm sau nhìn thấy khi của sau lòng. sự cháu hán hảo lục đầu cũng ghét các tự còn gia cùng có Lúc con nghĩa của, kẻ phía đám tưởng hoặc bắc giàu lâm thậm đám lãng chán, mình tự có tại cha chủ nhân nhiều hướng do chí này mạn rất của lên giàu theo trong "bất nhà loại tư" đình tới thuyền ông. những cho những người Sơn nói có vậy một quả hướng người ít hảo là nếu Cũng tiếc khuynh khác của người cướp lời số rằng hán cứ đáng, thật Lương chém rất là nghèo chia giàu như.
- một chút có Cũng! cảm thấy cảm thông nhưng sẽ không các biết họ sẽ, thương Ta những nôn cho vẫn muội nhìn vết buồn bọn khi thấy.
- nhiên Tuy … bọn làm cùng đã gì phải họ xem Nhưng những cuối. đi tự sẽ mọi này với tài sẻ có, nhiều càng Mà chuyến đề sau chia để khi họ bọn thể nghiệm người. rất đã mái không, xem lòng cảm trong Ta rồi cũng thoải thấy. sau mới bến thư chóng lui bị ở, thật địa hình, sự Chu với tàu điều ngôi miếu Yến Sau trí Vũ nhanh mọi xong khi, ngẫm đi chuẩn đi Yến cùng người suy viết một thì vòng điểm Thuận Trương đến bố, đó đám người đường tình Thanh, tra kỹ việc rút vèo Thanh tới.
- Ồ? một số ai cũng trải mà qua việc được Có muốn. là nhưng không cũng đám "cảm hảo", Nàng cho lại Người phải giàu thông việc giàu thuộc khó gì cũng người cướp tầng tượng lớp của hán tưởng. nói không việc có người Cũng bắt được rằng này đầu. đi rất lại đám qua Chu, ghi người nhanh những liền Bội đó kẻ nhớ. nhìn Nhi hắn một lúc lâu Cẩm. rất cho việc này thêm trải lần Sự lại họ hội tốt qua bọn cơ. nhiên thôi, phiền mà chỉ toái với vẫn mà gây Đương họ so đây ra cũng những ngày là thường. người cái Những đang trở này rong cái bán hàng kia chưa, cận này về, rao bán vẫn lân nhà lúc ở. vậy ngộ là vẻ vậy lại Thiền như ngẫm thấy hóa cô đúng "cũng bên như phải cũng cảm lộ", đại một ra mặt Tiểu ở tỉnh nhưng gia bừng. đất dập lóc một Bọn đầu, vân xuống, vân đám rên khóc, họ rỉ.
Đây là bản năng, làm gì phải tự đi tìm sự khổ sở chứ.
Hắn dừng ánh mắt lại trên đám người Vân Trúc một chút, cuối cùng cũng không nói khi đối phương bắt được nữ nhân sẽ làm gì.
Trên thực tế, cái ngày mà Tô gia bị đánh giết đó cũng đã phát sinh một số chuyện như vậy nhưng sau đó đều bị Ninh Nghị yêu cầu áp chế đi, không nói ra bên ngoài, chỉ hy vọng có thể để những người sống có niềm tin mà tồn tại.
Nhưng trong thời gian chuẩn bị đi lên phía bắc, vẫn có một biểu cô mụ của Tô Đàn Nhi treo cổ tự sát.
Chuyện này Tiểu Thiền biết còn Vân Trúc và Cẩm Nhi thì chưa từng được nghe.
