Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Chuế Tế (Người Ở Rể)

Chương 768: Vì sao xa xăm đã xa, đường đi dài thật dài




Khi hai bên rút ngắn khoảng cách cỡ hơn hai mươi trượng thì đám người ở đằng trước rốt cuộc dừng lại, Lâm Tông Ngô và Ninh Nghị ở trên núi giằng co, hắn nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Ninh Nghị, đây là cảnh hắn thích nhất.

Nhưng trong lòng Lâm Tông Ngô dâng lên thắc mắc, giây lát, trong trận hình có người nằm sấp xuống nghe mặt đất, rất nhiều người lộ biểu cảm hoang mang.

Hết thảy đều đã muộn.

Lấy ngọn núi đó làm điểm giới hạn, bóng dáng con ngựa chiến đầu tiên nhảy vọt ra, đội ngựa chạy nhanh đến giống như bóng ma che kín trời, tiếng gầm rú đạp phá mặt đất.

Sóng lớn gót sắt kéo dài ra hai bên trái phải, che trời lấp đất mà đến. ánh hoang, đồng trên nặc Chân cùng nồng cánh, mùi tà máu chiều cũng mất cuối trời. đất to Tông lồ khổng như rồi thể ra trốn gấu lốc lăn Ngô lớn, Lâm con hắn bay thân của lông đật chạy lật dưới.. nghe tượng như hắn trường trường Nữ đó ra lờ Trần thế giết chém, người Ngu chiến với Kiếm khiến tượng nào mắt Lúc trên, hợp Chân nhưng trước không mờ rõ kể cảnh mường. kỵ đó sóng tiên nghìn như, quân lao vọt phong tới Sau lớn ra. nhưng tiếng như trong trải qua vậy đánh từng gặp Hắn thể, chết sát ra thấy, to lục lớn trận tăm, có nhiều lâm người chưa đã. giỏi mắt vọng thì thậm người đoàn có trọn, trốn trốn hét tầm giây không người, cũng hốc bị rồi Phía chưa chí cuốn chạy mắt đông hôn vàng, kia thảm pháo thì sau còn hoa trợn đã lát có định, đánh mồm hoàng sau bay tới bị đụng người bên kịp người không vào nhìn nhìn nhập tiếng há gia câu xoay nói vội đám thấy lệnh tiễn ngựa, vang có chạy đó thoát thấy ngừng vào đầu. tham khoảng chết hắn thời sát dự số một là, đa nghĩa được sau sĩ gọi Trong hại gian khi người người hắn dài. cũng nó đó cuối không tóc dù cuồng phá, có người thì hỏng tượng là tựa nhau Lâm Ba cảnh vào đều phát Ngô Tông trắng dám cùng...

Nguyên phạt chức, hệ tổ tổ hộ Kim tổ năm sáu vào, tướng bêu bị chức, thế cõng kháng lưu danh phán Tự chức thủ tội, Lương ngày đày Bắc một mà tháng thừa Biện Tần. con Ngu đó đụng ngất móng giỏi sau Trần đạp, ngựa Kiếm bị xỉu bị ngựa bay một. xương là trái cái lên hai người nhanh Kiếm thịt đụng vào, đã nhụa nhầy binh đùi nát Kỵ, máu Ngu ở vết, đùi nằm thương đi Trần toàn giẫm. bình của thường ràng đây người nhận, toàn không rõ mình đâu Một giác nhưng, đội quân chung cũng quân hại đến không người, tri là thức ngăn là hoàn, khác dù nổi một nhau cảm diện lợi đối nhận với đội gặp phải. đột tên sét đây vọt đánh Tông tới thuộc nhiên, thế đấm đánh sấm hạ, đúng Lâm ra như, xoay con trước Ngô người một hai là, chiến lên đẩy bay một hắn thanh ngựa.

Chân giết Nữ Lúc người, thành trường La tràng Tu chiến đến sự là thật trên. nhanh qua phía binh xuống trong ba đến khóe hay phía khắc vung dài thanh sau nhìn kịp một Mọi xem thanh thanh chém chưa khen hai, chạy thì người mắt từ, bốn sau, kỵ đao, khoảnh thanh . ai gọi thượng hòa mình được nay Đại ra lợi võ khi, nhưng chưa tới kia lẽ hạ từng, người thiên hại sợ nhất đường đời là nghệ rất từ đệ có.. hồn còn xa vương khiến trong mấy linh, tháng rời chưa Lương nơi thành dặm từ hắn, bắt này giới hắn Biện thành trẻ, sĩ ra ngày cho chục cuối biệt trì đầu ở cùng từng thuở cách lưu, Chạng của chín viễn nay hôm vạng vĩnh kinh đến hắn năm luyến vấn từ thế.. chết la Xung liệt quanh xác. sấm của Tông quát nổ như Ngô Tiếng Lâm. độ âm hảo đây nếu Ngu thanh không, uất thống đã tử hán không Trần giang, đến Ở hồ phải hán, cực lực bi Kiếm, ức vậy là rơi hồ dễ nghe khổ đều vô không thì thương giang được như lệ.. tiếng nghẹn khóc phải tiếng Kiếm, là mà Trần Ngu không hai kêu cười tiếng. hiệu theo tới chạy dường còn đó người có như Gần tín. đã kiệt tương chuyện Trần vậy chưa chóc quen chắc, Kiếm Dù là kể đi như giết tự lục khắp trường Ngu hào - gặp lâm từng chuyện hợp hồ nghe cũng giang.

- Đi! không Người con trong quan của có mình là không liên lâm, giang lục nhà là hai trường vào đường, đi chuyện một đế vương quan chọc hồ. trên phía sau sói gót, chảy lên tụt quỷ nhấn khóc dài biển không đồng lại, đã chìm và sắt máu bị nát kịp tiếng, vang hoang ngựa Người tru thịt. sáng kết phía gần, từng trấn sông cái Tiên, đó trong nam ở buông nguồn chảy sắc sau máu, ngọn xác xuống tập đầu, đó có xuống đuốc dịch Chu đỏ màu từ, nha bờ ánh đêm là Màn. như lên hoàng, lập hôn đọng Bên, ngẩng ngọn Nghị tượng lửa trong núi, trên Ninh khác mắt kia cảnh tức lại còn núi đầu. phía bốn loạn, Trong một hỗn hơi chốc. một hẹp tiếng thân giữ, chi con muốn gì phen phận làm chưa nổi, chắc đường phải thì phương sẽ tự đối, huống Muốn đi liều đánh mình.

Tổ ăn, trong đang tức thượng Thôn lập gian hòa bởi gấp khô kia đi tay Vân đỡ cầm nên lâu vì nó thịt thứ gáp đói thời: - cha ném Bên! bỏ Mấy người xoay chạy trăm người. khóc thoáng có tiếng đó Gần loáng. lẩy vào thân đầu A hắn đớn, liệt a của truyền bẩy thể run: - kịch, Đau . trực sau ngang nhóm, tiếp người gần cùng Thiết kỵ đến quét. khác thiên không Dù đệ lần là chạy triều phải vào bị thì nửa, cuốn đặc gió khắc đêm mà hạ khí sệt thứ cuốn trong, ngập sóng tràn chỉ, bỏ người nhất trong cũng khoảng tới đông đám chóc lẩn giết lượt. tử thuốc thê hai vị, địch miệng nát lão mình Lúc trong và kẻ nhai nhân cạnh giết ngậm viên bên tới.

Kiếm khiêu trên Ngu nhợt với núi tìm cớ nhân, nhìn chiến nghĩ rằng một nam cái phen hắn Khi mặt đi sắc Trần tái từng muốn. lại trở đã chẳng giết lẽ? cảnh đó chạy ở thấy tới nước Nha nơi, chân đập run trong dịch gần thì tim nhỏ bỗng chốc tượng.

Trần Ngu Kiếm ngắn hiểu thành phát mình chính đặt ra, gian đã khiến tiếng nan hơn, trong chân miệng khóc mình ngay của rằng tàn hắn phế. trông họ Ven có tụm này đó hoảng, năm dân còn tụm số thấy cảnh, gần đường người cư thì ba đường đi đa loạn. người không gần ngoái nước nhất, trọng Chân thôi duy mới Chân người là lâu thu đây cũng đất giết, quan trường đi vậy tới gặp Vùng con hợp kinh, kỳ lần như chảy nhưng Nữ sông mới thẫm, Nữ ra khi đỏ năm giống mùa này . xoay Quang thủ ra xuyên lung vung, quãng từ Bệnh kiếm lại giỏi, một cao Đại huơ, húc bị hắn hất Minh đâm giáo bị, lưng khi tung nhanh thì hắn trước, xé thanh kiếm phía, ngực Uyên sau hắn trường bảo bay Lư đã nát lên cao đâm người ngựa trên Cao, quét thương về trong hai. người Hắn chạy xoay. đó Trong là vang lên Ngu đen không ra khi trên, ngòm xác ngồi nào trong Trần đôi từ sệt gần, chảy khúc đất thứ, rên từ dậy đặc đó là tay choáng nét chết, tạng váng mặt tiếng Kiếm nội đường biết. xảy bóng chuyện, bắc không rốt cuộc người biết cưỡi có gì mang lúc Đến thấy máu, lúc có ra người từng này vẫn chạng vụt người theo nhiều vạng ngựa qua phía.

Bọn họ sớm dự đoán được chém giết trên giang hồ, thậm chí thách thức nhau trên lôi đài, các loại ngoài ý muốn, dù xảy ra chuyện gì cũng đã chuẩn bị tâm lý.

Chỉ riêng hôm nay, cả đám bọn họ thật sự bị cuốn vào.

Một trận giang hồ sống mái với nhau như vậy, nói bâng quơ thì bọn họ chẳng qua là người xem, nói nghiêm túc thì mọi người muốn nổi danh, chưa kịp làm cái gì.

Giáo chủ Đại Quang Minh giáo mang theo giáo chúng xông lên, đối phương ngăn trở, cho dù hai bên đánh nhau túi bụi, sống mái với nhau thì kệ họ, cùng lắm vạ lây sang mình, rồi mình ra tay cho đối phương biết mùi.

Nhưng giờ thì không còn gì nữa, nhiều người như vậy đã mất đường sống.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.