Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Chuế Tế (Người Ở Rể)

Chương 418: Nguyên bảo nhi, nguyên cẩm nhi




Trong lúc giật mình, trở lại đêm tuyết kia.

Quanh thân hàn khí từng đợt từng đợt, gió rít gào, những bông hoa tuyết như lông ngỗng, lạnh đến cực điểm, nhưng thân thể lại nóng lên, nàng chui trong đống củi không chịu ra ngoài, nhìn thấy mẫu thân đi đến, liền gào khóc: - Tại sao lại là con chứ?

Tại sao không phải là tỷ?

Tại sao lại là con?

Năm đó nàng năm tuổi, nhưng vấn đề đó, đúng là vấn đề nàng nên hỏi. bên tốt hơn là rất nàng nhất đạc, nhà biết, có đồ Tuy trong nhà có gì mới nhiều ngoài chỉ, ở nghèo tốt không nhưng. biết người, nhau là chỉ gặp cũng hai nhiên thôi, nhau lần sơ sơ cũng Đương không nhiều.. sự nhưng dễ cùng như thành để, mắng lên rõ không chọn Trúc con thật mắng, cuối đường công vậy là Vân, xuống nhìn đi một muốn Bà. phải phải tỷ bị sẽ đệ không không tỷ biết Nàng người đệ, biết nhưng không là bán vì đi nàng không là sao cũng. cảm một thực Ninh mình ứng còn, đó phòng trán Nghị kịp giác ngủ đã ướt trên thoải, Sau mới phản miếng khăn rằng sự của, trên giường bên mái nàng đắp..

Cẩm đồng Nhi cảm chút thấy thành được Vân lời có, Trúc khó này nói sự cảm cảm đồng với. ra phu tay Ninh bạc trong lấy đại cho đưa Nghị ống. để lúc vào đó dùng xong có tâm dựa, tức mắng để lạng rồi ngay bọn không rất, nén đi cả lâu lập một thèm đời đủ nhà cho tới, trạng họ, cả họ ý, sẽ này 50 bạc nữa bọn thể Nàng. con đi đường vẻ thật này sống vui trên muốn Nàng.

- không Tâm nói thì, không nếu cũng nói, hề thật vậy như nhỏ bệnh sự lớn lớn nhưng nhỏ. chói vào cũng cửa, mà sáng qua mẻ gió mắt cảm thổi giác, mát chang to khẽ khe, ngời vào ánh chiếu Nàng mở nắng. trong lùng cho rất bản rời người lĩnh Vân này đối đều nhưng, phải lại sau khỏi có đương ngoài bà bà bề người sự lâu Phong nhiên Phong dành, lâu lạnh bên tất Về tình là Dương nhưng nhiên nhiệt mọi không của Kim, trong ma Trúc cả những rất với tình nhiệt cô đã quan gái một ma quả Kim Nhiếp tâm. con Cảm đường còn thấy mình giác, vứt làm sống rồi không đã đúng đã bỏ cảm mình rồi liệu? con ra thông nhiều ôm: - Mẹ vì sống Bởi minh, khi cơ thông có con minh, minh ngoài sẽ, tỷ lấy hội hơn nàng hơn con thông khóc tỷ. lòng thế phải ra cần, nhận Tuy khao trong dần nhưng dần có gì như thiết, khát trưởng thành không thể điều mình. tỷ Nàng đã con đến mắt chút phòng mắt, bởi thấy nhìn đề đã do vì có tỷ rồi của, đi nhiên cũng, không nhìn được đương đổi chủ lão nên nàng, rồi của trưa ở cũng đổi địa đầu về thay thay trai bắt ánh, chút đó trở ánh nàng có. thể minh người một Nàng, sống con có là đường thông có. xinh không nói ở, không sao cảnh giành nếu bát, vậy phải như cơm thì nổi đẹp ăn trong Bà cho từng, không không sử không như thì sống ông tranh hoàn mình nào trời thể đã giả. không nên bật tuy, rất mạo mắt nhưng tỷ nàng hơn là, thì đã giản cũng tỷ hẳn nhưng thấy dục với sự nàng mặc, một năm mười nào khác nổi thật so biệt Còn, nay tướng giáo nhức tỷ đơn tuy tỷ sự cũng đến mấy trở, nỗi bộ áo tỷ tỷ quần. của của, thân nàng khó với cũng cũng phải nàng chịu thanh với có xuất không diễn không nhiên mà, Đương xem quen xuất ít lầu có Phong ở, đối diễn nàng Vân người ai cao, càng khó chịu nghịch Kim Nhiếp thói Trúc này xuất. được một của địa còn gả chủ cho Còn nhà con trai làm tỷ nàng thiếp tỷ nay, tiểu sống vẫn thì. đi một đầu dưới hơi lại trên man, thở nằm sau mê bóng theo đại đứng rồi ngẩng hít giường một hiên, đang gái xa, vào trong bước, dần cô phu, dài mái bên lên, Nhìn lúc hắn nhìn. sống thông ngày câu minh hơn xưa có Nàng "nhiều của sẽ, đến con hội nghĩ mẹ nói cơ". tuyết minh đến đêm đến thông tỷ, mẹ nói sống mình cha nhớ hội, cơ kia của rõ "nhiều con rơi, cái nhớ luôn Nàng tỷ con hơn nhớ có câu". khách sắp lộ diện, Khi tiên tuổi 13 lần tiếp đầu. việc tìm kỹ không mình làm tỷ tỷ bộ, qua Thế nàng đi xiêm, là tỷ nông nói nàng với tỷ y thôn thay đã nữ. đường đàn, cho bà nhiên Trúc không đi con vẫn vậy cơ dạy thân, Vân Dù bản đó chọn Tuy hội sẽ đến mình. lật tai khẽ bên sách vang Tiếng. địa cũng đệ không tiền chết đệ nhà nữa đời thân đến, chữa nặng đã vẫn Cha, trong bệnh không bị qua mẫu thể ngã chết sống trên chủ nàng củi đệ, đệ nhưng khi trị đốn, đi một bị khỏi lần vay để sau nàng còn. khi tên tỷ thầy nàng tỷ luôn Vân, đang tốt chữ với Vị Trúc khác đỡ, sẵn giúp tình, tính kia người tiểu gặp sàng học. dong thong hắn mặt và của khác Trúc Vân vẻ tỷ, người thấy trước, mình mặt nhìn Thích trước. được không Nàng biết. đừng vậy như có, trách Thế gì oán gian. còn dần mới bé, thấy cũng vì nhìn rồi thể đau có đã, không cô nhìn bây nên Cho đến giờ dần thấy nữa.

-gì bệnh mà bệnh, đề không Không vấn là phải. cáo tạ phu cảm, từ đại. này theo đường, Mình đi người được luôn con cũng, minh mình sẽ ta nói công người lợi là thông.

- Thật là. xong đầu sao, trung vị phòng chứ phu cũng hiên Ừm, khá đại hoạt tuổi, nghe nói Ninh Dưới, không gian như sau gật: - Nghị, nhìn mái thật thế, bát lại nói đó? nàng cùng về một, số bạc tuổi vụn ma sắp đến 15 kiệm một, đổi viện lần ma được bạc của to tiền, thăm đủ kỹ cuối Khi xin để cũng tiết được nàng nén nhà được đồng và. thực hiểu điều là mẹ sự nàng Khi không, này có không hay những cha hận được biết. số khao, khát một cũng nhiên luôn nàng có Đương thứ. dáng Thích bộ của trung hắn làm tập việc khi. máu hắn Vừa thích dáng của thích nhuộm không bộ vừa. đã hận, thể để nàng tha cơ oán được nhiên hội có thứ không Tuy hay nữa.

Đến Hồng cũng mắng xem Tú bất, Nhiếp tỷ ra ma với còn thỉnh ma Dương thoảng, ấy mãn thấy Trúc cả Vân trận một. nàng Nhưng luôn vui vẫn vẻ sống. hiểu mà gì đó cần sau về cái Từ mình là nàng cái.. chút cáo bảo mang trước nữa Thuốc từ sẽ, xin người ta đến. về nàng Vân tình, cách vật có nam giữa cổ bỗng bỗng biến, đó cảm mất xuất quái sau nhiên còn rồi nhiên và, trở ngăn nhân lại tỷ quái Từ thành kia tên Trúc cổ hiện. nàng và trong nội thì tâm đêm Vân, bé hắn dần tỷ bởi, mãi ra Trúc đứng bé, thôi không Cũng lòng dần cô rất, trong thấy lẽ tuyết, một đau mình cô cũng, có vì nhìn trong khóc.

- con là Tại sao chứ? ngựa cha thứ nén như, chặt nhờ còn bạc, tha bọn trên họ với nào Phong Kim hận ra của chiếc phải nàng về cho hay Nô, Hai bọn mẹ xe, đường nắm thế biết Quy nàng rút đi lâu thuê một đối, thúc thậm thúc tay họ chí không mặt nhỏ. sự đau thân và thấy cũng cảm tiếc bản bé nhìn, nhận không mình này Đáng cô đớn này không được mình. thức ý được, giấc mơ một tỉnh mình Khi mơ dậy dài đã.. tìm ngoài mẹ khi đó nấp hai, về chạy không cho nàng nàng ta, rơi thấy tuyết, nhà cũng sau là chính Lần nàng củi thứ người, dám đống đến nhà đến đêm ra bên. vẫn lừa nhưng bát, Lòng tiện trong cũng không, có rồi chút hưởng, tốt ngày ấy không tâm loạn thể, chắc có cô cũng thời gian được cách lâu ảnh, trạng giấu đơn lắm đúng, nặng mấy trước để nói sự, quá kê không tính đây ngủ lắm ra trĩu, tùy ăn chút huyết có thuốc hoạt lòng nay khí? ngợi ta nói đến người khen liên quan hắn chuyện, Thích hắn nghe. lùng có hàm, vẻ những còn đó đối sợ trên chỉ hiện, chuyện giá phương với với chọc Dương trị, trong có không lạnh ý cũng Nàng ma đối nói, con nàng ma người mắt ma, tâm luôn sự nội châm ma gái hiểu lên khi nàng thôi, mà trong chỉ ánh không nhớ Dương của mặt thể hãi được. cùng thúc làng trở nhỏ đó Sau lại từ nàng cái với kia trở, lâu đi chài không lại, Kim Phong thúc Nô trở đó nữa Quy nàng. những chính là Vân có, bách là công thấy bán, Bản người mình cứ thông đến thuyết đưa nhìn Nhiếp, cũng người chút mẹ cho tự cuối cảm tốt như mình thân thôi là nhiều cho nhưng phục rồi mình Trúc lợi vậy quẫn khi nàng con một chỉ để, mình sống là muốn thấy tiền đi, cùng lúc Chỉ cha, sống đường nghĩ Có vẫn minh sống. vậy mình biết như thích hắn hay nhiều Liệu hắn không có? có khả cả hai Có năng. bỏ đồng Cẩm mối con liền, dành Bảo nhiều rõ xung vững Nhi nhiều này rồi cho rất giao Nhi giữ, mắc những chỉ trước vui cả Cởi Nguyên điều càng ấy Vân của, lòng đường sơ Trúc cùng gút nàng hơn, có phía sống mình Nhiếp tất nhìn trong, quanh nữa Nguyên vẻ cảm nhìn nàng sự càng.

- là khám tiền Đây . bao mắt kia những ái mà mình của, đến nói không chủ lui chồng hay Trong tới với không mà đến đã sự xanh sủng tranh, địa cũng nhà việc lầu tiểu thường khác tỷ phương thì năm xuyên trải nàng tỷ, những gì hậu giành nhìn trong rồi mình, viện qua chỉ đối có nhiêu thiếp hỏi nay vừa việc.

Nàng thân nói của luôn mẫu câu mãi nhớ đó. tỷ dù muốn rời cũng xa nàng không Mặc tỷ. mà con con trách Con, hãy trách đừng mẹ cha. nàng khôi Phong đã lâu trở Kim hoa Về sau thành của. tỷ vậy những thư có thôi chút có tiểu chất tiểu là ấy, quan cảm không nhà khí thấy hâm nàng có Nghe khí kia nhà chỉ lẽ nói chính thứ, mà mộ tỷ chất của mang còn ấy, người trên là quan trước một thư kia như.

Ba đây nghĩ trời trên thế nào sẽ mẹ? ngày càng là nàng, địa xưởng nhưng gia cô hoạch khi từ, không cũng điều của càng đó chỉ thu công trong bé, vì làm có đi khá chủ ba, đình còn tốt biết biết đồng sao tuổi nàng nghèo năm áng Không này. đóiSau càng bị chửi qua vì, thi cũng lầu lớn đi bữa thầy vài ăn bị họa, là cơm, bị xinh, chuyển năm ăn xanh cầm dạy bán được, ngon minh chữ bán đẹp đánh, thì tay còn mặc lần Thế nàng đến được dạy mấy cho no, bữa thông kỳ càng được nàng, đẹp đến nên luôn nàng. rất đi trở muội cảnh tỷ như người từ, thành nạn dễ Những thân thế nhau ra, hoạn có hoàn thiết.

Từ như đó một coi Trúc nhất Vân người thiết nàng thân. khi mình và Tô của Thích bảo bộ người Trúc hắn nhà trước Vân tỷ dáng vệ gia. từng đã chưa nghĩ những mà trước tới điều cũng Nhưng kia đến nàng cho đem nàng. đạo được phu không nặng sẽ bị thời lắc ngon, vậy cởi trong điểm một ta phụ mạng, nói ăn đầu Vị quá cô niên lại sau chút mất cô những thôi khai ấy, thấy ngủ tìm một bỏ mỉm có, đại tư: - chốt gian nương cậu được rộng Nhưng trong tâm sống cũng nhà, tiếp nói lẽ sẽ như nữ, yên cao được này, mấu thì không phải cửa dài cười Có trung đó. được của bất hắn bộ thích cười hắn mình, cố khi ý nhìn mình đắc, Trúc biết dần dạng nhìn dĩ bộ Vân có như liệu vẻ mắt Dần vậy hắn thích hay nói vui đang võ, mồm đấu thấy đắn với không với Nàng vẻ không rằng đứng dạng hắn? lại Thậm, ở tỷ với sẽ tỷ nếu mình tình sợ giành, cảm còn nàng giữ nàng chí tranh rằng. của mình tài đầu hơn đẹp hết tươi của đó đời thân ít gia nào, tử thế bắt cưới sau nàng, đời đời hơn vẻ nữa, Bản cả sẽ còn mẹ không thiếp muốn một sống được, cuộc nhiều biết tốt vẻ càng nghĩ vui lên mình đâu đại này làm, cha vui nhất sẽ sống đến. chút một trong nhà, lóc Nàng nhưng hỏi gì biết, người khóc nàng không nói. bị đi thế này mình sau tương Không, lai biết bản nhưng nào bán thân. tỷ lớn ở trong đánh một lên Giang đệ nhỏ tiểu, một còn chài sống có tỷ nhà, bằng của không Nam Nàng cá, làng dưới nhưng nghề một.

Dương hay vọng Từ thất kia, vui đi mừng lâu ngoa ma của đây chua miệng Kim ra rốt ma Phong là cuộc cái?

Nhưng khi chạm phải chỗ bị va đập, vẫn còn thấy rất đau, có lẽ đã nổi mấy u cục lên rồi.

Quay đầu sang, thấy Ninh Nghị đang ngồi ở bàn xem bản thảo của hắn.

Cẩm Nhi bỗng nghĩ đến việc mình đã làm lộn xộn bản thảo của hắn, không khỏi cảm thấy chột dạ, vì vậy nàng lén lút nhắm mắt lại, làm bộ như mình vẫn chưa tỉnh lại.

Cũng không phải chỉ vì chuyện bản thảo kia mà nàng không dám đối mặt với hắn, nếu đã như vậy thì cứ giả bộ thiên hạ thái bình là được.

Trong nội tâm nàng nghĩ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.