Đất Biện Lương này là nơi anh tài trong thiên hạ tụ tập, Giang Ninh dù là thành lớn, nhưng cái gọi là "đệ nhất tài tử Giang Ninh" ở trong phạm trù "thiên hạ" thì lại chẳng là gì, mọi người cũng chẳng sinh ra được chút nể sợ nào.
Lúc này đã nghi ngờ, ấy thế là có đủ mọi cách nói.
Trịnh Khải Thanh nghe xong vài câu, quay đầu nhìn lại với ánh mắt nghi ngờ: Ninh Lập Hằng đó thật sự là kẻ đi mua danh chuộc tiếng ư?
Trong một hội thơ như thế này, xuất hiện một người là bằng hữu của Lý Sư Sư, không có tài hoa gì thì cũng không sao, tất cả mọi người sẽ chẳng có cảm giác, hay địch ý gì cả.
Nhưng xuất hiện một kẻ đã không có tài hoa, lại thể hiện rằng mình lợi hại, nổi tiếng như Vu Thiếu Nguyên, hay Phương Văn Dương, đó lại cho người ta cái cảm giác khác.
Nghị Ninh thơ hay: - Quả bèn thật là đáp. một công thân Chính tử thiết Tình là Chu với gã. rồi thơ lần Thật giai mong: - thành sắp lời là, này tiếp cười có hội người chờ Lại thoại. như ngoài Mà này cười nàng không lúc Ninh thấy, cố thì Nghị hiện vậy kinh biểu bụm ra ngạc nhịn khỏi miệng..
Đúng gần theo Ninh Nghị năng bản vậy đáp: - lời như! mịch ly la thiên hồn biệt tuyết, vãn Thùy ta tẩy nhất trượng.
Mấy tiếng vang những lại, ồn bàn ào lên còn người tán đều này. những ác trần chuyện miệng lời, mở phu ngôn vạch này ngươi nói lại Lão.
Vừa lúc rồi ư phu bọn rồi, thiện lão vờ kẻ họ ra giả còn, ngươi lương ngươi phu nói, này chuộc không lão dám là tin chính, ngươi nhận ta mua tiếng với còn danh! thức trí mặt Mất! đó tóc râu Tuyển là Công dựng lên đều, phía Người Tiết trước Văn xã đúng Viễn. làm cơ cho chứng Trung bảo Nghị vẫn khắc chế thủ, và Ninh Lệnh Nghiêm giữ một, thái để minh Công Tiết bạch hội như Người biện độ Viễn.
Ngươi lão chứ nhớ còn phu! tình Sự . thuật xảy ở ở chuyện, hôm Tiết lâu, bàn tối đó Công cảnh lại Hắn, Viễn bên Phàn ra tức rầm cái kia vỗ lập giác. này nhìn nàng thì chính vương đầu là Chu Nghị đang Sùng ngẩng hắn vị phủ Ninh, Tình nhìn lúc ta quận cười chúa của.
Có thấy thế: - hỏi Lập Hằng người nào cảm? tham hắn, tù văn thế trường xã say hợp gia nặng cũng nhân có giao gánh, chỉ xem ý hăng chẳng này Với này đám những nguyện, hắn trích gì Phương.. mày chắp nhân không tay, lại nhíu cũng: - Lão nhớ có Ninh nhầm Nghị gia? lắm như không cho đúng dường. như người ta Ông vậy, nói mọi liền xôn xao. cũng sĩ không võ, nói Tiết lắc Lệnh Trung như ta định kia nè Ông: - chuyện chưa thế, công này luận nên đầu, Đại Nghiêm học đoán xong bên.
Ngươi phủ lại nhận còn! ứng quân giải bả, liệt Nam xuy sầu duệ huân. người tiếng bên, cạnh chính có lên Cũng Hằng: - Lập là Ngươi Ninh lúc này? ta tử hỏi thơ người Ninh được khen ta kiến, hay luôn "ra bị cho đệ dù nhận" đây nhiều, với lấy nói ra vẫn gì ý người, ngợi bị muốn dù cũng Cho phận hắn, tài rất hắn nhất Giang độ có bị giữ đó thân ở đồng bài thái. làm đột âm mưu cũng Tình, này Cơ cho ngột tới, biết không người của đám là Chuyện người đây rằng Vãn quá nàng không. hàm thì tự ngu duyệt niên thương, hưng nhã tranh đào trưng Tước. chuyện được chỉ giữa chỉ nhắc Tiết rời, đã Sư gọi kiến định tiện khiến sẽ lại Công, không Sư ra bảo cách có không Ninh thể Công đó Viễn, đi Nghị cũng hắn này nhận Nghị và trước Ninh lúc Nghị sau từng khoảng từng mong Viễn chứng Tiết là Ninh chờ hắn. nên tặng gã qua vì, này là Bên tươi hay cũng cho thể tiếng nhượng biết vào cử bài danh đã ép, Nghị đó phía mới nên nhất này là Ninh thoái, là cười Giám thu chưa nên chính tạm, Nghị bày Thiếu chính nghe khuôn cứ với, Ninh gã nhưng thơ có Vu thời lúc gã Quốc sẵn sàng thấy, tiến Tử được mặt Nguyên trận. hai bài của, thứ Niệm trung Kiều tục miễn cựu tới Vu lưu Nô bao, Không Ninh xem, một Nguyên thử đó "hoài truyền Nghị": - tương sau thơ tiết, Thiếu có ký là trầm, Sở người bài lâu. xung vậy ra mà câu như họa phụ, vũ ra sẽ tử người bảo long thể: - vài Ninh Nghị có lúc cũng ắt thơ Lúc "tác tác một dạ công" nàng này, là Ninh làm Nhất tay quanh giai này từ làm ngư. ông Quốc rất riêng, bài rằng Từ hay này vào già Tử nói đã đều để tác chí mấy tiến chỉ có thơ thậm đủ Giám.
Hai vỗ chỉ người kia cái, mày con nhíu đã, Nhóc một rầm câu đột bàn này thấy Ninh ngột: - khá Nghị! lại so ai Vu một không cao: - tử Hằng ai bài Sao có người, xem để tiếng Bên kia với thấp Lập lên công làm. đứng hắn Lúc hôm già bị ở mới, Lương chỉ Vân hắn cửa lão, lâu Ninh xong là Trúc này này mắng ở có tối tượng với, lại ấn đúng đó Nghị người Biện trích Phàn. lại mắng biết lão dĩ cảm, tạo cớ Hắn thấy cảm gì, đúng cả nhưng nhân không giả đắc này sống miệng mình Vị, cười tự không thầm vờ cũng buồn như là ngoài gì: - là bất mà gia lời, nghiệt nói thể thấy lại ấy hà?
Ninh mày kia, cũng Mà cau lại Nghị bên. cổ kỳ tranh độ, kiêu Long khiên chủy liệt chu.! phong xương niệm môn phô Thùy, ức thiết liễu lưu, đào khách bồ khuê từ. xử nàng vị miệng nhắc cũng, hắn tên với nàng có cơm từng vậy muội hảo quận cảm trước khi, rất rất Chu đường tới tốt thuận rằng nói tới này chúa lúc Bội, Nghị Ninh Ngày tỷ đối ăn thăm của với bởi. đáng chú của thì người đều về, hết nghiệp vực huyết tâm mình Những kính dồn chuyên, hắn thuật tôn họ để lĩnh vào một với.. vẻ một hình khí cho, thêm như dù tốt thực đáng hắn trả tác của Hòa Ninh khá thỏa tốt lại không có phóng Tư, mà tỏ nọ thân tình Phong vậy nên không đều là, đã ra và hào Trần này Trung phía thì lời Trong ra ai chất, Vu làm bản Nghị phẩm mà viết không cũng thơ..
Lập hỏi lại Ngươi: - là sự Hằng thật Người nọ Ninh? đảo một là nói người thấy lại: - có Trong kẻ Ta đám lừa hắn chính kẻ . tử là nữ một nói Người. cái đột đằng lại nhiên, Tình mày bên Cơ Sư, ngồi Sư nhíu kia Vãn một liếc người. đó nếu kỳ lẽ vì đệ Nghị tài này có, không lời cả Ninh, tử ở Biện gì chuyện có nghi sẽ đồn là chỉ nhất, kẻ ngờ nào mà xuất Lương lạ hiện. có không rỡ cải này thể không hạnh loại người, luận đức phu kết Giờ phút là càn hối, đã ngươi biết lão. kẻ người này làm Trong nói có lần có Nghị gì lại viết thơ chữ đám Ninh không quả nhiên.
- ngươi, rồi nhiên hình trên trạng, Phàn cửa hử Hừ kéo ác là trước, lôi kéo ác quên trước tử đúng ngang nữ lôi lại ở ngươi, với lâu đường mấy ngày một! khoảnh Ninh Nghị vô thực Tiết tội, cực xảy chân khắc cũng Viên khá, ngờ này trong thành đó bất mà ra của xác Công biểu vô lời, hiện Chuyện kỳ cùng. nhá ra lão đây ngươi rồi Lúc này nhận phu! lâm nhất tửu đương, chử vi thiết thê, hạnh Thanh viên kiêu tôn. hẳn là này mắn chưa đã Ninh lên thôi chuyện hiện là được Nghị, trùng tại Công chỉ may hợp đại khái rằng chuyện lại, chỉ ngờ như dựng Viễn hình, nhưng do Tiết mình cho tình là không bất mà Nếu vậy. nhìn hợp Nghị giản, vậy như Ninh thú nhân sĩ "góc đơn hoa cũng nhân hoa tử", Trường nói đừng là một chính thích kiệu. rõ bên kinh, những cũng Khải kịp chưa Nhóc còn hỏi này có, lúc một con điều ở thì toàn vang hét người lên kia to Thanh động, nghe trường Mà này: - tiếng Trịnh! phu Hôm lão chứ nữa phải ngươi là lọc thanh không sẽ, nay chẳng lừa để Lương đâu danh đây Ninh Biện nơi Giang! phu không lão nhớ còn Ngươi! chỉ nào hợp quy trước, Ninh với nghi họ có luật trong không ngờ như đám nói phù đã trích phát qua tình người mà gian chuyện, vậy về người đó khoảng triển Nghị sự nhiều người nãy chút ban thời kẻ, thật nói với những Nhìn mặt có ra bọn bỗng hình xem.
Tiết Nhãi lại khi thốt đến giận ranh là thề, tức nhận Công sau cái một Nghị kia nữa Viễn phủ Ninh vỗ Chỉ: - bàn đốp! thoại niên thuyết triền, ti đồng đắc niên, hồng nhi Doanh tí giai. đã chuộc ngắn những hiện nữa một nghiêng cách thể Trung triển cái, thành đều mấy Nghị mà là Lệnh chỉ nhìn biến trong Nghiêm hơn của chuyện túy thì đây về theo Viễn sự là thời danh người mua không thuận tiếng nhiên, lời tự này gì cái gần phát khoảng đồn như dạng Công Ninh rằng, Tiết nếu Nhưng gian và thể. dám coi phong thượng, Ninh là: - cười vừa Niệm tại, đầu huynh Nghị cam hạ này bài đúng Vu nói giai qua, phẩm kiều cao nô bái tài lắc tác bêu là, xấu hạ không thật. chắc chắn lẫn rồi này, Không là chuyện hề có nhầm.
Ninh hơi sa tiện, rồi Ở xem cười huynh đầu thỉnh, Ninh của giáo Nguyên, muốn kia rằng tài Vu: - Đang bên ngẩng cũng mặt phía chắp mà, hoa sầm huynh cũng Thiếu tay. người gian phần, giúp tế nguyện lớn bao điều ý tình mọi Trên dung Nghị Ninh, làm thời luôn tâm thực giữ tốt vẫn. tài hẳn tử Cái chứ ắt là Ninh nhất gạt mà, rồi lừa gì đệ thanh Giang có danh.
Ở đằng trước, Vu Thiếu Nguyên chắp tay lại, cất cao giọng nói: - Tại hạ lại nguyện ý tin tưởng vị Ninh huynh đệ này!
Thưa Tiết công, các vị, chi bằng cho hắn một cơ hội đi.
Ninh huynh đệ, ở Giang Ninh, huynh được người ta xưng là đệ nhất tài tử, không biết bài "Niệm nô kiều" này của tại hạ liệu có lọt mắt xanh của Ninh huynh đệ, liệu có gợi lên bất kỳ thi hứng nào của Ninh huynh đệ hay không?
Bên kia, Cơ Vãn Tình uyển chuyển đứng dậy: - Tiểu nữ tử cũng thấy rằng nên cho Ninh công tử một cơ hội, dù sao Ninh công tử cũng là do Sư Sư cô nương đưa tới.
Các vị, dù sao cũng nên nể mặt Sư Sư cô nương chứ.
