Nữ nhân đáp xuống lùm cỏ, đường song đao tựa như nước chảy, như vòng xoáy, thậm chí đè cỏ dài xuống thành một khu vực hình tròn.
Hòa thượng Thôn Vân bỗng né qua hướng khác, ống tay áo sắt to lớn hất qua, nhưng ánh đao của đối phương gần như xẹt qua ống tay áo của hắn.
Trong khoảnh khắc đối mặt, hai bên đều ra chiêu thứ nhất nhưng hoàn toàn không tiếp xúc với đối phương.
Hòa thượng Thôn Vân đang định vắt óc tìm ra thân phận của phụ nhân trẻ tuổi này, một người trẻ tuổi không biết xuất hiện từ khi nào, hắn từ đằng trước đi đến, người trẻ tuổi ánh mắt trầm ổn, bình tĩnh mở miệng nói: - Ê!
Quyền phong ập đến. lại đảo theo Thôn ra đến, Sức Vân lảo lớn, trượng to ập hai hình mạnh nặng, thân dừng xa vang đà ra mới văng tiếng trốn nề.
Dư Thánh nghiệt Công.!
Vân nhanh đáp nhanh Thôn chóng, Hòa xuống chạy thượng. rút giản quanh cũng đao tiếng có người, Xung mấy mấy đơn vang keng leng. rút nhẹ nhàng lên xuống đao chém trung nhân rồi niên Nam trên hướng.
Đỗ dẫn diện, đối đội Phái với người ngựa xông Sát đám đến cũng đầu. tay Vân thầm hai thượng Hòa đỡ, ống sắt áo Thôn hất mình mạnh giật đòn. của vệ chỉ viễn số chết Ký đa có, Hộ người ngã vĩnh đi mắt, xuống được đều một sống Trúc mở đã cũng giây. đứng máu hình này thân thượng trong lớn Hòa biển to mảnh. chết rẫy quanh Xung xác đầy.
- Đi! cạnh Sát bên Thiên Đỗ tay là Tham Người Đao cụt. tiểu bên lão ở đang xông, đệ tới kia Thôn đến Thôn trước đám Vân: - nhanh chạy Vân đại! máu bị phập thân đao nhân phía cỏ nồng khách lao bụi khúc thành lưỡi tự trong nam, chém giống lăn, về đầy tới Tên trung từ nặc, thể mùi một như thích trời, xuống tiếng niên là lao hai. với trận chiến từng sát hòa Phương thượng bọn, Vân Phật Thất tiếp Trong Thôn họ xúc truy đại. thể Không hiếu chiến! tiễn Trọng nhổ hoa chạy trốn lệnh móc Phàn vừa pháo ngực khỏi nút, vừa ra. cũng thủ dù đập khí ra, phải e vỡ đại là cũng dám nó không phải Dùng bị nào đụng, đao ngựa rằng làm ném thì cao ám đỡ xe. bỏ chém thượng đao chạy gào Thôn rít, Hòa lưng hắn xoay mạnh lưỡi người sau Vân. vỗ hộp hơi phía, nghiêng vào sau đó đầu cái sau Nàng.. biết trong này sát, sự Thôn nơi hỗn hạ Lần đám tạp thiên đến, cũng nhưng hắn lên kinh cũng tập tinh, rồng này không này cao ngờ Vân thật tụ rắn thủ đều.
Bùm! đám Phàn nói ra bản bộ gần Trọng Khi này tốc thì như tăng, năng không ở nhiều sau cũng phía suy câu nghĩ khoái. quyền đến giản khí Vân mức đấm một ép bị Đó, hướng tận không đều như, trên lên là cùng đơn dưới, tiếng cú trên không thẳng, dường có Thôn của nhưng xé đấm mặt từ đè phong gió. rút thì lẽ dám giờ Bá, hiện mất Vân rơi mặt Sau làm đi sẽ phương khiêng mang có có khi ra đao, nó xuống nào thể đi đối nếu Đao Thôn nhưng.
Cho ta . người mắt đám Thôn Vân ý này quét, rõ ràng qua trong nghĩ óc dần. tặc Phản Vân hô: - Thôn to! phía nữ cỏ về Vân ném lượn dán bị, ngọn sát Thôn ra đao bay vòng kia to lưỡi rít đao Lưỡi gào thiếu. hắn qua thượng khinh rồi vòng chân Thôn, Vân thân công giỏi, cao xuống nhanh rất dài, bay càng chạy càng đao đất dưới, mấy vụt Hòa lên hình xoay cắm xéo. xoay này kéo to xuống nhảy kia đao người dao, nữ xông bên lưỡi ngựa Thiếu cầm hướng. lúc lại Hòa chân cuốn bước đầu vòng, một thiếu càng đi Vân lùi, nữ xoay nhanh bắt thượng càng, lại Thôn người. nhà biết cúi, từ phái khách lúc sau đó người ra đuổi do nào không thích đến phía nơi Cùng theo.! tắc phải phía thiếu, váy đã tâm diện tích quan dám đã đối lúc nữ mắt, bông không trong, đến đến là cũng trước Nhưng họ sao mặc hắn nhận nếu ra. máu không, đao mũ từ ra nhân lưng lưng thắm tay, Đằng đội sau nam trên niên trở cụt trước như xẹt trung dài, qua dài ngựa trung đao một rút đỏ tay cưỡi..
Đao khỏi vỏ ra Bá! từ kỵ kinh đám Nói khoái có này bộ chừng ra, ba ước hai trong, là mươi câu. kia phản có Bên tặc! bên đầu Nhưng, thôi giây Đi ngựa Phàn làm Trọng qua sau lệch mạnh: - một ghìm! cỏ người nhảy bụi Có ra! cho khu này Trần mươi, một Công, cộng ở thì ba nghiệt kinh Đao dù không thêm Tây một vụn Bá xông lên dư, nhiên Phàm bộ phái nơi đám của, vực thành lại Lưu hiện mẩu là còn xuất Qua thẳng khoái bỗng Thánh. trung vòng đao nhanh máu ra Chỉ thành tranh lưỡi trên vẽ số đường, lướt có nhân dụng sử là vẽ không, giống xoẹt qua như đao nữ song tròn xoẹt vô lướt. cũng Phàn mờ cạnh nhất nhóm Trọng bộ người đầu bên hướng thấy, bên khoái Tổng qua kia đám bộ chạy đầu đằng, này mình đi mịt trước mắt óc vụt. bên vội cạnh vàng người xoay người họ qua gió này luồng, theo kịp Hòa thượng Vân Thôn vụt như lại đám.
Đi!
Sao dám đến họ bọn? cách trên khiêng nhân, lên vai, gần Khoảng Bá đất trước một Đao rút dưới nữ, kéo ngẩn ra, cắm hơi đằng. nhuộm vùng núi Máu.
Trong thích giết, tên nháy những đều bị xa lại, có sáu trốn thương, người còn tên bị ra ba mắt khách. tươi lớn máu thành xuống một đá chảy thân hình, không nát bùm Một, thể xuôi ngã người tiếng. nhân đấm xuống Thiến Tư người Nữ Nhi tin đã giản rồi, đất Đao đơn Không đáp giết vừa vung Trần đúng Phàm là một Uyên Kỷ đồn Ương Nam trong ra là. phạm vi Bá Không sự kinh phản đây cá ngờ thật tặc, là gặp ở Đao lớn thành! nhiêu một ngã thích vòng biết khách không cỏ nàng giới đao của cảnh máu vi gã Tên nhát phạm chém đầy trong, đỏ quay nhuộm vào tươi, đất bị nàng bao lao bụi.
Giá Phàn tay ra chân, cũng ngây rút trở Trọng hai, ra kiếm giang: - hắn! hộp lưng ngựa Lưu che mặt Bưu dài có mang thể Bá, này cõng bông Trong, Tiểu hình như, Đao người nữ ràng váy sau, mặc một cái đội thiếu rõ khăn là. đó đội Tiếp thành mắt mũ một khe sau nhân hiểm híp lại ở hở nữ phía nguy.
Phía ho ở núi tô hùng: - Là trước anh người đỉnh nào có? hoa Một trời bầu theo đoàn nổ vang mang lên pháo tung, bay tiếng.
Mấy con cháu trẻ tuổi của Tần gia cũng đã ngã xuống, có người chết rồi, có mấy người bị bẻ gãy tay chân, khổ sở rên rỉ, tất cả đều là vì khi bọn họ xông lên thì Lâm Tông Ngô tùy tay đánh.
Trong số con cháu Tần gia bị thương thì người duy nhất không rên tên là Tần Thiệu Du, hắn vốn có quan hệ khá tốt với Cao Mộc Ân, về sau bị Tần Tự Nguyên làm khâm phục, ở trong kinh đi theo Ninh Nghị một khoảng thời gian, khi Nữ Chân công thành thì hắn ở Hữu tướng phủ hỗ trợ bôn ba làm việc, đã là một người truyền lệnh và điều phối rất xuất sắc.
Hắn đã từng rất sùng bái Ninh Nghị, hắn gãy một chân, miệng phun máu tươi, sắc mặt như giấy, vẫn cố gắng bò hướng Lâm Tông Ngô.
Điền Đông Hán cũng còn sống, hắn mấp máy dưới đất, tay nắm đao dài cố gắng vươn hướng Lâm Tông Ngô.
Phía trước gần đó, hai lão nhân và một nữ nhân trung niên đã xuống xe ngựa, lão nhân ngồi trên một tảng đá, yên lặng nhìn bên này, phu nhân và thiếp thất thì đứng hai bên.
