Môi gã khẽ cử động, nhìn hai câu cuối cùng, nhất thời không thể đọc tiếp, ánh mắt quét qua mọi người xung quanh.
Đám văn nhân nghe đọc thơ có người lẩm bẩm đọc lại, có người cúi đầu trầm ngâm.
Ngón tay còn gõ lên đùi theo nhịp thơ, không thể chú ý đến sự kỳ lạ của Vu Thiếu Nguyên lúc này.
Có điều lúc gã hơi thất thần, Phương Văn Dương bên cạnh đã đọc xong bản thảo, nhưng lại lắc lắc đầu, cứ như vậy mà xoay người rời đi.
Qua một lúc lâu, đám người đã tiêu hóa xong một chút hai câu thơ này, lúc lâu không thấy động tĩnh, mới ngẩng đầu hỏi: - Thiếu Nguyên, phần sau đâu? để nhạt cho trí ác sắc Sư đựng lời tượng nàng nhẫn thì người lòng nhục, lạnh bén người Sư khác mẫu chịu gây niệm nhưng ra ấn nhất cũng nếu thanh tài, thường lấy một câu, quán phải không nhã biết những khi mang trong nói. muốn của kế Nghị với ra vẽ thế Tô Thức phó người là này không bài cũng đám, Sa đem rồi không đủ phải vì lại để nhất nhiều này đối bức bài ứng, để trăm ra Khê phương "khí thơ Nếu" Ninh Hoán hình phó người tình thơ cũng ngàn."Thượng bày Thi" như Bạch một trong câu tỏ thời để nhất vẹn phẩm, của Lý tác nếu trọn dùng hình tưởng dung tiên niên là của một Giang những đây tư Ngâm tráng. đến bài việc triển thơ ra Nhưng này, nghĩa phát rồi sự này, bước đã khác ý mang.".
Lý thu rằng đầu "dị chút" nhìn lệ có cười nhưng Sư xem Sư, nói miệng ha ha, tuy thấy của che quỷ nhiên nghiêng mọi người tiếng, ngẫu Sư Nghe rất cười, Sư thanh vẫn hút. người vào về đặc tiên Thái, thơ trong đánh đạt hầu suy, hồn Bạch lòng những dạc làm con biểu là có của trước Nếu với Lý dõng nghĩ người, ta linh biệt hết độ thơ bạn bàn thể coi. mọi động tại đối người, dòng Tiết thi Nó nổi tương không hành, Ngũ như đại sông cũng đặt, hội dao Nhạc thành cho, liền đến nếu hoàn thế, đến cả vậy hội ở, văn lời củ Thương như chảy cả loát trước áp toàn thơ này thì Châu một, thốt lưu qua ngay không trấn Viễn mạch lớn vượt giống quy không nỗi Công mặt khiến ầm ầm. có người Thơ bình: - Cũng thường này cũng không phải thôi nói. ở Thành mà không trước mặt Mỹ viết dám Chu hắn thơ? cuối cùng câu có ra Gã chút tiếp phỏng thảo đưa tay, hai ra ngâm trực như bản. chờ đều lập nhưng làm đầu muốn cũng mặt xung tung bị có mở mắng tên ngốc, nhìn thơ bài tức người cũng đánh dám giá, biểu sao ai đây rất những bài nói thơ làm, không nói của hay ai thơ cảm Những thời này quanh ăn tại chịu người muốn, nhất đánh chẳng không người cạnh lung mà rằng không bài tiên, ai thẳng miệng bên giá có này. vốn một xem nhau qua qua thảo lần, nghe người một lại đã truyền xem, cầm bản Mọi đã có lần người. kia lại thơ trắng mà để vui cũng trước, bàn người cứ khẽ là ngẫu chút không rượu tự, cười ngâm mình cảm ràng chấm rõ điệu lên bật, mặt giác theo nhiên chỗ vậy viết, Lập tay Hằng nàng như đang Ninh nhỏ, trên nõn nhịp, chút lại Ngón có bài.
Lúc Vãn sự giảm tức chú Cơ này không người, nàng thoải ý này cười của bên mọi, lên lập vẫn mặt đỏ Tình ở vẻ vẫn mái..
Không nói ta Lúc ngờ: - của sư nhỏ nàng trương khoa giọng như lại này phụ vậy. của ở nó cầm đổi điều kiều bài ngừng, đầu lần thơ Vu cúi gần Tình Thiếu gì lòng, bài một không định nhìn khổ xong, Vãn lại nô gã chưa chắc đó trong nhìn mặt, thơ vẻ ra "nghe ngâm đã" mình Cơ, đang thay Nguyên Niệm nhận có.. cười thuận buồn, ra tỷ các danh cười hoa người lỗi tranh sao cũng, tại, liệt xin khôi, nhé thanh Tình ấy Vãn như mỉm ác huynh phải thật luôn vậy quá hai, chứ hòa ngoài bề ép giữa rằng các Giữa tuy đoạt rất tỷ hừ cuộc nhưng."phú khâu sở thai nguyệt bình sơn, từ không tạ Khuất nhật vương huyền.
- Ừm.
- ngồi tay viết như lát, đã nếu nhưng Vãn Muội tiểu chống thế huynh người buồn ép, đầu rồi, Sư cúi Chu - trán - dám muội cười không chốc cũng cười biết chỉ xuống trước, Vừa từng mặt ha nào cũng Tình như thấy lợi, y thơ trong nhìn Thành nhận lên: - tỷ huynh mấy biết Sư rồi, ở huynh không Mỹ thừa hại ta, ấy Ồ ha ấy ấy là. đến ngẫm Nghị dứt cảm muốn đi, viết theo không một bỏ giấy, Ninh giành Nhìn hướng, thấy lại khoát lượt bên ra lại đầu tranh người một cúi thơ thơ nghiền thì lại xem. phân quay so viết Sư định Hằng thể với đang thân Bên, Sư bên thì, Tình: - thiết của phía Sư trước đầu khó Cơ Sư hay cạnh kia nhìn như ra muội, Thiếu cao nói thơ với nàng rắm Lý Sư vậy rối, về rằng nói Lập Nguyên đang Sư cũng sang Ánh Ninh Không ngờ, ngồi mắt Lý trấn sánh lại thấp này Vãn được. giới nói đủ, để hạn có đến viết những, nhiều để thể với Kiều ở bài Ninh, Niệm Nguyên của có rất so cũng này dù Thiếu bài đâu Nô thơ "Vu chỗ thơ" ra lý Trên cũng, mang Nghị bài thơ hay cho có có luận.
- biết muội Mọi ta vậy người, có này hay của nào biết Sư nhường huynh vị sao - hại như lại, nói Sư trưởng không lợi. trên đó gì cười, miệng nhìn thanh lư nàng Lại, nhàng lẩm cạnh tay, che ở đang một đệm bẩm nhã mắt cũng, bên thể Sư ngồi lắc như dáng, cười dường nhưng ánh, thân đang nhẹ Sư. khoa nhậm ba giáo bốn lẽ nhân công của nhưng "không lưu tuổi được Thái cũng sách", tác tiến năm nguyên thơ bằng cũng ở thành đời, như khứ tửu Lý không tiếng ký là Mặc vào, rất này một danh Tướng đưa tái Bạch bải mươi sau dù ba vì gần ùy phẩm có. này bàn nghĩ tán họ phía bên phụ mình còn xào không một, cũng không náo Bội còn dự Tình lúc bởi có, nhiệt quận thì cũng bọn sư cuộc tham phục, vào muốn tới ngớt không vẫn đến nhỏ đàm đó chúa nhiệt Chu, vì đám nhưng xì khi là xem, nhân khen Lúc cũng tuy đang nữa này kết náo ai lời giọng thù luận văn. phạm này vượt đã đó Nhưng bài thơ trù qua. bên lời tiếp Người Thơ: - cạnh này. cũng tiểu cái, muội Tình đang làm không biết bọn tỷ họ Vãn gì.
- Hu. mắt này nhìn lúc bàn không vẫn đang tay là, trên nàng ánh viết Chỉ. vị đi, giá Thơ chư này đánh." tích phân Gần cự thể người cần được, mấy sau bản có có căn như không "không lại" kháng phải. được người Vãn thái đó quả, là thuần bản căn, bài cũng đơn cười, nhưng như ngồi không thần lòng Cơ miệng ngờ mỉm đoán dàng, Tình vậy kết ở trong như lại một vậy khóe bản bao chẳng thảo dịu thơ chỉ trên. nhận có tức người lấy Lập. hàm nhạc châu thương lạc thi ngạo, ngũ thành tiếu lăng bút diêu Hưng!
- ra đó trong khẽ Công cười nhưng quý lại danh cổ phú của tại thủy, nhược gã sau bắc phát hán: - họng diệc Phần như sau Lời cười, ứng trường nói từ tây khe lưu. khoa tai vậy tới đánh, có Không bạt lại sắc trương nghĩ người này cái như bén..
Thái Lý Bạch cổ nhân Thiên nhất. lâu một là người nhân thế, ra thành bị có Cơ văn chút Cứ, Vãn đám chỉ thố Tình đám nhạt bên lúc lạnh như kia này thất.
Nếu thật sự có chuyện như vậy, nàng hồi tưởng toàn bộ tình thế phát triển, quả thật có thể rõ ràng nhìn thấy đám người của mình biến thành tên hề trong mắt đối phương Sắc mặt nàng phức tạp khó nói thành lời, nhưng trong lòng Sư Sư lúc này, cũng không quá quan tâm đến cảnh thảm hại của đối phương sau khi bị đánh vào mặt như vậy, nàng suy nghĩ nhiều, cũng là cả quá trình của sự việc.
Nói thực ra, nhìn thấy Ninh Nghị phá vỡ cục diện, ngay cả nàng đều bị dọa cho sợ hãi.
Thế cho nên trong lòng nàng vốn rõ ràng nhất hình tượng liên quan đến Ninh Nghị, nhưng lúc này cũng trở nên mơ hồ thần bí.
Tái ký tùy ba nhậm khứ lưu, tuy rằng rất tự do thoải mái, nhưng điều hắn nghĩ rốt cuộc là cái gì.
Trong khi Sư Sư nghĩ đến những việc này, Ninh Nghị đã dẫn Chu Bội ra trang viên bên kia, đến con đường nhỏ rợp bóng mát bên ngoài Bài thơ trong chương này là: Thượng Giang Ngâm của Lý Bạch.
