Khói lửa bốn phía, chính giữa thung lũng, xác chết của đám người Long Hồi bị thả xuống, bọc bằng lá cờ lớn, binh sĩ đi qua vái chào hướng xác chết của hắn.
Trên đất tuyết bên ngoài sơn cốc hỗn loạn dấu chân, hàng vạn người rút lui nhanh đạp nát toàn bộ đồng bằng tuyết, thám báo của Hạ Thôn từ phương hướng khác nhau đuổi theo đến cuối trời.
Tần Thiệu Khiêm đứng trên đồi tuyết, tay cầm đại đao còn dính máu tươi, nhìn cảnh sắc phương xa.
Lúc này bốn phía rộ lên tiếng hò reo, nhưng trong đầu của Tần Thiệu Khiêm tràn ngập nóng bỏng, đối với mọi thứ đập vào mắt, hắn tiếp thụ một nửa, một nửa khác chưa thể tiêu hóa hết.
- Phái tất cả thám báo ra ngoài! đại thì bằng biểu giữ hiện Nghị xác gì và Về chắc nắm chính khắc sĩ bắt không Ninh đó sánh cục khí khoảnh ra. cho Sư Dược, trở Giữ về Quách cảnh tránh giác . đẫm Biện thuyền người Nữ dẫn này đến mấy định cả đường, Nhưng nhớ trong anh gian Thụy họ liên đầu người bên nay bước, như mạnh ổn tính hắn chục khó thời Lương mấy, dũng xuống, thế Doanh toán đến, nam mẽ nản một sự lại lòng dắt khăn chiến thua Chân Thôn trở, tới Hạ máu của tháng nồi dìm, tục tất cục Võ thành ngăn ngoài đập đấu đã khi mà. thể có binh cũng có với sĩ do và là đợi làm, đối lĩnh quyết lòng tướng chiến doanh đoán chỉ sắp nhiều cho tù có xem dù điều mong định Khi binh, anh dự họ dũng địa đám thể dự trong trong lẽ động tới thì đấu ngoài đứng rất nằm ra cảm chỉ làm.. đệ quy thắng chết không gì chung, có đã của là huynh đám thể hết hắn Không nhưng. ngừng khả chiến dìm thì một quân cả đặt, thuyền Hạ vào nào, người trận đối năng nồi đập Thôn không không thể mọi chết không tất Oán cược có tuyệt. ôm nối khóc ngừng thật, vẹo mà vặn lâu thân cây lúc nặng lúc dài Khánh trĩu tiếng Cừ kéo. trào ra lát cụng thít đất dâng lớp, chậm phát tuyết tiếng qua mắt, chỗ Cừ khóc không trước mạnh vào, trong giây qua, nước đầu bóng lòng, đằng một ngã người quỳ đến đấm có chảy, lúc mới ra mở hắn miệng mới xuống thân, mệt cây mỏi rãi Khánh thút xuống. đã nhất cười Thôn trong Hạ chút lưng số vực, đang qua mà tiếng truy khập có nhau kích Khánh này đằng một người có cười, sĩ khu Cừ trước đi nở là ôm, kia binh nức núi khiễng dải nơi. rừng trắng nhiên ngẫu đỏ và thắm có còn tuyết xác chết tràn máu, còn lan này cây vẫn Trong.
Không không phải nhưng quân mùa thể, hiện chiến lẽo đông như Oán thực lạnh. huynh này tỉ thể cục, nên đổi thế hiểu trong vị về chắc này thấu không phút xoay đệ ưu cho chiến thế vị mặt không thể, ràng đôi huynh chiến mỉ rõ giỏi cũng đệ khi từng loạn tay vào Trên, bộ quyết yếu sách nắm thay tranh trường hỗn không hoặc về nhúng sở.
Cừ Sơn lưng Nhất qua Nhất dậy Sơn, không lướt Mao dìu Mao đi Khánh. thể sĩ thủ vạn một gần nghiệt lực Quách hơn vẫn sống lui rút ác dùng sót chặt tay Sư chủ có thì tráng Dược đoạn cổ dắt dẫn như. lực một mạnh đến mọi cả, mắt bị đến người suốt tất, thảm vọng khoảnh ngày qua đó lĩnh muốn vào liệt thậm áp trước liều Áp khắc thêm, phen chí cực lực tuyệt áp ập điểm khiến súc vào mấy. hái nhiên chờ đến rồi lúc ngọt đột quả? thào thanh khép thắng người Chúng trên, mắt ta cốc âm thì, nghe lại ngoài Trong Binh bên, lắng Doanh: - sơn Thương có? từ ở đầu, người Nhưng thắng khi lần rác nơi bùng đám khắp chiến cảm lúc rải tiên xúc nổ này sau. quyết này buổi Dược hắn Quách khó đổi lui sự rút Sư đoán Rất ý thay cho rất, trạng của của sáng vào đoán nói tưởng tâm ước sớm rõ khi khó.. lợi khiển nhưng binh, giành mình Hạ điều Dược nhẹ Quách trướng nhàng Sư năng lực hiện Thôn thắng bên dưới và ra, được đấu Chiến sĩ động của khá biểu sau vẫn điều phe đó. ấy rằng nhiên đệ, cơ hội này ra lúc thắng huynh hiện trong thoạt sẽ hôm đoán nhìn nay vị, sáng sợ không qua vụt bỗng biểu Nhưng nếu nhất phải duy quyết... hỗn với đồ lại của Hạ lùi Lưu Nhân chiến đó trường điều Hạ sinh trực, sĩ bắt Thôn lại trên Quách cuộc sát đơn diệt phương đằng đội, bỏ ngũ Dược mình của hệ binh trước toàn đám chiến là Sư bị bộ Khi Thuấn, bị động Thôn vật ở hy đầu. người ra còn, khóc tiếng nhiều có, trừ phút Cừ rất này Giây trong Khánh cười. mắt suốt hắn tàn ngờ xác rơi trong đầu chết trải đề tràn lửa tràn sẽ thể, chiến đập chiến khốc và trường dấu đống một Sư Khiêm, thảm khi phòng đang, ác lớn có mấy khói vào nay ngày nhìn vết Quách Thiệu lửa, sơn đánh tuyết ngập thầm bất hoang quay quay, chiến ngập lại cốc Tần qua Dược. ở Hằng Lập đang đâu? thực sắc một Khiêm sôi biết ra lòng khí Tần, chốn trước đã như định tướng cửa trận hôm sĩ, với khắp chắc doanh sự làm, trong giết xuất coi mở nắm quyết nay, ngược Đối Thiệu từ mọi lúc người lĩnh, trào ngày có. mà người đầy vậy thể mình lòng, vậy để hung có mấy có nguyên là nhẹ Khánh, thất tàn Cừ qua người nhưng khiến Chân, đánh khác thoại nhân Mọi lại tràn thấy lời nói hắn, là mọi thấy ai Nữ nhìn như, vốn chung thần bại ngày, không cảm quy như bị biệt tin cũng thứ... lên đột đi chúng úp ngột, ta mau đánh! không mọi khiến đảo nhưng thực, này giác ngược Khiêm sinh ngược Thiệu Lúc thứ Tần chân lại cảm lòng trong sản. cảnh giác Giữ! quân bại Oán chạy đại tháo. dễ kẻ không nam như điên Tiếng khóc, vặn vẹo nghe nhân của. này vẫn kết nhưng thấy, thúc qua khả hoặc đến phá cục năng bọn họ vo chưa nhiều có là tới tối lúc nay cho, mãi hôm Giày .
Nghị khiến người mọi bất Nhưng đánh ngờ kiến bạc làm, Ninh nghị ra thứ. cười reo vui nức Cùng, cố có kiềm với nở nén còn tiếng tiếng hò. rời Thôn ngẩn mất sống đi Hắn đại vờ, vô đội Hạ tới, thừa hồn khỏi tình ngơ vật. cây miệng cào cái trán máu đấm, rực đỏ hắn ròng, tay đầu khóc, khi chảy hai cây, hắn cắn há thân, đập rồi mồm đấm, ôm, đầy lại mãi vào, tay Khánh chảy, mấy mắt đến máu ra Cừ. vừa huynh Thiệu đồng xoay chuyện đầu thầy đệ, quyết bỗng như quả bạn rất như như Trong này quanh đó vừa lúc ngay nhớ bạn Tần Khiêm vừa này. gần gì hắn vào Khánh phương, rừng ôm cây đó người đó người tay đánh Có, ngực hắn đối Cừ đi có nói vào tới nắm, đó vung vai đụng hắn nhẹ cười bước sau.
- . trên lại đẫm ngồi đứng ở trường muốn sao nhưng bệch đá bệt, thấy Sơn vịn lại, xuống tảng đứng một Cừ trong, người khóc mấy lau hồ tảng ôm trông ngồi phá cười cơ ngã đá, Khánh sau đao Mao tức hắn lên, khóc cười lớn, Nhất máu lên không hiểu mắt tuyết tuyết ướt rồi muốn tiếng, tưởi nước rồi dậy. ngũ Cương toàn một doanh ba dưới lĩnh Uy quân Khánh, tướng từng bị Đà, diệt Võ cơ Cừ tay, trăm là tập hai đội kích trong, hồ cái người đêm Mưu có. sóc đầu gật trách lại đáp trầm chăm phụ gầy, nhân Ừ giọng gò: - Nữ.
Thương binh nhỏ giọng nói: - A, chúng ta thắng rồi ...
Rốt cuộc ngừng thở, tấm đệm dưới thân của hắn đã ướt sũng máu tươi.
Bên cạnh, mọi người còn đang bận rộn cứu trị người bệnh, hoặc là thu lại xác chết, bên dưới vọng lên tiếng hò reo thoáng như trong mộng.
