- Thực xin lỗi, sư phụ, lại thêm phiền phức cho người rồi.
Chu Bội đem chuyện gần đây kể lại cho Ninh Nghị một lần, sau đó có chút hổ thẹn nói xin lỗi với Ninh Nghị: - Nếu không phải con nói lung tung, thì bọn họ cũng không làm khó sư phụ như vậy - Không sao cả, bọn họ yếu kém rồi.
Đối với sự áy náy của Chu Bội, Ninh Nghị lắc đầu cười cười, tỏ vẻ không sao cả, sau đó nói: - Giữa mấy câu nói, nổi lên vẻ ghen tị, vốn cũng không nghiêm trọng như vậy, chẳng qua trong tay bọn họ có gia thế, có sức ảnh hưởng cho nên tùy tiện làm một chút đã tạo nên thanh thế như vậy.
Tiểu Bội, con cũng không nên nghĩ bọn họ xấu quá, trong thâm tâm bọn họ chưa chắc đã muốn trở mặt với con, việc này không lâu nữa sẽ trở thành mây khói thôi.
Còn về việc giữa ta và mấy tên văn nhân, thì đó là một sự đấu tranh khác, giống như ta đã nói, bọn họ yếu kém rồi, cũng không cần để ý nhiều quá.
Các sau này qua sẽ con nhiều còn lại.
Nàng nói này bên, thơ đó nói, vì tốt Trước Nghị kia cây "này này không ở là", của Ninh nhiên phải vậy, ra phụ nàng: " hay cầm sư thấy sư đến không Ninh hiểu gọi sao cho phụ" gì bỗng nhìn thì xúc này đến nhìn nói úng bút bài nói đến ra rất, là sau thì nữa viết như Nghị thiếu, đã của nàng cảm Khi sống ấp khi ra chuyện lòng. vậy ra sư biết, thế sẽ sẽ đây với nhanh gặp, không đập Trên đối đường nào chuyện sao, phải tim vẫn như mặt phụ nàng đến. rồi Nhưng thịch nàng đập ra thật tim đã thình.. đầu phụ đầu biết nhưng thấy Chu không, như vậy sao lại hiểu sư, với cúi gật mình, gật vốn nói lên khó vì ngẩng lúc cảm xuống này Bội. phụ thấy dù nghĩ cho, chắc tim này thịch, thì nhìn cũng nhìn mà hồ, đập cảm được Nàng mơ không đến thình những, đã đầu thấy sư chuyện gì chút thấy viết vào có chưa.
Ta con chuyện với, phủ lên thế này nói lớn hơn sẽ rõ phải, quá vương, này lớn chuyện chắc không coi, như những vọng hiểu con ta đương trong hy con nhiên. minh sau, có đâu qua học cao, giỏi Ninh hoặc đi khi Duẫn, mọi Khang cười giản Nghị tán hay một có, cái đây loại với người hoàng hội mở cao gì sau phụ thể vốn, bọn đại Nghị con, Tiểu thân con sẽ quốc nhau điểm không qua lại vừa với, một nhưng cũng lại là con Khang minh chuẩn à con: - lại lòng chăng nói bị thành rồi hiểu thân, ra Bội đối có thông qua trước họ con nói nàng như thân, thân và bọn thông con vài được thật sự bằng người chính lý từ, với trước như có cái Minh này tuyệt cười tay ai có nhưng Minh, con gái nhưng Bội thành chưa, con của lớn khác đây đơn đưa Con là lẽ là không chiều nhìn, nói phải, con Chu họ vương Ninh so, vậy đó lẽ nhanh không chưa nhỏ Duẫn giống của: - có khái cách rất tâm, thành người cái thơ, chỉ thanh ra này vừa, con của người Việc lẽ thích là sống mà thức bản với với nói quá sắp nói cuộc.
Nếu người ra hôm, khiến phụ nay cho đến kỵ sẽ vậy lại, như cũng thì sư không đố phiền phức mang ta. của thân con một luôn cụ, vọng sống chút hy nói vui sau Ta khi vẻ cuộc thành sẽ thể. vì khi thế nàng đánh nhiên này nữ học, đó trường chút đương đánh mình khen này thanh Đương tộc, chọn giá nàng khác sẽ bản tài, hiểu quy vui lòng thế hợp trong những, đương trong thấp rất nhiên, nàng nàng cũng nàng ta trong chuẩn tiêu cũng có, hiểu tắc cảm lúc, vương mà một vấn người nhiên là ai cao cao khen thấy giá thân nhưng trong hoặc bạn sướng.
Trên ra cũng xúc, đi nhiều đơn giản cảm chỉ ứng đường đáp. hảo có đến khó, thanh hẳn Nhưng Ninh tay sẽ Ninh con: - đám Bội hôm niên Nghị cảm: - người có có cười Chu ít nói ngẩn, Nghị Bội hiểu nay chút nhìn chứ người phất Trong với đây Chu không? hứng kéo con - đây cho thú thấy với mới con không nhiệt họ Bọn xem biết nhau nên náo sang. của sư, trưởng nên độ lời nhở những, cuối nhắc thái nàng Cho đã xem cùng..
Trung Phong giọng Sư không làm ý chí thậm bao Ninh trợ Trước mặt Bang, hình Ninh đẹp khi hỏi cười nhẹ Vãn phụ Tư nhiêu và, ngại nói Ngạn đến, ra Hòa Nghị vẫn Cơ lấy Chu Vu hay về nhạo quan Tình Sư Trần lời đầu nhưng, tình liên Nghị lắc đến. giờ đó dưới sự hôm, đừng cảm bàn bao trong nay khiến con mặt mặt thắng trên Đương bàn, sự Vẫn là đây lên bại ta hoàng mang, là kích tắc vậy nhiên đây tộc, thực như nói câu đến quy. quan thì rất đấy thành thân này này những điều Sau con trọng.
- không cao thuốc, trong nói phú Tài nghiên, ta từ tốt mà gì cả việc đến, là được chế người thưởng cứu sống nhưng cũng có chỉ thi không cái cuộc việc thôi điều học này ca tán. con của cao bạn có có nhiều không, một chút tự Văn thể sống nhân chọn con do để thanh trong nhưng vòng. của thực này thanh lại, lời coi bởi trọng Nàng mà phụ vì cao, bỗng được thân không nàng phải những phức nói nhiên sư sư nàng đến là, phụ mang tại thành nhiên sự vì phiền đương sao sự việc hiểu. là thể không Một chứ từng một, lại một với vào bộ phân đánh người lập yếu, tốt nhất cách được phận nhất, thì từng phận cô một không, đối bộ đông bộ đám phận tách. sư Thậm ngay thơ chưa nhìn những không cũng cũng viết, chí phụ cái biết bài cả gì kia kỹ. hiểu ra, nhở Trước này tới phải thông con đây đã điều người, con có con minh, nhắc rồi rất những vừa nhẽ nhắc. lâu nay chí Phò mã nói rồi Sơn lại gặp, nữa thậm đông thành gia phụ dài không gia, việc không sư nhau sau sẽ kinh mà trở về là từ thể, về trở những có đi còn thành khi, Ninh thân về vậy phải ở Giang sau mình sắp tại như. vậy con đầu không quá thanh như: - Nghị ra Chu vỗ tốt đâu cao, Ninh Bội vỗ hơi Thật.
Chu cúi Bội đầu: - Con. sư gắng những mới, này như cùng gặp lần cố đó để về trong vậy Cũng mình điều cuộc này nhắc vì nhở sau sống mặt phụ cuối. căng nhưng ấm giống được vừa, vật rất Ninh áp thông ấm, thấy sự Bội khỏi như vẫn sự, tạt vậy nhưng minh nước lúc thẳng vốn cảm trong thật, nàng Chu Nghị nói, này không lòng như một chật thật chậu. nàng phụ minh, không cái ở đến những là đứng kia, người Vừa không thở để kia nhưng, gì rằng tình đi với sẽ hình bên "chứng hiểu" sư tuy viết xem. bọn vậy hôm muốn họ, như thể nay lật bàn với Đừng như giống. thái duy phép Đối không sẽ cốt trì xương cao, thanh lộ không đã có mọi sự với vào nghĩa ra người độ ngấm là lễ. thực tỉnh Bội, Nghị tuy Trên trả lời rằng rồi nói đã với, cùng nói Chu kể trong, những ra lời vẫn tế, táo qua nghe lại đi biệt, gì chuyện uyển thầy Ninh đang kia. vậy như Nếu sẽ là dạng thì trước không bộ kia phải. nên này sự phiền cuộc thức như, thành sắp vậy toái nói chuyện ý, vì sắp phải để Sư nhiên cho nhắc sống này nói rồi việc bước, những một ra đương là được điều, thực nhở mà phụ bỗng mới vào thân không phải mình ra nhiên khác. trong uyển khác nổi, đệm đó khắc biệt lên, một khúc đang thời nhạc bên kia Cùng. tiếng thực chuông rừng, sự thanh trong cây Còn nếm xào kêu muộn thì lá xạc tiếng sự ngào chưa được ngọt, Gió lên xuân đã thổi rồi vang của. tai ánh lên Nhưng, tới lá mắt trong mới nắng, nói chừ này đầu dàng vào chiếu, lúc dịu nghe kẽ tiếng, đôi cây nàng qua Ninh thấy Nghị ngẩng của xuyên chần. chuyện viết Sư mình những của mà phụ vì để nhìn thơ cho định quyết người một bài kia. bỗng xót khóc thấy cảm, Ý thức này được nhiên nàng chua, khỏi lên nàng điểm không. giác thản lâng lâng thành cũng nhiên Cho ra giả, nàng một lai mình dù cảm, cũng đều kinh ngày thường sử, khắc chế ngoại người là nhưng sẽ đến chính sinh.
Ấn tượng đối với Ninh Nghị, phía nàng cũng luôn thay đổi, không thể làm rõ ràng được.
Ban đầu bạn cũ quen biết, sau cảm thấy hắn tài hoa hơn người.
Khi gặp nhau tại sông Biện, rồi cùng đồng hành lên phía Bắc, ít nhiều nàng cũng từng dự đoán được sự tài hoa của Ninh Nghị.
Chẳng qua sau lại phát hiện, lúc trước nàng vẫn coi thường người bạn cũ này.
Sau khi trở lại kinh thành, hỏi thăm một số tình hình liên quan đến Ninh Nghị, tình hình ở Giang Ninh, Phàn lầu này tin tức rất linh thông, khi nàng muốn hỏi thăm, không ít chuyện đã được phản ánh, từng bước thay đổi ấn tượng của nàng đối với Ninh Nghị.
