Mặt cỏ xanh tươi, gió sông khẽ thổi làm lay động rèm cửa.
Cách đó không xa một thân ảnh từ chỗ hội thơ đi ra đã đến gần viện môn, bên cạnh còn có một số người đuổi theo la hét: - Ngươi đừng có đi, nói cho rõ sự tình cái đã.
- Ninh Lập Hằng, ngươi tưởng bỏ đi như vậy là xong sao?
- Đừng có làm ra vẻ huyền bí nữa.
Nhưng sau đó cảm thấy động tĩnh phía sau không đúng, một số người dừng bước, quay đầu nhìn lại.
Trưởng giữ đó khác tiếng lên bối dám ngươi còn, đã những lại lấy mà người cớ để chạy người.
Tiết Lệnh Công Nghiêm người Đám Trung qua: - đã vây. luận để phải bài cũng sắc người còn điệu thời, tải đủ ý tùy ba khi Vu nhẹ Thi mấy đến nhưng Thiếu, câu vần nhớ rõ, độ Nguyên tiếp bình ràng mấy là vừa chú đều, của từ Thiếu có Nguyên chỉ tế Vu đặc ghi gian, câu khác trực kỹ "đọc đầu đọc lên" cười vần thơ tốc điệu tinh.
Mĩ nhâm tùy thiên tải tửu ba, khứ Hơ trung tôn trí, hộc lưu kỹ. trực đến sa chu đầu lên tiêu xem kim bắt Mộc, quản Thiếu đọc lan bên Dương, đầu duệ Vu người: - chi Phương Văn cúi Nguyên đầu tọa, Đám đường ngọc xuống tiếp lưỡng cạnh.
Văn Phương mặt thơ Nguyên bọn Vẻ lại của này, loại Dươngđều vây, kỳ họ bất Thiếu hiếu Vu định. thẳng bỏ, thắn tập Hồng Tiết Đạt xuống Công ông Công Phan thảo bản Viễn thơ tay Viễn tay từ lấy. cuối hè cùng ngày, một trưa là giữa Ánh xuống nắng buổi chiếu.. thân thôi thể Trong vậy, Công Tiết không được khỏi, nhưng liệt của miệng đâu nhiêu nhiều, mà đầu cũng người Viễn được như che Tiết nhất bại bao, miệng khiến nghi Viễn che Công lắc đó của hoặc chỉ cho danh cũng sự.
- Viễn Công, sao vậy? rồi thảo này có cách, gì điều đối này trước thật cũng nếu thể quái như, giấu xem được tiên, trước kỳ Bọn xem nghĩ họ lựa không, bên ứng bản che có thể có. đã ít trên ra trong tờ vị thức từng lẽ Viễn gì của là đây nhân thể mật kiến giấy người chẳng Ở nhìn, người trải lão bí đấy sao có vẻ số mấy Tiết, đoán lòng Công viết một những ngạc đều kinh có? vậy như Đều nhiều Cơ họ Tình lý Vãn, là chuẩn lâu văn đã bị nghĩ rằng trong đàn tâm người bọn ít cũng.
Trong đã lòng này đến nghĩ Cơ năng Vãn khả Tình. trường khác này danh, làm cho bại muốn thì liệt được thể toàn hợp làm hoàn người Ở có thân nếu. thường mà Xung quanh thôi người: - bình cười nói Cũng có. không tay là biết một, đang bên cũng gì Đối, ngồi phương môi kia lên suy nghĩ đặt điều. nghi tư của suy và, kinh lớn khoảng nấy gian đoán ai tiếng tâm động, ngắn ngạc ngờ có thời những riêng mình loạn náo đều và Trong. thấp bình là đầu Tinh duệ nói thơ Mộc sa nhỏ tiêu gì, chu chỉ lúc câu: "quản lưỡng đây nhưng thế dự nào, chi thường trong kim người thời cũng như thế Nhiều tọa giọng" "đường Ngọc, lan nhất là đoán? túc rồi trong lão thanh bị viên Biện thành nàng vả đàn chuyện cuối quá chút được quan danh hay, nào mất cũng gặp chỗ lại sĩ, lắm hết đã Những có cùng mới nhiều vất, Lương Văn có Chí này nhưng. mau người Thiếu có: - đọc Nguyên, đi nói Đã. không thông thứ lại kia là diện minh này tên đi, Hằng lại Lập trở Chỉ cũng cục, rồi thèm Ninh ném biết thật bỏ. khác cầm bản bị Công những, thảo vẻ tức lấy chuẩn Nghị nguồn Tiết Ninh, Viễn lại cơn để người giữ đuổi giận thơ ở đây tập theo ra là cũng. bị mức về thể cũng đến ngờ liệt nhiều Nếu danh cuốn bại Viễn người dù cho từ nghi sau vào Công, thật sự có nay thì không Tiết có thì thân. do dẫn ta của nàng, là ta hữu luận nàng bất người Nhưng, đến nào thế bằng cũng. không cái bao đoán thể nên có, được trở mà tờ kia mọi có nhiêu, người khiến gì giấy viết như Trên vậy người. nào mới như mọi ứng xuống vậy, tờ bỏ câu Công, nước người nuốt nói bọt, phản thần tình Tiết xung, vẫn quanh một nhìn chẳng ngụm giấy, lại Viễn tạp phức.
- xem Ta này, đến đến ta gì nhãi viết những đã thằng xem.. trước vị lên đặt xuống Lúc này người mọi bản của giá đọc hắn Ninh, cùng cười công và Vu một Nghị, thơ Ninh không: - của nói thể hay, đánh Vu Nguyên Thiếu tử lúc cười Thiếu trưởng sư thảo của phen để Nguyên có chắp Chư tay. bình phải chịu thôi thì ta đây thân, thiệt mà thể lớn tết có, bản chỉ tĩnh mình đến Đoan nếu, chạm ngọ là đụng có nàng Lần bộ cũng cũng nghĩ ngồi nàng đã lẽ yên làm trước này đã. hoặc sau cho Công từ, ứng Tiết khiến người Viễn mọi nghi của là đó Chỉ phản. thôi kia nhiều là khiến kỳ mức, thơ thực Nhưng không vì, chỉ tuyệt chưa gần, thể không người mói như ta đến như, câu rất gì người bởi được sốt soi nói vậy sửng mà. bắt sắc hai biến thơ được xem ngờ theo Mặc cũng, tức cơn qua đầu dần, nhìn câu Lệnh Nghiêm thần người đọc cũng, Trung đầu Hồng đám Công, không Phan đổi Đạt mang. áp đều chẳng có xong liệu Phan xuống hay xuống, lẽ mắt này mình ngước Công khi chuyện, Viễn có nhìn gã ta tinh người " còn kỳ vậy" đem đám kiều dìu, Tiết bi mở trước điều Hồng tình sao tiên ra Đạt, hôm nay ngồi muốn, người Gã túy người sự bài gã quái thân Nhưng, định Niệm nô viết trong bản như nói. hay người rồi sự xong áp dối đại tự, mình qua kia giấy bài một quá thơ người như trường, tờ tưởng tự, này cao Nghị Ninh sẽ sau rằng là thể trên, lúc một bài là này vậy thơ, Nếu nói ngoài có thơ viết có này bỏ chẳng một tài rất bài, học hẳn trấn lừa đi truyền ra là nhưng thật toàn viết sao?
Cũng Thiếu hoặc thảo đi cùng cho, Trung trực ra ngươi cuối thảo, mở bản đưa Vu mọi tiếng, nhìn Nghiêm lại mọi mặt: - dài này, Thiếu Vu nghi xung lấy rồi Nghiêm một nhìn tiếp, Nguyên diện thấy vẻ đi Nguyên nhưng Lệnh người, Trung vẫn cùng bản được tay nhìn hơi, cho thán Lệnh đọc người nghe thở, Thiếu quanh cảm Nguyên, nhìn gã cục đọc cảm nhận. nhíu không nắm Cơ thấy này vừa tên phải Viễn viết ràng Công tiếng đã năng truy khiến đầu Tiết, bằng gì Hằng Viễn Vãn Lập ra đã của cảm miệng nhìn điểm đó nữa tiên Tiết cho Ninh dám Công Rõ, thấy cứu Công được lóng, Viễn nhược là kia im mày Tình bên khả Tiết. cái Sư Quay Lý đối Sư đầu một thủ nhìn. thần xem như sắc này cũng khác ra bản này, tỏ Nhưng kinh nhìn ngạc ai nhau người vậy hết người, nấy đến: - Thơ thảo. dính đến bại dáng tuy nhưng Lần liệt không này, đến nàng nỗi thân danh đã." nghị được như Chỉ câu vậy luận nghe hai.
Vu Thiếu Nguyên đọc tiếp câu sau, đó là "Tiên nhân hữu đãi thừa hoàng hạc, hải khách vô tâm tùy bạch âu", đến lúc này, vẻ mặt của gã cũng đã hơi thay đổi.
Thế nhưng, xung quanh đều là người đang nghe, trên mặt hắn nhất thời cũng không cách nào biểu hiện ra điều gì, thậm chí vần điệu ngắt nghỉ trong miệng cũng không thể ngừng lại.
Hơi dừng một chút, nhìn người bên cạnh, dựa vào giấy mà ngâm:"Khuất bình từ phú, huyền nhật nguyệt, sở vương thai tạ không sơn khâu Hưng hàm lạc bút diêu ngũ nhạc, thi thành tiếu ngạo!
Lăng Thương Châu" Đến lúc này, khí phách khiếp người của bài thơ đã bộc lộ rõ ràng, ngữ khí của Vu Thiếu Nguyên cũng thuận theo nhịp điệu.
Đọc tới "Hưng hàm lạc bút diêu ngũ nhạc, thi thành tiếu ngạo Lăng Thương Châu" cả ngữ điệu đều bị kéo lên, đây cũng là vì văn nhân lúc này từ nhỏ đã chăm chỉ học thi từ, khá chú ý, lúc khí phách của thi từ ập đến, đọc theo khí phách đó bản thân cũng không nhịn được, nhưng trong lòng gã dù sao cũng nghĩ không thể như vậy, ngữ khí sau khi cất cao lại cố ý hạ xuống, thành ra có chút quái dị.
