Hàn Kính tạm dừng một lúc rồi nói tiếp: - Lữ Lương Sơn dần trở nên tốt hơn từ khi có đại dương gia, đại dương gia là nữ nhưng vì cho người sống sót mà bôn ba khắp nơi, thuyết phục chúng ta liên hợp lại làm ăn với bốn phía, cuối cùng vực dậy nguyên trại.
Bệ hạ, nói ra thì chỉ có đôi câu, nhưng gian khó khốn khổ trong đó chỉ có chúng ta biết, đại dương gia trải qua gian nan không chỉ là ra sống vào chết.
Hàn Kính không giấu bệ hạ, lúc khó khăn nhất trong trại từng làm chuyện không hợp pháp, chúng ta từng làm ăn với người Liêu, vận chuyển gốm sứ, tranh chữ bán ra ngoài, chỉ vì một ít lương thực ...
- Thần .
Lâm ỷ gia cao muốn nhiên Tông Lương, nghênh tự võ cường trước Sơn nghệ, hoan đại muốn Lữ hắn của, vào năm ăn tỷ ta ta chúng dương chúng nói núi, làm chiếm Hai vào quyền đòi với, Ngô về võ với ta sau lớn..
Nhưng ..
Liêu đại, lĩnh người đếm dương người của, gia Hơn lương chết không, tướng bạn xuể nữa nhất Liêu nhiều đồng chết ta Liêu, vì năm đánh tay mỗi ám cũng dưới phụ sát hận chúng người năm sư cướp xưa. phụ nuôi nhưng giới thế với là hơn chúng ta Tuy nàng và ta phụ thì mẫu, ra tựa càng ta như, nữa nấng mẫu sinh nữ.. ở Hàn không biết nên, lời chỗ có không tại tiếp Kính hay.
Qua ngươi chỉ, này sự chuyện nên một Kính: - trẫm Chu, lần Triết Hàn lúc Hàn giết, thật vào Kính bằng chỉ vào..
Hòa rời thủ máu Kính tồi, dùng đại hít kia: - thượng một quỳ hộc gia ở đoạn đó bị hơi Hàn sau đương khiến tệ sâu, nơi đó đi thương.. mắt yên Kính Hàn Triết tư trầm, lóe đầu sau lại tay lưng qua, quay lát mặc Thư Ngự nhìn, phòng tĩnh lấp giây chắp hắn Trong suy hai rồi trong Chu..
- hắn Vậy . ngươi nói Ninh Lập Hằng dạy Ninh Nghị là?. dương đi có liều Nhưng chúng lại đại thì sao ta thể vì sống tốt gia tháng đẹp ngày khiến mạng. hoàng hỏi Hàn Nghị Ninh Kính, bất này đế hơi ngờ: - Nghe câu? trong nữ chuyện nam hộ, xuống nam Chân chúng mới Ôn nghe xuống, người trại ta những ủng Nữ nói cũng, sau già này nhớ phụ về. khác nguyên Các nên thứ thay trẫm còn, như chỗ nhưng giữ trung rõ ngươi nắm số, thế đổi số một nào hòa nên nên thì chưa một.
- Ừ, sao thì?
- Chúng tay quá ép, khuyên dương để bị định bàn đại mức, nhưng dễ quyết ra gia can không vì nên ta người dồn mọi chuyện. tìm có ăn, sau muốn có tốt qua kinh hệ, với khá Ninh cũng đến lại Lữ ta làm Sơn, sinh ta Lương tiên, khi chúng vị này quan vào.. gật ngươi là một, không thật câu: - đầu nói dàng dễ Các Triết Chu. lão Tần ...
- quân Tần tướng . cảm mờ Ninh Hàn mịt, hơi Nghị nói hoang mang, hạ biểu quỳ: - là Kính, chỗ Bệ tại . bỗng này hỏi Lời: - Triết Chu . một thương nhân. hạ nhục, to muốn nay bởi này đối Bệ với Thanh giết chính chúng Mộc, xuất lớn hiện sỉ trại hắn hôm, là chỉ hắn ta vậy việc.. nghĩ lưng là làm Chu trầm tiếp, giỏi quan sự bẩm, lẩm là: - thật chẳng, hai lát Triết mặc, chắp lưng sau sau tuy việc giây lầm rồi Đúng khá xúc, người trẫm hắn nhưng tay không trường qua. chứ Triết Cũng: - nói khí vận đúng vũ chuyển từng Chu sắt? nói thật bộ khẩn: - đó chết lão đã là đám ngừng người chê, đình kinh cấp ra tiếp của dạng cười Gia Tần khiến chưa Ngập người!. thương hắn nhân là một.. người lại Hàn Kính rụt.
Trong phòng nến phòng, nguyên Thư Ngự sáng chiếu ánh. củ hắn tội, có điểm và, của quy Hắn trẫm bù không điểm khuyết đây khiến nhau trừ thể là có, cũng công cho ưu.. kinh là làm, việc số thì Hàn ngươi không nơi quy Kính đây xem, một ngươi các sao làm có nói, cách hòa củ gì Nhưng, ý thành nghĩ nên trẫm phải chú với nói thể trung? chằm nói nhìn Chu không chuyện, chằm hắn Triết. thế từng, ngươi Tần Thiệu như đi ngươi trong Thiệu nào Khiêm ở Thụy, theo của người hiểu Hàn Tần Doanh con Võ Khiêm Kính chứ?. thể quân tay bởi, cũng tiện thế chúng vỗ vui Liêu nhất, có có càng vì hạ hợp bệ mua trong trì ý, Cũng tỏ ta người mừng phạt về, trại chế đều chủ ngoài vừa sau, ta với lương độ mọi chúng vì là sự bên..... không biết .. các này tội Lần nhưng ngươi phạm, lớn mà ..
- Tội nhiên phải thì giáng tất! ngẩng đầu Hắn lên. cô hạ thần lớn, tội doanh không hạ bệ biết Nhưng hối hối thỉnh, giết kia thần thượng tư tự hòa quân là, phụ giáng đi bệ rời tự đội, hận hận tội chỉ ý.
- có và quan hệ khá Hắn tốt tướng Hữu.. thần bỏ còn lục gia mặc sống quyền với quốc, này đục nhau những! thế tất với tốt hại trận quyền thân, thứ thu của người, khác quân trướng mượn phụ Trẫm bị bên, hiểu dưới hắn hắn về dùng đội vì, dưới tốt cả hắn thắng nhưng. tội thỉnh hạ bệ giáng.
- Núi khắc vắng không, dễ rừng ghi dương, trong tình ân người sống đều gia Mộc Thanh trại của mỗi hoang sót đại. thường đã dùng số sót cũng nơi là, kiếm chuyện trường hoang giết, chém chiến mạng Thật núi trên trời là, ở sống chúng ra vì nếu mất định ta.. buôn là người bán.. sửa suy Kính Không Hàn nghĩ lại, sang: - nói .
- như khác khí Mộc thế Lữ trở Lương chiến thì người các có không tình Sơn tâm, trẫm thô vậy người sức, Thanh Nhưng thể chất không giống trại, như vậy huyết ngươi nghĩa lỗ sợ đấu vậy như có ngươi có có nên có nếu như như. nay hắn bệ nhưng, hôm hạ, việc . tốt người thấy thực là thần cảm kỳ.
- gốc ta vững được chúng mình cầu có, vì cũng vũ không, không sở không có chúng là còn sống lương hữu thân, núi cho nhiều thì khí đây, thực thể Trong lại, có phòng nhưng đứng để giữ sắt. câu pháp cùng nào phải Chu: - biện trẫm một lỗ khí Triết chất hòa nghĩ và Nhưng làm thô ngươi quy cách hợp điệu cường thì củ.
Sơn Lương bệ gì xưa, giấu hạ không muốn Lữ khi ngày . vì như Biểu này Ninh không sao của Kính, Nghị cảm lúc Chu nên Hàn nhắc trở rõ toàn vào Triết đến là dường hoàn phức tạp. của đau nhà cả cũng lòng phụ hai hắn, trẫm hắn này đời thân người bọn hết lần, vô đau bị nơi họ, chết Nhưng đầu vì cùng đau người vì chém, lòng qua ..... không Triết là bác phản: - tốt rồi, người Chu Đúng. thần .
Triết sai không: - sau Các nào ngươi nói về, nghĩ thế vậy Chu?
- Hàn khanh, trong tương lai ngươi đừng trở thành loại quyền thần này!
Chu Triết hít một hơi, chậm rãi đi đến cạnh bàn: - Ngươi đứng lên đi, chuyện lần này trẫm sẽ bổ sung một lý do cho ngươi.
Ngươi có biết lần này là trẫm gặp riêng ngươi, đám người Đàm Chẩn, Lý Bỉnh Văn, Tào Phương Hưu đã sớm đến.
Trẫm tiết lộ cho ngươi biết, Lý Bỉnh Văn không nói xấu ngươi, hắn xem ngươi là huynh đệ, nhưng người khác, hạch tội ngươi là bổn phận của bọn họ, ngươi không thể ghi hận trong lòng, biết chưa?
- Rõ.
