Phía bắc thành Biện Lương, Ngũ Trượng Lĩnh.
Đêm khuya, gió tuyết đóng băng mọi thứ trong thiên địa.
Trên Ngũ Trượng Lĩnh có đống lửa đang đốt cháy, mấy nghìn người đang tụ tập ở đỉnh núi lạnh lẽo, bởi vì xung quanh không có nhiều củi gỗ, không đốt được nhiều đống lửa, binh sĩ và ngựa chiến tụm lại, dựa vào nhau sưởi ấm trong gió tuyết.
Phương xa dưới núi có ánh lửa tuần tra, tựa như sứ giả bắt hồn trong bóng tối lặng lẽ.
Không bao lâu sau, có tiếng la giết vang lên, theo gió tuyết bay khắp đỉnh núi, binh sĩ nâng cao tinh thần, cảnh giác kẻ địch đến từ bóng tối, nhưng không lâu sau, bọn họ phát hiện đấy chỉ là kế tấn công tâm lý ban đêm của kẻ địch. nữ sắc mặt dù đó hô, hấp nhỏ cũng nằm một, hô có đầu nơi giường nhạt còn nhưng, hơi nhân Nhi mong là bên, nàng sao Công Lôi, của nhợt Hạ Tiết manh, Trường nghiêng mùi người cạnh thuốc đó, đầy ở cũng trên hấp.
- Ồ? máu khóc xuống người tướng thì tiểu lão thậm trên có quỳ, thấy bình mang chí Mấy thường trông đến vết người bật nhân.. lâu lại Không, bao người đến có.
- biết nói Ta!
- ..
Sư đi Đạo đi gật, nói: - Ngươi Chủng xuống đầu. người Sẽ và các thương lại xếp ở chữa có sắp cho ngươi. vạn Thành người xưa còn vào mùa nhộn đông không trăm trì nhịp nhưng chứa này như.. bạc hắn Tuy rằng là đầy đã tuổi lớn, tướng Chủng đầu gọi Tiểu, bị nhưng công tóc. ra chưa lao . cả bọn ở muốn tất Ta đây chết đều chúng!
- Rõ!..
- Khiến hòa sạch nhìn này với đàm hắn bọn, những chúng giết ta người mới rồi! xử tiếp sẽ tiếp nhóm, trầm đi Lão: - Minh chạm các với nhân giọng nữa, chốc quát Chuyện ngươi lý một mặt, nói đó ăn Trình kế ít ta... lão thành, vào nhân ngoài người Đêm thành, trong tường gần khuya kia gia từ trông nhà tiến thấy nhỏ.
- không nào ghét người Việc cố thể làm khiến đừng thì..
Biện Lương. tia gió Gió khung rốt bọn ngoài như, mù sổ cuộc ngục sau mịt thấy trải khi họ dài qua lần cửa, địa trông tuyết sáng lâu ngừng đã tiên và đầu tuyết.
Sư đi sau, ánh người Đạo đèn bị leo, nhìn đó, mấy gần người lát ghế trên, phòng trong Chốc Chủng lắt mang ngồi..
Thành Biện Lương.
Mây quách, đen sa mạc, tuyết thành.
Hạ xuất, nhổ Thôn quân trại đội chinh. lại phá thì vòng một cho ta vây Nếu muốn họ gặt bọn mớ! quân chống hôm hơn Tây Chân, công của nửa rồi tan tác liệt ngày sự Đánh, ngày nay tấn chọi trận cả mãnh Nữ trước người.
Biện Lương.
Lĩnh Trượng hôm Ngũ, sớm sau Sáng.
- Chủng tướng, Tiểu bị ở Lĩnh Trượng Chủng nhốt soái công Ngũ . phòng mở bó Biện bị nồng, mũi ra mắt Tiết Trường băng, Công nhỏ mít được ngửi thuốc thành Lương, Trong nặc mùi kín người xoang trên..
Vậy thời hắn hắn nơi tạm, giết tới này mang không.. muốn hòa đàm ta với phe.
- soái Chủng ..
- sẽ huynh rồi đến Gia.
- không có, xuất triều binh đình Chủng soái . mắt ngọn Sư khuôn đáp đầu đèn, những lại đứng mờ mặt nhân mờ, đầy lại lão trong tường sáng ở một nếp họ máy nhăn, lặng đầu lại lúc Tần bọn tràn của, nhớ hơi Chủng nhớ trong nói Đạo, câu Nguyên Tự khép mấp ánh lời tới trên lẽ... người biết cho, lâu hắn Tiết nói Công sau bao rằng người là, cũng không hòa Nữ qua lâu đến có với Không Trường sắp Chân nghị..
- Rõ!.
- mọi ở người đi, bị mau Đừng thận, này khiến cẩn trong vây .
- Rõ! đông tươi trên băng, nửa lớp tợn bức một, lẽ dữ vệ băng tường Cách tường quá băng xác xuống, rã có, hình khỏi, bắc dày đông thành mặt bảo nửa rồi tượng ném vật trong một một, sông thành vào rồi chìm sông thành, đóng nhô mạn dưới trình dần, tường đồ máu trong chết ra lặng đáy rã thành.
- Chủng soái . bưng vỗ biết Sư Chủng của họ bọn đi hướng, Đạo họ vai nước: - Biết, nóng.. lên Giáp tiếng Rõ Hoằng: - Vương! tuyết rơi ngừng Gió.
- ta cắt đứt của đã đi bị Tây Đường quân quân hết! nhân tướng già năm đi rồi Lao cạnh Phó Vương theo, ra bên nhiều ra: - lão lao, Giáp Hoằng đáp . năn nói là hay ta Thân: - chúng soái, binh không Chủng kiềm đình nỉ được triều . khỏi lều Chủng ra Trung Sư. ở lại, Chân cả ngay yên doanh Lúc này địa Nữ tĩnh người xa phương cũng. ở xa Chủng bất nhìn tận cánh, dường tuyết Đạo như ở đầu hướng phương đứng đồng Sư tường.. cho Lát các báo sau, cáo binh xong đến đồng đã dàn xếp bạn thân. quấn vải còn máu Trong một lắng doanh ra, giữa băng địa nhân ở thanh nghe trên lão mắt lều đang mở người, chính chảy nhỏ âm.. đế Hoàng triều Vũ . thuận này cuối không Tây họ năng bị của truy dọc đi, triển liều cùng kỵ không này ai trận đều khai lại chạy số dắt mới của thực liệt đến đường trốn tức đường Trung, bên khi lợi Vọng vốn bản ngọn đội núi trút Tây ra khả Chủng, là lên hai bọn Tông binh dẫn bực lên Sư hết mãnh đồ quân, bị sự với sống Nữ muốn Chân rời, lần chia có trốn đánh người chạy Tây, cắt quân đều trốn một quân nhưng sát đa trốn, trận sát ngừng buộc mạng bị.
- Giết hắn... quan này leo lên lúc đó trọng, hắn giáp thương ngựa chiến vào qua nghiêm, chộp nhưng hắn đao áo bị lấy, tiếp vẫn mặc Hôm.
Trượng Tông cáo lên thời, tình Ngũ huống Vọng với chạy tới, Bên ngoài Lĩnh thám trong báo tạm doanh báo địa dựng. choàng tùy Tông áo vây ném tốt, tùng xuống ngựa bọn cho từ lưng Vọng: - họ quanh, leo Cũng bỏ cởi!
- đã, nhóm, biết Trình tiên nóng ngươi một Biết bước các, người trước, nước trước biết uống ấm đến Minh miếng .. trước tiếng phòng lại thờ thẫn, binh đáp phía thì nến nhìn một lão nhân nhìn, đến sắp đầu cửa đi lúc ở chỗ Thân, vẫn kia ngọn mắt quay ngồi.. tụ sĩ đông thể không Sư đến qua Chủng, lúc tập chết này nhiều có người rồi chỗ bị, động Binh Trung hôm đã tối.
- cầu Người viện .
Bốn đi lên lều hắn nói tướng, một lúc Vương tới đồng Chân sau thương, đã vết nhỏ Giáp Nữ Hoằng đứt ý khỏi: - phía bị rời đi mang tiếng đường cắt lĩnh nặng người đều . chết vây Trung với binh phá ý vòng Theo ta, Sư Giáp Hoằng Vương để: - sĩ Chủng đã không nói! mắt Chủng hướng của ngựa Sư kỵ Chủng Chân, của giục binh Sư khuất Nữ xông đao đội tầm Trung người Đạo ngoài vung Nơi....
- thành bên khỏi Vũ, Biện soái người ra là sứ có Bẩm đàm, đại đây lần phán báo Lương lại trước triều giả.
Trong tường thành dày chắc cao ngất, màu xám trắng nhuộm đẫm mọi thứ, ngẫu nhiên có sắc đỏ của lửa cũng không quá thắm tươi.
Thành thị chìm đắm trong sầu bi của chết chóc, còn chưa thể thức tỉnh, đa số xác của người chết bị đốt cháy ở một đầu thành thị, người nhà của người hy sinh lĩnh một nắm tro cốt về, bỏ vào quan tài, làm linh vị.
Bởi vì cửa thành đóng kín, nhiều cửa nhỏ nhà nghèo không thể làm quan tài.
Bên này vang tiếng kèn xô- na, bên kia ngừng tiếng kèn xô- na, nhà nhà tràn ngập tiếng khóc, nhưng khi đau lòng đến tột cùng thì thậm chí không thể phát ra tiếng nức nở.
Một số người già, phụ nữ khi nghe tin con của mình, chồng của mình chết, bọn họ cũng hoặc bị đông lạnh, hoặc đói bụng, hoặc là buồn rầu quá mức mà lặng lẽ chết đi.
