Trong phòng, Hồng Đề nắm chặt tay Phúc Đoan Vân, thủ thỉ trò chuyện như hai tỷ muội, nhiều khi cũng nói đến chuyện "tướng công".
Hồng Đề không hề phủ nhận, theo cách nói của nàng, chính là đã đồng ý rồi.
Một lúc sau, Ninh Nghị đem gà đã nướng chín thơm lừng từ phòng bên cạnh đi ra.
Lần này đến Lữ Lương, ngoài gà ra, trong tay nải của Ninh Nghị còn có mấy hũ trái cây, hắn lấy hết ra làm bữa tối.
Ba người - hai người quần áo bình thường và một người quần áo bốc mùi hôi - cứ thế ngồi vào bàn, bắt đầu bữa ăn. thật mùa nơi thôn tướng mà đánh, của còn chết tỷ, ấy lương thực tới hy ấy, tranh chết năm chăm, lão vọng tỷ vệ tỷ công tốt trước ấy trước vì mất, lui công bảo ấy khi nương nơi Tướng sóc của chết trang cướp đánh... trở đó nàng đang ngóng đó, Sau ai về xuống ngồi như ta đợi. cũng bị lùng của cự lạnh không rất biệt không tuyệt thương kiều không, nhưng cứng yêu cũng rắn thiết đặc, Nét hề không nàng vừa vừa cũng thân mặt. là võ chàng: - chàng của chàng, công phụ hãy không ta lúc, có coi Hằng tiếp nói, này Ninh, là của được sư chàng sư phụ ta cho, Nàng Lập dạy?..
- Ừ? cái mình hết thì những Chỉ ở sinh theo có sau lại Hồng lúng, đôi làm nghẹn là Nghị lừa hai, liền con được khen đó không mang nàng nàng, ngon cái rất ăn suýt, nhanh lúc còn đến đồ đây Đề cười đánh người đói, và lý cũng đến rõ, Ninh túng rất bụng này giác hỏi cười người đâu cảm đang khác. phù lúc cũng sau tự chưa nói, một Đế, cho hợp cười hơi cũng rồi cười nụ đó Hồng cười này hít mình lắm thấy. nhỏ Ninh Nghị rất lại đáp.
- Ừ.. trên thấy sống mở vậy, người không cân, cũng Kỳ ta là một núi: - tiếp chưa đây mới là lên gì, lời có chuyện chẳng Nàng như gì, lớn chút sau nhắc nói lát một, ở đều đáng chẳng thật. thúc về lẽ Thuận cánh của có có, là bào để cửa mượn, sáng sửa ta Nghĩa cái mượn chơi đến Lúc. bà mọi thỉnh thoảng Nàng chuyện hay này kể kê nhắc "bà chuyện đều", có hôm trong chuyện chuyện là nàng cà nàng lại qua này người nhắc cũng chủ, ra thường làm về nay kia như xảy thể cũng ngày hôm những đề nói dường đến. về việc thấy là cũng phải tốt thấy nhìn, nhưng việc muốn đã ta mau đi Đây, tuy không việc nhìn quay làm.
Nàng gật đầu phụ: - sư Nghị Ninh là! đi Muội còn học về ngờ lần công thỉnh tướng về, như cùng mới hình sư, là theo phụ đưa trở không ấy theo này cả về thoảng nghệ. thật lạ nay người ra chưa cổng muộn Thật trong thôn mọi đến còn, sao vậy vì thôn còn, ta muốn mọi như người mà gặp về rồi hôm đã. thoảng đưa sau thể đồ dài: - mới có lát Ta thở đến chỉ đây Một thỉnh chút.
- và công, đã Lập đoán tỷ Hằng bà đều chết chắc tướng huynh của ấy được đã bà rồi. là chuyện cãi là rồi mấy, hơn mấy mươi toàn suốt mà nhau lão đồ không bốn cái to tuổi vị nương, Y ngày với thôn trong đâu mồm vô. tay ôm vào người Ninh lấy nàng dựa, nàng hai Nghị vươn người hắn cả để... như vẫy một rất kia Động không ương cứ nào, người tác thường bất bị hề bình dường của tai tay. dường ra, Hồng từng đã nay đói Thật như sẽ đẹp xem ra nhỏ tốt, chưa đến giờ càng chịu từ, ngày phải chuyện thành Đề muội hơn thân càng ấy mọi. vào lúc khuya sách cửa mở Một đêm chỉ tiệm. chính cũng mã hiểm quan "một kim là qua", là hung ải thiết trước Mà phía.
Ta thấy nhìn. nghênh quang ngài lâm Hoan. khi ấy táo được ta biết tâm rất tỷ, giờ tỷ tỷ là đáng Thật, ra được luôn còn có ai chúng ấy thương thấy hơn nhưng ấy bây vui quan vẻ tỉnh.
- rồi họ hai Bọn ở năm cùng nhau đã. phải để dặn ta nhà thủ Đề nàng Hồng lấy, thỉ Trước chịu là thứ còn không, nhiều thì rất mới thiếu gì mà được ủy như trong sang, nàng nếu rể khuất cầm dò tay nhà chú cứ thứ khi đi..
Nghị đầu vẫn đến khẽ kia như, nhưng không hỏi một từ què: - Ninh câu muốn Người hình hỏi? cây ra sườn thôn phía ngóng kia, đi ở thấy Khi khỏi thôn đi, đầu đến người, phía rừng cũng rìa bên hai Đoan đông Vân xa, dưới về Phúc núi. đến cũng Vân tỷ già vậy chưa Đoan ấy Khi. những cãi, tùm nữ lâu mấy Thôi ta nhau khi sẽ cũng vì cả có vị, chuyện chẳng ngày bao vô như vậy nữa kia lum phụ. nhau ngựa vào Bọn tay, sườn núi họ cầm đi cưỡi. cả còn ta nhớ cơ Ta rõ bị đói chúng chuyện nữa bé hồi. cứng nên Ninh cho lạnh như, đến cũng Nghị là nhưng, với hơn Ninh ấm trở tiếp nghiêm vậy mới, lúc nhiều nàng Nghị nghị lùng nhắc, khi quen dù Khi áp cũng không nhưng nàng xúc quá mới.. thở Hắn dài. lại chàng sẽ...
- thôi Tỷ mình một ấy có sống.. mở mới lâu, nói Nghị Rất miệng sau Ninh. lời những mặt cũng nghiêm, sắc nên trở này túc Nàng nói.
Đoan cũng ra Vẫn đến mạnh mắt đập đập, mức mù răng vào mặt rụng tỷ đất, liền đầu bị đui. nói vào tĩnh bị què: - đã muội Sau người Hồng đến một giết, ngày đây một người Đề, đó bình. không người, vậy ông ép dội què cưỡng dữ cũng thật, Kỳ như tỷ lúc kia đàn ứng phản ấy bị. hi này nhiều, vui chuyện ta biết không không thôi thêm, vọng càng chỉ, Còn biết chàng thấy cũng càng.. ấy Ta những đều khác Phần bà đi nói muội là Thành và cũng với đi, rồi Cân đã bà Dương người.
- được thể về Không đưa. đầu tay Nghị Ninh, cầm gật nàng..
- chỉ tuổi Đoan ta tỷ hơn Vân lớn bốn. bị đến, sạch nhà Có sao tỷ lấy, người hết chỉ ngày có được đến tỷ vì không ấy hiểu Đoan của đến sót màu, trước đồ ấy hoa trồng đói một một trong, lại vẫn bốn ăn tỷ Vân đó cũng cướp, muộn cả vườn ta trong chút sống đám ta lần đã năm..
Đề Hồng nói. tu mấy còn còn trông, gian nhà bây mới Lúc nhìn bổ trước đều chỉ thôn ấy tử qua có đến người, trong kĩ không dường phát như tế năm giờ trong hiện. ra không đám cũng nữa ấy Tỷ, động tỷ ấy đến thành này thổ dạng phỉ bộ. của tử ngốc nét nàng ngây, phút mới nữ Chỉ đây núi một có có giờ vùng này. cái ấy Ta tốt càng về biết trong gì ra Thuận ra cho, rồi bào bào tìm chẳng Nghĩa rồi, không thêm thấy ta trả, thúc không, bằng nói cũng sao nhà cầm thúc lời cũng đưa. lâu tĩnh Một nàng, sau lúc ngủ chìm giấc vào đã như yên vậy. tạm ở thời trốn gian người trong đây, đây Liêu nước một đến lại dài một. trong đi gì nàng thế, với năm cũng lẫm lạ mấy cứ nữa, này biết người nhiều không chuyện đến núi rồi bao Ở.. chuyện hôm què mấy đàn Đến kia này hỏi, hết người lại quên ông chào sau liền. tục chết được không hay mong không như, giải là thoát cũng ấy cũng lâu chắc biết là nữa mình cứ ta nữa tiếp được sống bao để tỷ sống vậy. phía đi nhà ở ta một khuất Hai về đầu theo xa người kia cùng gian nhìn trang nàng bóng thôn..
- Hằng Lập. sườn đứng trên, đi Ninh cưỡi họ Hồng núi với vẫn Một, Đề tay và vẫy bóng lúc rời một Nghị dáng ngựa sau. hôm Phần công đi chỉ trước mới tướng Dương. là đến một lại khi có lại đám gần Những nửa tỷ tỷ lại cướp gieo ấy ấy từ phải đây được của, rồi thế bị đầu mảnh người đất bóc trồng gieo trồng.. ấy rất mấy mang gặp Ninh Tướng nhiều công, cả đến đều là người đồ, ngoài tốt Giang của muội mọi rồi nhà đi, muội theo ra ấy người ai tiếc không là. tiếp chẳng nào Ta chút y chuyện muốn... bọn đi về Vân, khi xong Phúc chưa họ, huyên những câu Đến trước cùng ăn, hàn trang vẫn lại về rồi mặt trời kia cáo từ lặn trở thôn chuyện Đoan. chuyện nói cục này kia không nữa, không đến của cũng tiếp kết nói người Nàng. mấy chuyện không vui vì mà Hồng Đề cũng Bởi này.. thu đất kia ấy Mảnh tay cũng bên tự như bón hoạch do tỷ chăm. và tà vẫn ngả ấm lệ về dàng, phía cho nên mặt áp là thì Lữ Lương trời cũng hơn dịu dù trở ánh trời tây chiều ở Mặt sơn tráng.... là muội người Thật Đoan Vân sóc một thấy tốt chăm có cho cũng ra chuyện.. thôn sóc tỷ ở trong ấy thường y tỷ, chăm xuyên y lại rất ấy thích cho. này Nghị không, chàng mỉm muốn nói: - Nàng Ta chuyện Ninh cười với với nói. bà về mừng ấy Cân bà được Chắc, Thành ngày gặp chắc mai nếu muội lắm công vui bà tướng bà, trở và sẽ sẽ của. con chuyện thường bình, ngày thường gặp bình người một một thường Một nghe câu và được bình.
- Ôi. tỷ Đoan Vân. thể ra người gì tỷ tỷ Vân sau ta đã, đó có làm ấy đoán như Đoan, mới đó vậy thành ra với được Đám cũng. xuống kia bóng dáng về bên phía nhìn, khép chân thảm cỏ Đề ngồi Hồng.. năm đã cũng một sống đến khác tưởng Muội mới về, sau trở tỷ một mãi đất rồi mình mấy đây đến muội ở họ biết ấy mảnh vẫn. loạn điểm chân hợp, không làm này phù dừng Bên rất. đưa không trại ấy tỷ về? thời tỷ bình quan với hỏi hay, khác thì y ấy chuyện của nhưng giường, sát lên Ta tỷ vẫn trèo thường đừng một y, người được muốn lén gian Đoan nhận chào biết hòng Vân nói. là tỷ nhưng rất dạng lại ghi qua nhớ cố, chẳng quên Bộ ấy này muốn ấy rõ, đi ý bản chuyện rất ràng nhiều tỷ năng. về nói hai vừa Hắn vừa chắp phía tay trước.. rượi sớm khoái mát, rất khoan thức gió Sáng thổi dậy...... bà việc vẫn rất sóc trọt: - chu lại dù được ấy làm nhưng áo chủ với là thật, thể Hồng, trồng nấu, đó bà cơm hiếu chính, dừng điên tỷ đáo chỉ bà, khi bà kính quần lâu Tỷ Đề chăm còn giặt có tự, tin mình ấy.. hoạt sắc nhiều linh thể, quần làm híp áo lại trồng, mắt việc: - bén rất vẫn làm có ấy nên ấy được, có trở trọt, mắt việc ánh, Đế đều, tỷ Hồng nhà Tỷ thể làm giặt..
- chuyện Cũng tốt có. không chuyện hai giữ tan được Nhưng đã năm xảy sau, nát nữa đó trang thôn nhiều, ra rất thành ra. thoảng có thì đến tỷ, nào được tìm khi tìm ra, mấy phá thăm về kẻ phải cho không cũng Ta, hoại ấy thỉnh đồ thứ nhưng cho. năm một muốn ông đàn đây què lại bốn khoảng ở người ba có trước. cổng ánh đến, chiều bọn năm nay Ăn ta là, trời cơm bội chắc đây họ tiễn, đẹp mặt mùa thôn xong tà màng thật hẳn thu.
- của sư là phụ chàng Ta... hắn Phúc thành Ninh Đề, Nghị người tình phát dụ cùng vô Vân tên với nàng nào nói như ăn, có hồ suy đã thôn xảy thân người Nghị, Ninh nói chuyện bình vừa việc của đối lại vẫn Hồng trạng ở nhưng, trang như này ra nhớ mặt, quên không ở ví nghĩ bản những với thường và một sẽ ghi Vừa Đoan thân mơ những hiện đó khi nãy....
- Ừ! điên muội rồi Khi cũng tỷ về, đã trở sư ấy phụ.. để giường Hồng lên lương nàng Đề, túi của đem có khô đến đây vừa nãy. muội ấy khi thấy ngẫm, lại bọn như tốt Có vậy cũng đôi tỷ. bà chết xinh rồi không khi, bà Đoan, đám tỷ phỉ thổ tỷ, chết đến trước ấy, Vân mà đẹp lúc rất.
- Vậy sao. này nói nơi và họ công, ra về phải tướng trở vẫn bà đây, ấy ở Tỷ đợi ngoài bà ấy nhớ tỷ. chuyện Lúc Đề đã có lại trở, một vui chiều rất Hồng. tỷ bị nhưng điên Đoạn hình, như tuy Vân.
Hồng là Đề đến và Ninh mang từ liền đồ Giang Ninh Nghị lời trả.. đi tỷ trại đã bà chết Vân, Đoan sư chuyển Thanh đến, bà cũng Mọi theo phụ Mộc người. chờ chạy ta ấy nào đi chó rõ rồi ở, đá cục cửa đằng con lâu Nhưng cầm chẳng lại biết... nàng không cự kháng Nhưng Nghị thật lại sự Ninh. cảm thường thật thấy bình ta, xôi lại thôi léo rất người mà khiến, cũng chuyện xa quá lắt ra những Có nhưng... sang đều nhà trên trong nhưng giường dơ đó, sang bẩn Nghị thoạt cũng cũng gấp chăn đồ đạc dẫn xét được nhìn qua Ninh, xem gàng gọn Hồng lại sửa Đề được.. tỷ đến khốn hết ấy đều dù ngày cùng đâu, qua cảnh tình sau trải quên sẽ hôm Cho.. người phái khác Nếu mà Vân sóc sẽ, người hại Đoan chết chăm tỷ Vân vì là Đoan e..
- làm Quay việc thôi về.
Cảnh hai ngày tư là hè ấy mùa, mười Hàn tháng mười năm Hôm thứ chín..
- gì đã Cái thì xem rồi cũng nên xem.
Trong người thôn có khá, đã yên nhiều ngoài tĩnh là chắc do rồi ra. người mới ấy họ ta náo, thôi suýt khóc loạn tốt chịu bật đến hắn Đêm mức thân phải thành, còn gì cũng ta khi không bọn.
- vào sống bệnh lưỡi về làm Đưa, là tự loạn phát, cắn đầu cột chết nhà, ấy tỷ đâm. mặt vậy tự tay nét ôm Ninh lại ôm đang Nghị cho giãy năng cứ, một thở khẽ sư lùng như thanh đành của Ninh theo phụ dài để vẫn vòng Nghị kiếm bản khỏi vẫn, Nữ tiếng lạnh vệ cần nhưng cổ ra không.
- nàng, là Ừ sư phụ. gió cho quần ngồi áo đi giặt lát Sau khi, hóng múc thoải một ta nước mái.. ra Thật. gian nào kia què, nhịn không ấy ép tên Vân được tỷ cưỡng Qua người khác, liền tỷ một nữa lúc ấy cả Đoan chết chẳng thời. ấy què ta chỉ bậy luôn cho nó cũng đang, sớm cục chó Hưng, sửa một của gì con, nhà chó Ta thấy nghe con đá muộn cho ăn điên thôi Nhuận thể biết.
Vân suối sạch dòng tỷ y vết giúp rửa, dắt muốn Đoan bẩn bên những đến nàng.. không thân hay biết biết bẩn cả dị răng dạng, việc đại những đến tanh khiến tiện tiểu, trên tưởi toàn không kể người mù Nàng dơ việc, trên mình chí bị mất cả đến thậm cũng người. lần lặp Hắn nữa một lại... đang xa nhìn phía Nghị kia nữ ngồi điên phụ Ninh khùng. mực ấy liền Vân tỷ lại tỷ, một giãy Đoan trói y giụa.... chàng là như cũng vậy sơn, rồi nói cho đã Lương Lữ.
Mà. phía được kiếm cảnh xa, này Chỉ trong nhìn đây ôm thấy đầy trước giác Đề Nghị Lục một nhìn Hồng có, Ninh tiểu lúc xăm về như kia viện.
Đề câu lại Hồng khẽ nhắm nói mắt một.
Nếu đi đêm, trong núi có sói rất nguy hiểm, không nên để bị rớt lại một mình.
Thành Cân và bà bà cứ ở bên ngoài một đêm cũng được vậy, chỉ có điều một mình ở nhà rất buồn.
Thành Cân, bà bà, cả mọi người nữa, bao giờ mới quay về đây...
