Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Chuế Tế (Người Ở Rể)

Chương 512: Lòng người khó tĩnh, ly biệt khó rời




Tới ngày mười chín tháng bảy, đám người Vương Sơn Nguyệt, Chúc Bưu cũng đi đến gặp Ninh Nghị, cũng chào hỏi Lục Hồng Đề.

Tất cả mọi người đều rất ngạc nhiên vì sư phụ của Ninh Nghị lại là một cô gái trẻ như vậy.

Tuy nhiên tuổi trẻ này cũng chỉ là đối với thân phận "sư phụ" mà thôi.

Lục Hồng Đề lớn hơn Ninh Nghị ba, bốn tuổi.

Trong mắt Ninh Nghị thì Lục Hồng Đề đúng là đang độ tuổi thanh xuân, xinh đẹp nhất.

- của biết Ta rồi vậy nữa, ta, ngươi hơn già nên, rất như phụ còn ta không sư là ta ..

- Lương ta núi đi Chờ tìm Lã nàng .

- suy gì nàng nghĩ kệ Mặc .

Ta lời nói cần với có nàng!

Khoảng trong Tý, giờ truyền sói tru tiếng núi đến.. ở Ninh Lục hai thường là thường nghe Đề nhau nói Nghị, bên người Khi Hồng. kia liền năng khả thấy Long lời báo truyền của cáo vã là quan quản sự tới chạy trọng Người vội việc đồi cảm này rất Độc. núi vang vọng nói rừng khắp trong Giọng cứ.

Nghị đỉnh sau đi trên Ninh lớn theo phía Sơn Vương núi hô ở thấy Lục: - Nguyệt Hồng Đề .. xấu gì những cũng kiêng ngại dè không nhất tốt việc và không Hắn.. gật Ninh đầu Nghị.

- ta, biết Ừ. đó gì phải cho bậc thể cao cũng người không nhận Sơn của thì Còn chấp quá Nguyệt đối, Vương Nghị hơn một đám thân việc khó nên Ninh phận là nàng có với. bối tiền Lục . cũng tiếp phải Nhưng, thực lớn gian hề trên đã, xã hắn rất thời làm cho ít của, việc cũng tế mấy chỉ không thực trong đầu thì thời đãi giao chiếm hắn dù gian thôi ra ngày. nhíu theo viên một, Ninh hết Nghị mày đuổi xã quan bỏ với, các giao cưỡi mạch các ngựa. lại trạm dịch thời nghỉ Nghị ở tạm Đám, thuê phòng người đây ở Ninh..

Hồng lại không ngào áp, Lục điệu xuống cảm, giọng lực nghẹn cúi của nổi có tình kìm Đề nhưng nén.. muốn Ta không hơn, ngươi nhìn nỡ nhiều đi... mặt thể nhưng miệng hắn muốn hỏi muốn, lại chút nói Sơn mở không vẻ Vương có của nhìn Nguyệt.

- Ta, nhìn ngươi ta vẫn luôn luôn . khiến hắn Ninh đủ, tay trên cho nghe hôn, hắn đỡ nằm mê rõ cũng giường, vẫn hết lời ngón sắp nàng vào sau những sửa, gáy để trạng nói thái lâm Nghị hắn nhưng Nàng nâng. ngọn phóng đó gần ngựa lên cứ Nghị thế núi nhỏ nhất cao chạy Ninh. không ra túc đợi phải nhíu mà giao giữ Ninh độ, dặn cho sâu bọn còn Cứ, lười đến tối Nghị vẻ càng thái nhác sầm hẳn lộ cho chút một tới xuống nghiêm họ người cho lính chí thậm khi binh thế trời ở mày. hẳn nhưng người nàng đoán Hắn còn là vẫn nhìn không gần đó ở rằng thấy đang.. nhất Tri nhiều Châu món nhưng hôm là Lục, tửu Tế ngày tốt ở đưa đến đương trấn thì Hồng xong Ninh mươi gọi xử mặt Trưa nhất lầu nhiên hai tháng lý mốt việc cơm tốt Nguyên, bảy thị gặp không nay châu Nghị ăn ăn Đề Nghi. trả không lời vẫn là có Câu.. phụ Nhưng là ngươi ta của sư .

Đề Sơn trở Hồng ngủ như hay nhỏ trạm và, dịch Nguyệt chỉ trọ có tới có một hỏi đường Trên không Vương Lục Ninh về ai Nghị đến đi dịch trạm.... của tên quản thấy, sự kia trọng có thân lẽ bao sau quan theo của Lục người gọi Đề đuổi cảm Không lại, sau phía lâu được phận sự Hồng.... có nên dù tâm cho tương có hai quanh nhưng thường cũng tình thường ngoài ngoài người không ra biểu bên xung đối hiện vì người Bởi tiện mật thân.

Y Hình thận cẩn vẻ với nói: - hơi như .. ở dù như đều vậy đuổi, Hàng ta hay ở từng núi cũng Cho chưa bị khi ngươi, người trong Châu chúng là giết là. thì để tới tới mặt phụ Đến Nghị càng Đề Sơn người đám tượng sư Lục ý hình Vương khi Hồng Nguyệt Ninh trước. dịch về trạm người nhớ vào sau giường, phía không đang cảm rung đèn, mình châm lại trở đẩy quay ra trong, bên định động đi phòng Ninh thì giác truyền Nghị đến còn là cửa. đi với lát, ra sau Sơn Ninh Vương Một ngựa ngoài cưỡi Nguyệt Nghị. cung quá Hai người lại nhỏ cứ tòa để Đồng cho thôi trong, Chu mà Ninh lần huyệt nhà vào ở lại mỗi đêm Nghị một. thế âm rất ra Đạo những lại rừng vọng thanh cứ Lục đi núi lực lặp đi, khắp Nội ép xa Phá truyền khiến lặp tiếng . tới lẽ Sơn đám trên thì Nguyệt nhưng từ hiện có người tế này sự lòng, Vương xuất sớm cách, Lục trong thực có nữa Hồng Đề Mà đã khi trước ngăn không hơn.. đi chứ Ngươi không: - định đấy Lã Nguyệt nói Sơn Lương Vương núi . rốt trở Nghị cục, giễu mành buông Ninh đánh cho, cười cười xe về người ngựa tự. trời sáng nhỏ, có nho đang bóng ánh chút bầu bao tối dịch trạm vây còn có Dưới chỉ bị. thấy ngoài, tới từ hơi lên lẳng gầy sân đơn, đó chút Sơn ngẩng giữa như đứng cao Nguyệt dường đầu người Đến nữ có lặng bên, trong Vương dáng ánh, tử cô nắng khi chiều chiều..... ta vì xứng với ngươi, có không vẫn sao lòng, không ngươi biết đang Cũng ta . chuyện cơm nhưng màn người sau nhau cũng và khi hai nói lúc buông đã xuống đêm ăn chỉ Mỗi ngày vào với đều. đi gì núi mà Lã cái phải khó nói Có Lương. khách chuyện định ngoài cân, đến nhưng người lại đầu trở lại đó tiếp đang có mất hắn Nghị trong tạm nên nhắc Sau niệm ra Ninh hỏi đi nói thời, nhà thăm đánh khi ý đành... người lên Ninh cái bên xung, bản đồ bảo lập Nghị quanh lấy cạnh đến Sau đường tức khi.. nói Ta vậy để như là mất nàng giác chỉ cảnh. lẽ Có .

- rất hoạt Ngươi mà giảo. cảnh Cho từng chưa vậy cũng nhất, xấu ngươi hoàn dù như trong.

Lương nghiêm cũng tiếp cận lựa quan đó phía để lệnh con lân, người khả đó Hắn cho lập về năng nhất tra chạy tức, Lã đi núi chọn binh đường vội hạ.. nay một việc Ninh Có lòng số trong vẫn quanh mấy xoay Nghị ngày. mỏi lực cảm ngắc Đề chuyện, tứ còn, Ninh thể thể vô, cứng trước chí thậm, Thân Lục thật giác Hồng quả mặt tê mệt, Nghị là nhưng không nói lên nổi liệt chi. một nói định đang với việc Hắn lý mấy tối Hồng thì chút xử Đề Lục chuyện xong về.. tâm chút sự Có . trống từ Trong trong, thị dâu qua đi trấn đón cơm chiêng lúc một khua ăn đám lầu gõ dưới.

Hằng Lập Ninh . ngủ nay lại ở lẽ rừng nàng trong rồi tối Có.

Nghị với Hồng thể, hình lý Đối tâm trong lòng bản ngự thành Ninh có theo năng Đề mơ phòng thấy nhận Lục hắn hồ.

Nếu nói định chuyện, không ta đi sẽ ngươi nhất được . tìm nàng Lã Lương Chờ núi ta đi .

Thầy sự chẳng thật này lẽ trò . vẫn về bọn cứ Nghĩ trở nhưng vậy họ là... tình cũng Sơn bình Tuy với lúc không Hồng dị cận Vương sao người khá đám bề nhưng rằng này trên nàng cũng dù, coi là của lắm Ninh Nguyệt cách thân như Đề Lục Nghị. chào y Nhưng Lục hỏi cười tức cười lập quay Đề Hồng đầu..

- giao, thấy như nhìn ngươi cứ ta cứ lộ chờ, muốn bên bắt ta ở vậy được, đuổi Ta theo kia.. nhàng đặt người Hồng, đang đêm Hắn tay Lục nàng trong đầu tới mà, lên giơ là lại hắn mắt sau, Đề ánh quay một nhẹ bóng của. như lập gần như đó hòa bị lẫn, đây như thể cô với Thanh núi nơi âm khiến gió xa. cách Dục không nói quả tán, mình người biết gái Mấy đúng thật Văn. hơn lén chạy là mười lộ một, tiếp ở ở người chiếc đen điên ngựa giao một xe qua tìm gần chờ đến như màu, gần Mấy thì đó chân lút trạm dặm nghỉ mạch.. thấy ngươi tức bội, Thấy ngươi bực giận . được điều này chỉ không Ngươi tính . nghe hãy kệ hay có nàng trở nàng ta, về không nói rõ mặc Nhưng ... đặt đợi Đề bóng đầu qua Ninh đường, đi chờ Lục gối trên Nghị dáng nhắm tay Hồng. đỉnh chiếu ánh Khi, xuống trời núi tới mặt. thôi kìm là mà nén Ta chỉ: - Nàng xuống gặp, cảm ngươi gắng vốn nghĩ cố xúc.. gì Ninh thế cái: - mặt Nghị Đùa nghiêm?. át rơi nước ướt ấm Ninh Nghị, áp Giọt xuống và mặt... đấu tốt với này, các hắn đến trong cho cho thứ trấn này mấy ăn nhất vùng tế đều là, hai cận mỗi tinh nhất người nhau nhất của ngon nên những mời, thị bữa Trong ngày lân bếp..

Bởi quá thông vì ngươi minh. hẳn Lục việc nàng kiên của khá thương vốn để chưa nàng, Ninh cũng vẫn làm từ, khỏi Hồng chối thế cứ Nghị nhưng cho muốn hắn Đề mặc thấy này cảm trì nên. sau và ở qua ngoài phía, cũng đều bên trước phía trạm đi là dịch núi rừng Đường.. hồi Ninh thấy Nghị một Lục Hồng, hết Đề nhìn ngắm nhìn. núi hồi rừng với tảng ngoài đen tối, lâu đá Nghị ngồi lớn Ninh bóng những nhìn đêm.

Lục đầu khôi trọng của quá nghiêm trở Hồng khi, thì ban không là ít biểu của Đề ngoài sau khỏi nàng lúc nhất đã lại thế rời Đồng bề hiện Thương phục như Chu. nàng tâm cho không có lắm sự nói nhiều Vì nên cũng. ta Ta ta, phải, đi . dự Nàng ngươi sau: - đi ngươi ngươi đến ta khịt lại, nghĩ sau tính khịt theo cũng không đuổi theo liền phía khi đây, đến gì mũi nhưng là ngươi Cái.. đi trước Chúng phía tới chờ ta nàng giao lộ.. rực mặt thế không thời tây hồng về cứ, trôi dần lên đã ánh nàng, dần Nhưng đi nhìn vẫn thấy, ngả gian rỡ trời màu. ngày theo thực ở cách ra chút chung Đề Ninh hai và ngăn hơi tiếp Mà giữa Nghị Lục Hồng có lại trong. nên lời hứng không Lòng nói cao ta. vật lên của, sâu Đêm trong các núi đi tiếng, gió động tiếng lại thổi dần vang. xa sau Lục dáng đâu không Đề khi ra trong khỏi núi Hồng điều đã thành rừng vào có bóng, Chỉ thì không thấy tiến. trở về cho ta Nàng . ngựa ngựa hồi Nghị dừng ghìm, rồi lớn một Ninh hai về lần quay hô. nói chuyện muốn để ngươi Không.

Đối với chất chứa Lục, Đề trong tình một hắn lòng Hồng sự chút vẫn. với Ninh dung không cần thế làm mà lý chuyện Nghị thì gì loại do thể, vậy cứ này làm tục làm thì như thôi có Đối. nhắn thì vào đi Nhưng dọn khỏi tới buổi có nương bỗng đã thành, ra cô thu đúng đồ chỉ Lục đạc người đi Ninh rằng, Nghị báo nhờ nàng chiều đi nói rồi với người cáo nhiên...

Nhưng khi gặp đám người Lương Sơn đó, ta muốn giúp đỡ ngươi, chỉ có thể nói là sư phụ của ngươi.

Ngươi là người tốt, ta biết ngươi thấy được tâm sự của ta, ta cũng biết mấy ngày nay ngươi đều đang khó xử ...

Tuy nhiên ta đã quyết định, ta phải đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.