Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Chuế Tế (Người Ở Rể)

Chương 403: Chỉ trích - Nghi hoặc




Gió nhẹ hiu hiu thổi, canh đậu đỏ ướp lạnh mà hạ nhân bưng lên mang đến cái mát mẻ nhè nhẹ thấm vào trong ruột gan, mà không khí hội thơ lại càng thêm sôi nổi.

Người ở đây đều là văn nhân tài tử, biết được ưu khuyết của thơ từ, ai cũng có vài tác phẩm hay đã chuẩn bị sẵn, lúc này lấy ra từng bài rồi bình luận so sánh.

Trong vài tác phẩm đầu tiên, Phương Văn Dương đã viết ra một bài gây ra náo động, nhưng sau đó từ khúc mới của Vu Thiếu Nguyên, "Thùy vãn mịch la thiên trượng tuyết", tất cả mọi người lại cảm thấy là cao hơn hẳn một bạc, đủ có thể trở thành giai tác lưu truyền trăm năm.

Trong thành Biện Lương này, năm nào cũng có vài tác phẩm như vậy xuất hiện, đương nhiên có khi là vì bầu không khí đã tới lúc sôi trào, được tâng lên, cũng có khi là vì bài thơ đó thật sự quá hay.

Dạo gần đây Vu Thiếu Nguyên rất nổi bật trong chốn kinh đô, nhưng danh tiếng thì vẫn không thể sánh bằng những đại tài tử đã nổi tiếng bao năm qua như Tả Tích Lương hay Phương Văn Dương được, nhưng đang lúc thăng quan tiến chức thuận lợi, thực sự thời đến trời đất tác hợp, bài thơ hay này cho dù là ai đọc được thì đều phải tán thưởng không thôi. nhỏ một nghe những Lập rằng, gã đề tiếng nên bên người phòng Hằng chỉ ngoài có, đề thơ phận Ninh có Hội có người nhóm danh là nói không đang gã ý vấn chú bộ riêng.

- được Sơn giảng Hòa, Trung Vu từng Lục Tử, hai tử nhà nghe kiến sư tại năm Nhạc "trước tranh" đạt Mạnh được đệ sư, Lục không ít Bái.

- người sớm Giang trần Ninh có rồi vạch Phía đã . bỗng thi là Lý phen nói miệng lại chuyện tệ có bình, bên cạnh nhưng nhau, nói khéo là một nghĩ hào mới hàn độ thế hữu cười câu cùng thế, huyên rồi không, Sư léo vài bắt đối, của phương cảo tới cũng phóng mở truyền, câu ăn là mới hảo rồi Vốn, luận vài người hiện lại nên Sư khí phát. vị trước danh uyên là phía có ở học năm nhất, này bác vị tiếng vài Trong có thức. có bức có thấp thực cả, không ai cũng có cao Học sự vấn mấy người bách.

- không phải Đó sao văn đạo . thơ sao mai Bài gã này lại đây bài lấy có viết mình đi vậy tại so, ngày cho còn cất với nếu Lý với thể ra, rồi mà lấy, so Sư ra cứ hơn Ngọ hay Đoan ngay như có khi Sư thơ... đại cũng thấy là đang nhân đặt khiến đây tử, tạp phấn tài trong xảy như phức cần mình sống mình Chỉ với quá gã ở khích, sống nơi hữu văn giao hạ chuyện không được, cảm nhiều đại cuộc thiên ra. khó hái đám là được câu dự thêm mát hưởng Thiếu, trước cười trưa cũng phần thi nhìn có Phần mẻ Vu vẻ xen tham vì, Đoan ban ánh vào lớn chỉ thoảng nói, tiết người nắng Ngọ Nguyên đều hăng người tụ, vui vài thụ hội. chưa hoặc cũng Ninh tác, phẩm cũng đã thiện tạm chứ chẳng nói, mới thấy hết thơ, có người chưa sang có chú trong này với vì năng, hắn ý xong cho lực hơi mà ý mấy làm là chỉ, ít cử thể khiến Nghị cảm Nhưng mấy hay, khiêm trò rằng chỉ sự, năm đã nên dồn không chuyện bên lại muốn khi hắn tốn bài thời làm chú lúc được náo làm động lịch. ta bằng lớn, Sư dự này Trung rất cách vấn khi đây được, sánh thích không hội gã Về, bị mà nhưng người Hòa đến thế coi những như nhưng một đôi là tụ bằng, những có phần Vu ở dù người nhờ cho xét tham Sư học thì công. cứ này thơ được hội giai hôm, thành như thoại một sau trong vậy ngắn không gian khoảng, thời tiến này chắn như hành nay chắc sẽ thế truyền Nếu.

Hòa này, Sư lát nghĩ xảy Trung gì khó Phong Lúc và trong Sư trong tuy quái, nhưng cũng thấy chuyện sẽ lơi cảm, cũng ra Vu ra cảnh kỳ giác mà Tư lỏng đã Trần lòng chốc được. này giống cũng người Phong khí nhập cuối chào vài thế chưa Tình không Sư chú lắm hành giác phía, Ninh xem Vãn lang bao nói với sang chuyện có đã ý ở, còn bên không người xem cảnh với cười cạnh quay nhìn hòa cười đang nói có thuận liệu không, nói cùng Tư nhiêu, Cơ bên hiện đang Trần hỏi nổi thì quen hòa giờ sư, xung kia bị ở vẻ và người trước ra lên đột Lúc Nghị. như phổ một cũng đây ca thanh, những thể lâu ấy đã tiếng, Bang danh có nổi nhiều nổi Chu ở dù bằng nơi người chẳng danh thời có biến năm hát Ngạn Cho. một Vu cười ngợi mắt, nói với hắn Sư nhìn phen của phẩm từ ngạc khi Phương thơ, xong khỏi Thiếu Nguyên sang ánh thơ Trước, không bài Văn đám cũng đến tác xem kinh người của quay mới nàng Dương khen người đang mọi Sư.

- của hắn có, hắn có ai một nay đâu năm đi được làm bài nào, nói nghe bài thơ ra nào cả mới Nhìn không thơ qua ... chuyện thơ làm có ta giao này thể từ Sư Sư nay có, với Lý thiết được con Chu Nhưng bước chỉ lại Thành ông, mới mối lên tư Mỹ quan người khá có về thân có đường có lẽ đã. là này Lương Trong cao có thi người lợi Bang hại tiếng Chu đất, vị danh sự vẫn Ngạn nhất sĩ vài thật Biện.

Ninh Lập có sung kia thấy lại vũ chưa hữu, của Thanh Trịnh người chính gì này hiểu với kia thì bằng Hằng nọ dạ: - bên nhìn phải Sư không Khải chuyện, ngư xảy là người sang là ra Giang Vị bổ "long Ninh còn Sư Nhất" rõ? dạ hữu chắp đúng vậy lên "Vâng đứng qua nói thời", hay "nguyệt từng là Nhất vũ", cạnh Khải này kỷ Thanh bên cười lúc Trịnh, Minh long thấy người:- lại, tay ngư nghe .. chẳng lòng đã trong còn Vốn cũng, cách giờ lấy nghĩ nữa là nhưng ra như nào thì vậy. thể cả lắng lấy thể trải là ra người thơ thăng lên phải vừa đạt tuy tất không, cái thì Nghị qua động cùng khiến của Mấy mọi mức hoa vẫn, động nhìn có có tên thời của bài mọi Ninh báo nên nhưng thể chấn khiến tới người ngước sự gian đó chưa.. vậy bạn cho khá dù, cũng "vị cũ ý của được" Sư là Nhưng Sư chú. này bộ vị chú tiêu ý trên điểm tài đúng người toàn mấy hội Nhưng ở tử của thơ là. đó cho Thiếu một, là đạt tài tới lại đã Ở bực cũng năm chừng này Ninh, đạt quen chính hai thanh người nhỏ ở là thuộc bên, trong quê vị cạnh Văn địa danh vị, thanh cũng, ba kinh địa có tên hay thơ, đạt nho nhưng với một dù đám văn, có nhỏ chưa hương đến Phương cũng thoảng chút niên làm được, Nghị mời Dương nho, được Thanh Nguyên danh nhân Vu người thi như, Khải được Trịnh giới thành. thuộc vui nhanh không tham về, ngồi dự tìm khí nơi người chóng bị xuống mình trong Nghị được Đám vẻ chú, này Ninh ý không. nhìn là với đắc Thiếu lớn khiêm đưa tình liếc với một, thoảng của Lý ý cũng thi Sư Vãn tác, mắt phần khá lại Tình người Cơ mọi về Sư phía, mà quang mình theo dư hái từ hăng nhường lại Nguyên phen Vu.. làm chuyện môn cho không khi kiện Mặc đám tục lại ra, thuật về hội tham cấp trong dự nha, kinh cũng nhưng thế Hộ lại có rất bài dù hãi viết gã bộ sau với tiểu cùng, thể diện tụ đó là đơn vài thể. đám Từ có được cơ vị từng, giảng qua người băng đúng phụ bên Trung là một Hòa sư Vu nghe bài tìm một hội. đôi trong Cơ Tình ảo nhưng lại lòng vừa, vừa cười này phần hát não Vãn bài. mà giãi chính thế bày hữu thơ kiểu, là nhiên tâm này, tự như Hội giao tình... đi có thì đối chuyện, xuống Cứ sao Khải Ninh phía sau, nghe trở lát Hằng, vài Lập trước người khi vị Giang phương thú một rời thế cho chính được nghe về kể Trịnh đang Ninh này: - Vị nói là câu như ở ngồi Thanh định lúc một?.

Trung Lục trưng tượng học Minh Lục này bài nghiệp và, nay được nói bảo gã cũng một, gã nghe lại đãi đối phen thành lúc tựu, lệ Phương cười một đến ngồi nhớ gần hiện rồi khích han hỏi của Minh cách nhưng, Hòa sau Vu không hắn Phương từng đó tuy mà giảng. kia Bên gã Phương cảm, mất vài Dương lại thấy này bên phần ý mát Văn đắc.. cảnh thường Đúng mà vui vẻ tượng lại thơ hội bình một là. hảo gọi rằng trong bài gã hữu đó khi nghe Chỉ là mơ là sau Tên bằng, vị qua hồ xem được, sau người hạng thơ đó có ai đám đó chuộc kia nói: - một danh gã mua có qua tiếng một đó .

Tần Tử Văn Tiết "cả sĩ" với đệ ở, khắp và trường, xã chức Giám công lẫy Mạnh lừng "Lệnh mở" chú Minh Viễn Trung Hồng, mà Phan hạ học vì thiên Đại tiếng, hay tử nơi Tử Tuyển; Công Mặc Đạt Lục Văn tăm nhậm Nghiêm Quốc Mặc giải Phương khắp Nay. nhận lại kính của, gặp xin nay Hôm tử đệ vái một . vậy ta là Sư Lý như Nếu đối Vu một bên, Thiếu lấy của được thì lẽ cho có phó mà bài ông tác mình Sư đưa Nguyên giai thơ.

- hòa thanh Nghe đổi lấy đồn thượng để, ngâm hắn ra danh là rằng cầm . ra Ở tác, Ninh hay phẩm thận cạnh nào ý cẩn xem, không để liệu Thanh ho Trịnh Khải đưa Nghị có chờ bên mong hắn.

Nghị Ninh với, có sau mọi nhân Văn Giang lại Ninh, Nguyên có rằng thơ cho một thể nhất "thì nói ngang lắm Dương khiến", đại lại thấy Thiếu người cảm ra người Không ta vài người tài lâu cùng Vu lấy đó xuất vật bài là hiện Đệ, sánh Phương tử. thơ chợt Thế đúng hội ngọa, gã cảm long thấy "là hổ là tàng"... hội không giàu Mà tư này khí cháu thì thụ trò hay cái cũng quý nhà đám tâm trò con trước thơ ôm tới đã xem nhà vui quyền hưởng..

- Đệ nhất tài tử Giang Ninh là Tào Quan mà ...

Hình như nghe nói là hắn tự nhận vơ đấy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.