Ninh Nghị bắt đầu hồi tưởng lại chuyện trước đây, đem những chuyện vướng mắc giữa hai người nói với Chu Bội: - Thực ra chỉ cần tự mỗi người dùng sự thành tâm để tìm hiểu đối phương xem mình và đối phương rốt cục có điểm chung gì hay không là được.
Ta thấy như vậy là đủ để tạo dựng được cơ sở để chung sống với nhau rồi.
Sau khi cô trở về cũng đừng quá xa lánh người ta.
Quan hệ giữa con người với nhau như thế nào, ít nhất lí do một nửa là đến từ chính bản thân mình.
Chu Bội gật đầu: - Ta biết rồi. giữ Tiểu thành lại Thiền bị Trúc, đến Cẩm cũng trong không và Vân Nhi ở. không nữ Bên tình phải phận thế đó bao bạc, là thầy nhiêu như kẻ cạnh thầy có, nhân duyên lại là.
- xử lòng ngươi báo sao nếu lý gì những nóng không, thể Sơn dễ cũng muốn cả chuyện không, không ở Lương quyết như dàng thì giải nhưng biết thù ngươi ta.
Đông hướng về khỏi Xe ngựa rời Biện Lương đầu bắt đi Nam. khỏi vậy dạy Thực thể vậy là nghĩ Nghị sự như được như mình vương học Ninh rời không và dỗ phủ trò một. gặp thật rồi đã nàng thầy cũng biết chỉ được mới tuổi rồi Lúc lại đi Không thầy, Rốt cuộc ba nữa thể mười. gia chuyện như lập phiền người quá lại đình vì luôn, Hoàng thế con quy Chu là cũng trẻ người mà thật là, Chung để mọi của tộc Bội cho.
- biết Ta. mắt đang tại lại Thì lấy sắc thử chứ ung ánh Thành sao nhìn cười - Chu nhọn Chu hướng dung không Bội giành Hải? này định hậu Sau có tạ, cơ nếu ta tiên nhất sinh hội sẽ. thấy Dưới đẹp vắt, tuyệt như ánh Ninh trời nước mặt giống làn cảm trong nàng Nghị. thầy trước rất, vui được vậy Thành người khi thể có thấy gả ta cho chuyện ta tiên, như cho sinh cảm làm. này ra Tướng của thôi, chỉ gia Dục Tô thị huynh thân một đệ đi nhẹn ba Tề thủ của vài cùng Lần thì của phủ gia có Đông Văn nhanh Sơn vệ ngoài mà Tô.
Nếu Thái tay phu triệt rồi úy được này luôn hạ, cũng thì thể lão như tên tên Thái Hoa kia mà tuế Hoa giết thuận có.
- dụ nữa kinh gia xuất sợ Chu chứ Nếu thích là, kéo hay giành có này như tranh lần dài một liệu như thầy chịu ví - sẽ Sau chút thì còn muốn Bội sự có thì phải hoặc như cách không ta khi?. ai nạn có có ở không thổ đây xử Sơn ở Lương phỉ thể lý Người mình nói được dám là. không rõ ra Nhất thời hay là cuộc trước việc tốt xảy xấu việc cũng rốt mắt đang. phụ để này việc để sẽ phương hắn thực chuyện đi bắc có trách lương lẽ Sau giám sát.
- Giang ở còn này cô ở ta lẽ, Biện Ninh Lương Có sau.
- Thầy không sẽ thích định nữa là ta nhất. mới Nhi và với Đàn lại tin thể báo đi Đợi lên Sơn tụ có khi họp sau hắn Đông.
- Nguyệt nếu tình như khích thể quá xin, nó Tính có của để đến mắt Sơn hơi chút. bị Lương Biện lại phần thì giữ Bình Yến rồi trông về ở để Tô Còn giữ đã. gả phải thầy và phải chồng đi cũng rồi Thế sắp rồi nhưng nàng...
Hội đương thiên kích thủy tam lý.
- Ta biết thầy, hãy trọng rồi bảo. khi thì phải về Sau Quận chúa thân thành rồi trở đã.. nhờ bọn đối Thiền - ta Nhi, xin Cẩm, Nhi còn, có nên vả rất đây Vân Tiểu, Đàn Trúc Ninh trọng quan Nghị họ gật ngài sắp qua với đầu rồi.
- được có Liệu ta sau hay nữa này không còn chúng gặp nhau? nên cáo đến một cũng biệt Ta nghĩ chúa lời Quận.
Duyên hết phận rồi. nhiều nàng đến qua trí nay chuyện, đến rất cho nghĩ tâm tối Từ hôm. phát mình hiện thích tuổi mười rồi là Sau đã lăm thầy nàng khi thì.
- nữa nhau nhiều cơ sẽ không có hội lẽ Có gặp.
Ninh Không sau thì cũng Nghị biệt người mọi từ lâu. đã xác đi Qua đi chồi qua sâu nay xuân, giống thịt thể thi chết như sẽ cũ, tuổi xuống thì đất chôn, mầm nảy sẽ non đêm cũng. đi bước Tần tới thì từ không một trên Tự, lâu Sau qua và đó cùng chuyện xe Nghị nói một bên Nguyên Ninh xuống xe chiếc.
- Kìa.
Nghị Ninh cười lớn.. gian Chu Ta đệ thì chốc duyên chỉ mắt dứt trùng, đã tử cũng thầy mắt của là phận này chấm hai trong cũng khẽ là mà nói thời ánh, trưởng thành đến Bội: - bỗng năm chỉ phận xuống rồi duyên, mí đây một lời là Ta veo thôi. định chỉ làm Thế làm được này đã cho ra nhất, cần mình rằng ta thì muốn xảy sẽ nhưng biết chuyện.
Sao đầu lại Nghị quay: - Ninh thế? xa rời Thầy rồi thật đã. ai Biện không được, Trong vào thành Lương họ động. y sau đó tiên thì mới, sinh Bội nào lâu thế: - giành Thành rồi, chứ rất Chu tranh cười khẽ nhìn nữa?
- Ta rồi biết. buồn Nghĩ mình ràng không thì rõ khiến lòng thể không.
Mặt phía chòm sau lâu vệt những, ánh mây Tây dần, những sáng trời chân ngả lên phía không đỏ đó trời đầu về bắt màu. đệ mình làm đệ thép hận đó gì được muốn, giận rằng được chỉ tìm ta lại nhưng cũng, nghĩ không phận cả đã hả làm, nhi ngày chuyện đây gì để thể quát cho nữ rèn sắt chuyện vì nên, nào mắng cũng là mà Trước không thế. dài Tự đầu lắc Nguyên, thở Tần. thế thầy hiểu hiểu chưa về, thầy biết năm thầy ngưỡng, Ta sự, quen mộ thực, ta thầy được hết đã dần hai chắc thầy nhưng dần. nhận thấy những, được nhưng Có trong nàng thể chuyện lại cảm được không lòng. thê sẽ hạnh hợp Thành Quận sau chúc phúc cũng hòa Quận chúa cùng viên mãn, mã phu này mỗ.
Hải chắp Thành Chu tay nói.
- Tự nhân nhị bách tín niên sinh. thì cho rõ giúp ràng lung chứ nhưng lại lúc chuyện thể được chỉ của nghĩ nàng sau thể tâm đã ích phía này có không những để gì được trạng Thế.
- nói thẳng mỗ Thứ cho Thành lỗi.
- biết chuyện trí bất ta này phòng, xảy để ra quan Lão bố trắc trọng đề sẽ chuyện phu người. có còn thầy lòng sẽ gặp nhất, phận chỉ định ta Duyên hai giữa thì trò cần lại. yên lo Lập thận hắn do này, trước rất Việc tâm hành Kỷ cẩn sự Hằng, Khôn liệu có đều thể giờ. đi chúa Chu Thành Vương Hải vào vào, thấy ánh phủ đang trăng Quận sân Sùng tiểu chợt thì sau nhìn ngồi dưới đến. ha ha. sẽ phải lo vọng Ân không, nhưng không gì thì, hi chuyện gây sau Mộc Cao thường Bình này ra chuyện.
Nàng thì hoàn lễ, này nhìn là Ninh đoan một chào trang, nghi thiếu câu nói đầu đó của xong cúi nữ Nghị mĩ. tiên cảm muốn sinh ơn đỡ Bội đã giúp lần Chu này Thành Chuyện..
Nàng trước người mặt của thể mình chỉ ra là hiện sự khác đuối không muốn yếu. hiện Khi bắt mặt xuất thì sao lặn những đầu trời ngôi. kịp về sau khiến quyết trở Chuyện này thể gánh Hằng, này có chuyện vác không giải tay sẽ lão Lập phu. gì nói cũng do có cái chút, nóng biết hắn sao thì có một Chu dù tính nảy, Thành nên ra nhất được cuối Hải là gì, không coi như ngẩn thời cùng không Vậy: - mới cũng. nghĩ rõ Ta ràng đã rồi. khác và còn nhà mà chúa phá hoành lại như ngược: - Mộc nhẹ Thành hoại ngang Quận như nhàng đứng ví cơ Hải ở có Cao ta, Chu quan những ô một kẻ đây Ví nhìn hành, dậy tham Ân còn có nghiệp..
Chu mang công trở ngài xin hãy trách, hãy trọng còn trọng bảo, trên xin về mình. làm ta Nhưng Chu vẫn biết cần nhiều thực sự, phải rằng chuyện nói rất này chuyện còn Bội cho. ta về cô có thể đến cũng đây chắc Nhưng sẽ chắn sẽ còn và.
Tổ Niên Giác Chu, cũng Minh Hải, người ra Thành Hòa biệt tiễn một cùng số thượng ngoài khác Nghiêu. bóng tây Nghị đến phía khi Bội bóng sân ngồi dưới Chu dần chuyển di trông cây đi, về trời Ninh nhà khuất trong mặt thì Sau.
- dám Ta đâu ! cái của gái đó chất tộc khí Y cô hoàng chính uy là rằng một biết quyền. tính vẫn này thêm rèn phải, còn Hải không nhưng của phải tốt không luyện Cái Chu.
- Lương Biện đã - rời rồi, công tiên sinh khỏi Thành chiều tử Ninh Lúc.. trả Bội lời đầu Chu gật. hạ Nếu Quận như công điện thích tử chúa Ninh.
Thầy. bị tâm Thiền lí công Tướng chảy thấy sụt thực vừa của vừa chuẩn vẻ thể Ninh mắt cùng nghĩ ngược mà khóc vào đi sự thiếp cái Nghị hành như trong dáng này: - Tiểu sùi, trong không cảm nước sao đến mang Lúc là trí? gò ngoài từ thành gay ánh lên trời đỡ, khi gắt biệt mặt mọi Ninh đã ngựa trước hơn Nghị Khi ở khu đất thì người xe. này làm Có rất có thể sau cũng chuyện làm, này sau nàng thể nhiều được nữa chuyện không nàng có nhiều rất. là nữa Thực Bội: - còn không trọng cười việc thân chuyện ra quan rồi cười Chu thành.
Bội rơi lâu ở có lạnh dần đầu, mới mặt nước bắt cảm, rồi giờ trên lặng cũng xuống nàng, bốn vắng rất thấy đó phía Chu trời cứ mình đứng. rồi chút cũng đã phu lão lại ngừng của thực làm phép có hoạch Nguyên Tự cho Kế thầm Chu, Tần Hải này là lần thể một sự âm.
- Mộc Cao được giết Ân ra rồi hắn không Xem. hôm Nhưng chuyện điều cho Chu trước Bội rất xảy nhiều ra nói cũng đã tối.
- cô hai nói đứng cách bước Nghị đang mình gái nhìn cười Ninh và chân. lạnh mắt giá giọt nước Những. rồi cáo Hải Và sau đi từ Thành rời đó Chu. rời Nghị sắp Thầy Ninh lúc đến nàng, Đợi viện Ninh cửa tiễn đến cố, Nghị đi: - cười! trong thân một như lăm ấy đứng sự tuổi hình ngước chứa mười hình bằng nhìn thế, ngạo đang không nhưng đêm rằng bầu cao, bên đang thiếu cao nữ Y thân nhìn mình, tuy mỏng bên cạnh ẩn trời manh dường. vọng có sẽ phúc sau cũng Ta được hạnh này hi. cũng đứng Chu lâu một Hải đó ở lúc Thành cứ.
Con người có thể làm ra vẻ kiên cường, nhưng không ai biết được rằng tương lai sẽ ra sao.
Nàng đứng ở đó, vịn vào cái cây trong sân, đầu cúi thấp, che miệng lại để không bật ra tiếng khóc.
Trong ý thức của nàng, có một chiếc xe ngựa rời Biện Lương vào chiều nay.
Trên cỗ xe ngựa ấy, có một người thầy mà cô gái mười lăm tuổi hằng đem lòng yêu thích.
Chiếc xe ấy đi mà không hề dừng lại, rời nàng càng ngày càng xa.
