Ninh Nghị nhìn bông tuyết ban đêm, tạm dừng giây lát: - Hy vọng Chủng lão gia nghĩ cho lê dân Tây Bắc mà hợp tác với chúng ta thủ thành.
Giả thiết có thể thủ được, sau trận chiến này, Chủng gia quân không khác gì mưu phản.
Tuy thành Biện Lương bị phá nhưng Vũ triều chưa mất, gửi gắm hy vọng vào mặt này thì không hiện thực lắm.
Hơn nữa Tiểu Thương Hà chưa xây phòng xong, tiền chi ra vốn đã eo hẹp, còn thiếu người, khó khăn qua mùa đông, chúng ta có thể rút ra bao nhiêu người đi?
Nếu hai bên có chút hiềm khích, chúng ta làm sao sống yên về sau?
- không vui Ngươi?.
- thì mới, nó vững chân Cũng ta tạm đứng phá gót bị.. nghe đi Vân: - cô ngươi đã ấy tức nói hãy Chắc tin, thì nương ấy nữa nàng chốc thăm Trúc đi rảnh được. xa thế lý với việc với làm, với Ninh đối Ninh đối đại, đối giết không nổi cảm đi thấy, hạ lạ với hiểu Nghị do vua thể thấy, Nghị này việc giết nàng hướng, cảm được thiên phải Đối, không nên đã trở, không vua đây là giác nàng nàng. với triều ngày nam, bình hòa sống chốc dễ, người phía đám một, cảm mất tháng Đối nôn quen sinh trong chuyện trong sản sẽ đâu Ninh nóng Nghị sụp giác sẽ đã Vũ? đến nhạt Sự này tình ngọt, đi dịu nữa đường bước dàng không còn.. tám phòng ngồi lang trên chuyện hành ngắm Vân Nhi rời Trúc, và ngoài Đàn, tuyết Tô. điềm gầy Nét mặt tĩnh hơi, của nàng.
Vân chút, hơn năm Trúc rõ Nửa một ràng gầy. cho thung lý Cẩm đều đánh ngày sẽ cùng Đôi đến Đàn kể xử chuyện nửa mang, bận tháng là người đôi, Tiểu khi ngược rộn Vân trong này, Nghị tất Nhi theo nàng, ở nghe cả lại cùng trong, Nhi lũng Ninh đàn đêm, êm điều hoặc mấy thì Nguyên Trúc cùng đối Thuyền hắn với sẽ đềm khi nhà việc. thì người nhất bất giơ thân đổi thiết là cờ tiếp, buổi chỉ giết hiểm, mấy chốc Mạo một được tối hạ vốn đến trong đế, có ngờ một cao lớn hoạt khó dù cũng phản thụ hoàng trong sinh thay thiên. nhân Sư Biện thấp khan dừng Lương ho rồi Sư, giọng nàng tạm, Thành trầm hỏi tên: - phá là hơi Nữ? giải để sẽ ra người giúp, đám nàng làm như ngày là lần ngoài Phương như ra Thường, nhiều Qua Đao Thư vậy Tây dáng Bá cõng theo hơn thích Thường. bọn Dự muốn lại vạn cho nổi cộng chết không mấy mấy người nên hại chục được, cũng không, bị ta vạn người thêm họ thắng mới đoán. thiên gì nhân đó nhưng cất, lòng mà bỏ đường, qua chần là lỏng: - Nàng đi hạ Ninh nữ ăn một thả tội bước, giữa Nghị lo sau chừ?
Nhi Qua khá ngay nhưng toán Tuy tính cũng tỉ tính về của thích Đàn giỏi Tây mỉ thẳng tình. cạnh nghiêng ở nhìn nhỏ, Ninh hướng thản đầu đi trên, hơi người bình, tiếp đó nhẹ đường bên Tây bông, nàng mắt người Nghị xoay rơi ánh nàng tuyết Thấy Qua qua. vô từng như chuyện, nào với kệ Nghị đi đường đều lần tranh với Sư mấy như, điệu Ninh trên nghĩa Nghị thế vậy luận Ninh Sư Vì nhưng mặc luận.
- nhiều nhà của nghệ lần giết thủ không ta các biết đừng dễ, nhóm đi như đi theo vậy có nàng lo cũng lắng, cao rồi xa Mỗi, Trần võ Phàm. ra qua Tần nhỏ hơn, hắn Ninh nhất ôm tính Nghị trong vì thi cầu may vọng lòng cũng thường Khiêm chuyện thì tài, gật khả cảm hắn gù thấy có Thiệu nói, người vạch nghe sau cho chẳng hy rõ chút này khi. chấp chuyện có lên Sư nổi đột, Lý Nghị Vì gia ở Sư cũng, nhưng nhiên nàng Ninh Tần việc giận khó lòng phát nhận khùng sinh oán.
Nửa Biện một, rồi Nghị xem náo như năm Lý bắt cóc, Ninh Lương trước trận rời Sư Sư kinh đại. là mạp thì dáng chỉ giờ danh, uể mập Tây đến nhân hơn oải hạ khí này chút nữ nghe truyền lúc một thiên xưa đẹp, trong chút bình phút Bắc ngày thường có thấy diễm này tối hơi vóc nhân, phụ ngữ Nhưng trông bóng khắp dù.. người mọi trong, tôi tục lục rời lâu Không tớ đám, dẹp đi sân sau dọn. mọi ta tiên chết cạnh xuôi Biện nam: - Lần thấy bảo thành nhiều kinh thể, Lương đã giữ cảm Nghị vệ, cây người Nữ có bên, người vẫn xuống Ninh đầu chúng ngồi rất nhưng thân Chân. ngược giác đối Nữ thêm sẽ, những mật Không trải, thân lại bằng từng trường diện, binh này người chiến cảm Chân càng qua sĩ. tới sợ sống yên người đám không vùng khó này, thì đến nói đến ở mấy núi cười, bị hẻo đều sắp cần lánh Cả năm. khỏe đầu Trúc Cũng cười: - Vân gật. đây sang số bảo hộ Hà Từ ngũ đi gắng giúp Hồng đến không nàng nhưng hai đội tịch võ, điển theo Thương Tiểu sau một Nghị, trốn từng khiến về giả nữ sửa, cố phân Vân đỡ Sư Đề Trúc Sư Ninh phối.
Ninh Giang ở Nghị bắc Như, trong bắt Ninh họ Thanh cóc xếp Mộc gia Tô, xếp hiện trại lên bọn người ở sắp. với hai Tần hướng rời Khiêm đến Thiệu là rồi đi, đánh nhau sau việc tiếng hệ mai, quan Đây người đi lớn trước.
Nghị Ninh à Nàng: - ấy ngâm trầm . khiến yên hộ mọi nhưng ủng sơn thể lòng Nhi Đàn gì nói tức vậy các nàng Tuy lần ít cốc này người nhiều có trong tin khiến.
Nhưng Nhi Đàn điều một đến chợt, tin thêm nương: - này e nghe bổ sung chịu khó sẽ rằng nhớ Lý cô cảm thấy tức. nói điều cười này mỉm: - tâm không không cũng quan tâm, quan Trúc Nhi Ta Vân Đàn.
Nghị đầu gật Ninh: - phá, Ừ rồi.
Nhi một Tô Đàn Nghị, đi Ninh rời Qua: - tới Sao hỏi vậy đi Tây Khi mình? bị Nhưng thì người, ở tiếp gặp, vô cảnh tắc vậy chảy là trong luận ta tảng nhân bỗng làm hướng tích xương to sông, dòng như sông xiết về về nước cá, kế lớn phương hoàn nát nào như chặn đều cuộn lại nào nhưng tan tựa chảy thế chảy nước một dù đá cuồn thịt..
- quyết việc có ấy riêng giải Nàng cần.
- Vậy . lúc trong xem hiểu các, lúc ta sẽ số như, lòng càng thể thấy rõ càng cũng có vậy người sẽ, nhiều càng thẹn ràng nhưng diện nàng Khiến cục một càng..
- đi nó nên ta Dự đoán được phá muốn sẽ mới. ôm gấm khói mây, bỗng thuộc xa phồn cả mong đi này tất xúc, Kinh ngày với trời sẽ cảm đột thành, có hoa lòng là nhiên rằng gian xưa, quen Nghị đám Ninh vuốt dù Giang thời ai áy đều, sẽ hắn nhưng vóc náy vùng thân người Nam thành lên.
- bạc người bàn Ngày, mở mọi mai họp lại cùng vậy.
Ninh rắn trong người, cùng cũng qua muốn Sư họ và Ninh Vu, Sư yên có sống với, thì Hòa cứng tùy ra hắn, dù Sư bọn lúc ở không chơi, Tư lại Trung ‘hay cóc Nghị đi Nghị’ khó riêng ngoài là hết tình hai Sư bao tạo, ở Phong sau nhiều hai lúc ổn phản đưa nhỏ, Đối kinh của bắt Trần khi bạn gồm. bên nhận Thư sân Bá và làm Đao lưng, nàng gì nói, người dường Thường còn cười lấy Tây chuyện hộp, khác ở nói Phương của Mọi câu như ngoài cõng, Qua mấy đi một trên sắp đang.
- Ngươi . nhân bên xanh hướng cạnh ngồi phòng Ninh rãi, đi nghiêng đèn phòng nữ tuyết, mặc trên ngắm áo lúc sáng tới Ninh nhìn đầu một nhỏ nghiêng Nghị Nghị cây, đến đang trong bóng gần, rộng thân ánh nàng này bên tối. của của người chỉ quyền rõ nhà phân, với thư Bưu Ninh tiện nữ với, đính cửa thể khiến mấy tiểu như đi gia nhân một hôn tới hạn trong, đánh Vương đã từng của xem Nghị Nguyệt trận nhà Vương hắn, Sơn cầm còn sau người đốt Chúc, về giới bắt Vương nhà Đối. phần xổm đáp hai hở xuống, Sao ra Ninh tay trước mặt hỏi, câu lại bụng rồi nắm, của Nghị ngồi người Vân, Trúc: - một nhìn? xử gắng một có cũng quyết chuyện, lý sức là Muốn, với Ninh ít giải đối ý cũng hết thuận tay thể tốt thế đã Nghị thì cố đều nói cố. mọi Lương Chân nam Lần phá chuyện, Biện bị này là, khởi Nữ đâu xuôi chỉ người. chuyện Nhi hay đều Đàn luận là lo Vô sầu Vân Tô này Trúc vì... cạnh lo bên ngày Nhi mỗi: - Đàn lắng nàng bên, ngoài cho nói Ngươi ấy đều ở ngươi đi.
- Mấy thành ở người chục trong vạn . cục thế rắc sẽ Tây rối càng Bắc của. hơi lo người đám tiều trong, nhiên khi Đôi Tiểu, Cẩm nhà tụy trông Đàn việc, Nhi bận thờ rộn ngẫu thẫn Nhi Thuyền và. đi lượt cũng lần này tàn, vốn chuyện Lúc mình rời mọi, người nên gì Qua kỳ rời lạ một tiệc đi Tây phải không. lạnh lâu các bạc, Người vàng lụa mặc vàng, lụa lửa nhân dù, mấy dựa tơ nữ thời Phàn, thì tắt chưa, vào trong từng lúc đến tiết đẹp than nhờ ở áo Phật đeo Lâu. người Đàn Dù Nhi Vân thân Trúc là không nhất làm được, với cũng đám hắn thiết như. thường của hắn nhưng Nghị nói, cho khi không Trúc an muốn Ninh đi ra nàng Vân lo ngoài nguy ra thì. đầu người Sư Ngươi thế: - cúi là vẫn thấp Sư, nói mấy như đó vạn chục .. của cuộc tối buổi, đổi sống mọi Trong đã đều một thay người. tuyết phía ở Trong trước đèn ngẫu nhiên đêm có sáng. nhẫn vát gắng chuyện Nhi cố, nhưng Đàn thông cũng nhịn này tháo minh. cạnh đường đưa cây bên trước chuyển qua kêu Nghị, Ninh người hắn núi ở cho đuốc phía. khỏe thể Thân có không?. tâm thì ta Ngươi an tâm an chúng. nhìn tầm hoang là, trước uốn con, là rơi tối vắng bên đang đằng một bên tuyết đêm Ban, lượn đồi nhỏ mờ một sông núi.
Thương nhân, người rảnh rỗi từ bốn phương đều tụ tập ở kinh sư.
Sau khi ta giết Chu Triết, mọi người cảm thấy không đúng, nhân khẩu trong kinh tứ tán, giảm gần hai phần.
Suy nghĩ theo chiều hướng tốt thì ít nhất hai phần nhân khẩu này tạm thời do ta cứu.
Hắn gõ thân cây: - Cũng chỉ là tạm thời.
Sư Sư nói nhỏ: - Ta nói không lại ngươi.
