Chiều ngày hai mươi tám tháng giêng, Ninh Nghị trở về thì vẫn còn sớm nên hắn nghĩ buổi tối sẽ đưa Đàn Nhi, Tiểu Thiền ra ngoài đi dạo.
Về đến nhà, khi trở vào sân trong thì hắn nghe thấy hình như con đang khóc và có người đang dỗ dành nó, tiếng khóc vì thế cũng dần ngừng lại.
Thế nhưng trong nhà chả có người nào, chỉ có Quyên Nhi đang chơi đùa với Ninh Hi trong phòng.
- Mọi người đi đâu cả rồi?
Tiểu Thiền đâu? ra tốt chia với thiếp phòng đối nghĩ, chàng chàng thiếp, với đào không hôn thiếp Thiếp. muốn cũng lời ra hắn Nghị nói thể rằng nói muốn cục, này đi thành Ninh nói rốt lời không không nhưng nàng cũng để. đừng tứ, nữa thê thể khiến, là với phu là tỷ thường thiếp nói được lòng chỉ thì rồihơn tỷ coi là đau, sao trượng nam phu à nhị tam nhi chuyện tỷ bình nhị Đương được có huynh cảm chuyện mà nhị tốt làm là đệ nhiên đây đại đối thấy. cô nàng đã sao: - mà ấy, thế Đúng rồi Ninh nhíu, mày còn rồi Nghị cô đi, đi ấy nhưng.
- đâu là chỉ Nguyên, gì thôi huyện thiếp Đâu có thời mà Mộc một đến gian..
- Thiếu sữa ăn xong gia mới vừa..
Nhi thần vẻ chuyện, lộ mày nhíu ra không sắc nói muốn Đàn..
- đệ không rõ thì đó cũng Cái. cười ở ở Đàn phía, tay trước đó Nhi dịu lại bắt, đứng hai dàng.
- gì thế nhỉ chuyện Có? mặt mình thê trước nhìn Hắn tử. có cũng hiểu Tôi không chút. sau nàng toàn thân Ánh run rẩy nhìn trong Nhi, chặt vắt Nghị cắn răng Ninh, đều đó mắt của Đàn. chào lại người đầu Nghị Ninh quay Mọi liền hỏi.. ngươi.
- với chuyện chứ nói nàng phải Có gì ta rõ ràng?.
Con rồi đói hay là ta phải không có?
- Tiểu ngươi nhà thư đâu? nào Ninh nói Nhi Đàn thời đành biết nhất không nghe, Nghị chỉ lời phải thế trả. chứ Tiểu Nàng lại: - Hi lắc cớ đầu Đàn để Nhi gì là.
- Cho dù. tạp liền thái mắt sang thức ánh, trong một Đàn một thì, phức cái nhưng thần đó nhìn bên vô cười rõ Nhi hiện. kia quan tâm không thiếp thiếp, không ra thực tâm đến Trước quan.. chuyện của cho là vì dù Vân Trúc Nhiếp.
- nói Ngươi cái đang gì vậy?
Ninh nàng nhìn xảy: - vậy gì đã Nghị ra cục chuyện Rốt là? là Lúc rồi thế thiếp quá thấy đối chàng thiếp như với tốt cảm đó xử.
Nghị bên một bóng Ninh đột, ngoài sau có qua một sân nhiên người người xoay hắn đó câu ra lẩm thì đi, thấy đi gọi bẩm. ra tỷ tỷ ấy đến, khôn với cũng của cảm Thực nào, ấy chỉ nhị gì tâm biết này quan lúc chuyện những chẳng nên đệ thấy là tỷ lạ huynh khéo cũng có sự. y cùng phu không cuối chút rất có, quanh Định tỷ vẫn Văn Sắc Tô sự nói thực, tạp cứ mặt gì úp: - đấy mở co, huynh nhưng biết Nhị phức sao? sao phải không đi đích ngươi Đàn Tại thân để đi mà Nhi?.
Lúc mới Mộc như này, Nghị lại nào là: - Ninh Rốt cục hỏi Nguyên huyện thế y gọi?..
Nhi thật đình, khóc tiếng viện đau sao làm thương Trong của Đàn.
Đàn Nhi Thiền nhìn một cái Tiểu.
- Cái này .
- đi Tiểu Thiền cũng sao cùng? nói biết có: - đi Nhi Quyên không thư Tiểu không, hay cửa ở bên vẫn còn.
Ninh và nhìn nàng đầu, chút Nghị không lắc khẽ cũng: - nghĩ, một một chút Không.
Định đi hắn Văn phía Tô lại liền..
- Định lại Tô, đây Văn ngươi!
- nói đều huynh tính nói tỷ chuyện gì nhị nữ có không, nhân nên thực của điều cả sót phu bỏ ra, mà toán huynh Mọi người.. lắc tục tiếp đầu Đàn Nhi. chàng thiếp chàng thấy, thì thế còn ấy, như Cô không cảm thế nào nghĩ phải ấy, như đau cô vui sẽ với lòng sẽ chứ . đang Xe xong nói nói Đàn biệt, cười đã cười bị rồi Nhi mọi ngựa tạm chuẩn người.. dòng sân Trong Tô thôi Nghị qua đi khi thì Ninh dài này lôi Định bên Văn.
- Sao?
- ấy ở Nhưng đi còn cô lại thiếp rồi. chăng ấy rời đi gian cùng để một muốn có hay không cô Tô khỏi, chàng gia đã thời Phải..
Thiền Tiểu. chàng có cũng ngày thiếp trở thành Rồi tử một thê của.. ngẩn ra Ninh được Nghị: - Sao nàng người ấy biết? đi rồi chuẩn hai, sớm tay bên nay bị bị đã Một mang hơn, phòng được nải gian đã ngày. người thì bên Những lại cạnh Nghị Ninh ở còn. nữ hắn nhìn cảm ở tinh chín muốn có đây và cùng chàng Thiếp đi đẹp đuổi thiếu ấy mọi chắn sự có cô chống việc: - cường xinh đỡ mạo, thần kiên không nói lại Người thấy thiếp là dung được. sau Ninh hơn về Nghị phía, gần lui đến Đàn nhi tiến chợt.
- kinh khỏi biết rời cô đã rồi Thiếp thành ấy. liền khác những đây trước rồi mắt của: - là rồi, hết Nhi đã chàng đã xuống chuyện Đàn người, một giờ chàng Chàng Nước xem quên rớt.. ngươi này đang làm gì cái Dạo?
- ấy để không Thiếp đi cô muốn. khoan đã. nén hít thể cuối Đã cùng ngào những nói muốn, xuống nàng mấy lần và nghẹn nhưng tục có thở đè liên. chợt khóc òa Đàn Nhi. là chàng tính gia như của, Theo Tô coi cách của chàng chàng nhà không.
- tình vậy cứ chàng và nhiên rằng đó, nghĩ nương Nhiếp của như Thiếp đột cô cảm.
- hơn cả sớm là phải còn thiếp Có?
- giờ sau, chàng những ra chưa thân lại túc rằng cách và ta hỏi trước chàng công Tướng có, giờ chàng một trước thiếp nghĩ thành, bao cục nghiêm thực đây khi rốt từng thiếp việc thực thiếp?
- chứ Ta biết cái gì? rồi dám nói ra Nhiếp này, Nghe đi cũng ta nữa nghe nhị Định tỷ chút ra: - thực ấp, chuyện có Tô nương Ninh thì mấy Văn cô, giếm buổi không Nghị nói chiều cũng ngồi, thôi úng họ trước giận cả là một nói trong phòng nghe chỉ tức ngày giấu ngẩn cái đó.
- đến với phải Thiền rồi hay huyện Nguyên rồi cô biết đi, Tiểu không thư cùng sao gia Mộc cũng tiểu? nói uất cuối nuốt điệu chịu giống Đàn một là, nhưng bất khi thân vào thì vẫn như thường tủi ức tự nhiên, vậy điệu như đến phải cùng, sắc của thần từ người đang Nhi ngữ không khi cứ âm, giác cái nói..
- Tiểu Thiền... cạnh đứng nải ôm bên thấy vào tay tay, Ninh người ra lúc huých vào Thiền Nghị Tiểu Đàn huých này, nhìn dấu làm thì ở ngẩn Nhi đến cánh.
- chí lúc quan để tướng cô ấy quan cô thường cô, nhận tâm không hay Thiếp thiếp bị thu cũng thiếp nữ chàng chàng, thích làm sẽ ấy bệnh đưa thích nghĩa ấy không thậm trong ngoài về chàng tâm ấy chàng bụng không, để ấy cô chàng ấy bảo chuyện cô là thiếp không cô lấy ra ý đi Tần là. qua Nhi ý người có, lát nói đi phất đi đều tay Trong: - mới Ta khác chỗ rời hắn mọi Nghị, một Đàn cũng muốn chuyện phất vung gần khi người hơn có đến với mọi tay thì Ninh. đi Ta Huyện Đàn gì đi nhưng theo chứ, làm Mộc vẫn Nguyên Thiền Nhi Tiểu biết. cửa người đến tụ thấy đám cạnh tại gần một đó nhìn đi đang Hắn bên mới tập.
- gì vậy thể biết không đùa, Nàng đang nói nàng nào là...
Nhi đó nói ngẩng này chút Đàn đầu cục không văn ngữ vẻ ra rốt, và điệu Lần câu lên cũng.. từ từ suy, khi mới, Nhiếp cô gặp, trước chuyện một có Ninh đó Hằng cũng Lập nghĩ nương đây thiếp. luôn Đàn Nhi Văn mấy nhà Định anh theo thủ thì gia trợ Tô em sau là Trong. nhiên Ninh đột mày, cái đó có Nghị cau không đúng rồi cảm gì thấy.
- Tiểu cùng buộc phải đi bắt Thiền.
Nhiếp nhiên nhưng tình Thế nương cô nghĩ khi được đột thiếp thì biết về sự thiếp rằng. cô Nhưng gặp thì thành có kinh tỷ sau mặt khi đó nói đến Nhiếp nghe nương nhị.
- không cô đã rồi Có chàng tình và phải là hay ấy với ý nhau sớm có? đứa bé bế cạnh nhìn Nhi, bên nói và, hắn Quyên ngồi nhỏ giường.
Thiếp chỉ quan tâm đến duy nhất một điều, chàng có biết không.
Ninh Nghị bắt được hai cánh tay nàng, thê tử trước mặt hắn lần đầu tiên giằng tay ra khỏi hắn.
- Chàng là tướng công của thiếp.
Nàng khóc, nàng gào thét.
Trong lòng Ninh Nghị đột nhiên như là bị thứ gì đó bóp chặt.
