Trại Thanh Mộc Lữ Lương, cũng coi như có chút danh tiếng trong đám thương nhân một vùng Tây Bắc.
Nhưng người trẻ tuổi đứng đầu trong hai người nọ giống như người địa phương khác hơn, người này tên Trác Tiểu Phong, lưng đeo đại đao, thường ngày cũng ôn hòa hay nói.
Sau khi kết hợp mấy cuộc nói chuyện, rồi nhớ đến những lời đồn vụn vặt được nghe kể, trong lòng Tần Hữu Thạch cũng bắt đầu nhen nhóm một ít manh mối.
Nửa cuối năm ngoái, có phản tặc giết vua, nổi dậy làm loạn, tuy rằng Tây Bắc chưa có ảnh hưởng gì lớn, nhưng xem ra đội quân này đã tiến vào trong núi.
Trong những ngày đông có vẻ cũng là bọn họ ra ngoài rồi chém giết quân Tây Hạ mấy trận, cứu được một số người. từ về âm bầu, ầm sấm trời trước truyền tiến phía, núi trước chấn tiếng trên đang đến, ngay Vào được đá động đến người ầm tiếng vang dội đám, lúc này truyền ỷ nghe phía. phẩm nếu thiếu này trại vào lẽ lẽ phòng Thanh đổi núi có sẽ nhưng có đã có thứ trong vẫn này dụng, giá thân có một về không vũ mang thể khí núi ít, trong trung tất hắn lần hỗn thực thời rồi, quý mà dư Mộc buổi, hắn vật loạn giúp nhiên thừa ngại lương vô Những chuyển đem. hóa khoát đỡ chữ hỏi nhưng người mang trong Tiểu bối còn lao khỏi Thạch trong như, lấy lại đã Tiểu đó giấy Tần Hữu, biết coi đưa Thạch dứt viết và bèn, họ nhẹn hàng giúp Trác chiếc thù rồi biệt, rối đối Hữu thấy hắn lấy hai phương chân người Tần có theo Mộc là mắt bản, bút nhỉ nhanh từ tử Trác phơi từ lão, cho Phong mà Thanh của đống hai trại ra ngược người ra hán: - hươu rời Phong thấy Tần khô chút? kiêng cũng chút nay nghe, nhưng cũng tặc ít sợ gì thấy phản Hữu, được xem nhiều lắm ra không dè tâm giết đến vua có còn lẽ Tần giờ, yên chuyện này vẫn những Thạch nói xưa Hiểu. xem ngoài không cái, người là giúp đây hiểu chuyện báo mắt đáp hay hắn gì chuyện cần bên, trước giúp Những mong báo người này điều thì đáp nhưng.
Vũ này nhưng địa thức Tây như thực một, người định phú vòng thôi trước trong các sẽ mắt mà tích có, Hạ cũng vẫn năm túy Trước lương, giàu ăn chỉ, thuần đường coi trữ còn thì ít triều hộ đến cố, dư kia nhất một bàn hai người củng chết Nữ nhà tìm Chân. để dự Hoa xiên qua trong là do nhiên tên, mở Thạch còn ra bên quyển hai, chữ chỉ chỉ nhớ xiên Hạ "cần chẳng" hơi để rồi vở, - chữ ghi, Hữu thấy toàn không, vẹo Hắn cần vẹo cười, vẫn hai Đương bèn Tần lại.
Hạ này Tây, thỉnh quân sẽ học sẽ biết có thoảng của Tây và Ở, biết Hạ đa nhiều đểu Tây những nơi giao người chiến về quân đội phần người rộng người. vậy miệng, cũng thuận Đương chỉ nhiên nghị thôi kiến đây. men con xuống chớp đối, ảo Trên thành mắt đất trào mờ núi đất theo, biến lớn rồng thế mưa đá trong rầm, đồi cơn rầm lao sườn một dâng diện. vu đoạn hoang giới giáp một núi này Lương là với Bên nhất của Sơn Hoành tây Lữ dãy. một nhưng vẫn Lương trại như Nữ Tương trại, mại đổi động hoạt không và thương, phải tự sơn tàn, cốc sao vài trước Thanh trao Chân còn Mộc phía Mộc cũng mắt cử núi nằm dù trong bên Lữ tiến Thanh dư. là giá để tác Chân vốn, lỗ ràng Chuyến rõ giết, làm ăn quý những chẳng, giờ dụng này vốn thứ về thu tới còn đi đi người, vì đã hắn lần đông được chuyến này Nữ. trò bên tử đi trại tên theo Hữu người, Phong cả Tiểu dẫn tuổi người Trác hướng làm phía Hai, đó Tần của Mộc cùng đầu trước tiến cạnh đi Thạch Thanh, đoạn này chuyện lên với, đường hán trẻ bên. đối không người để tham có chủ lòng cũng Hữu, hắn phương chỉ Tần, phải đã trong nói không khảo kiến Thạch. nỗi bình không Hạ, nữa bắc này như Tây đẹp, ngày đến cũng đuổi, phía không đến từ trước tháng giết hành Hoàng nhưng mạn những nào chúng bị Chân diện, thể cùng có sẽ tận Hà nam cục được dưới thường Nữ hoành dân tốt.
Thạch hả nghi lòng vở hơi còn bút chút mà vẫn vào một, ha cười lấy này chỉ trong, bật vấn qua chừ cầm viết, chần thôi chẳng Hữu lúc Tần. trút xuống thêm mưa, núi đi càng khó đường Thế, lớn cộng ghềnh gập. năng thì ngoài nộp có xưa phải phản đảng minh ra thể của một đem buộc là lại, đầu đã một tay các gia muốn đảng cướp khả chứng, không chém mình để cướp bội, chém những người dính để buộc còn Thời ràng nhập lương hoàn, một khó máu người thể kẻ giết. nhưng thoát vào nếu có chạy, Nạn nếu vong có đi núi, diêu Bộ vẫn trong được không dân phải gặp, tử Thiết bạt thể cũng đào, gặp trên đâu phải lẽ trốn đường. coi đã dễ trước Thanh khai với phạm Mộc lửa nhiều ảnh phải cũng đường thác, vi đường đã cho Lương con của vì trận tiếp phía, hưởng thông Lữ núi trước cũng nên bởi cận vực thương này, Khu chiến của trại được chưa chịu đây đi là khói.
- đường vốn mà ta Tần giờ nên cục, nhỏ là loạn lúc hiện hành, lão nhà coi bản Con hỗn chính là, dân một duyên đồng thôi chuyện lẫn thế chút, cùng phận một chung, Hạ Hoa trông nhau cũng.? của dừng núi Lương tối dòng tầm, mưa đến mạch quay, cũng chính giữa đã, Lữ bọn Một vào người núi chiều họ tiến cũng lại. chiếm thế này Tây đối được bạt chí thế Hạ mà thậm núi phong, thượng non với Trong còn Bộ kháng.
- Hạ với đã người đó trận đánh một Trước Tây… diện con dễ núi rằng dã đến Tần nhỏ thấy, núi đi mới lờ bên con nheo người đối Lúc đường, khe có không như đường tốt một núi giống mờ hơn, hoang nhiều mắt đó qua xuyên tuy thế bên nhưng nhìn này, đoàn Hữu ra đi Thạch. rộng hai tặng là người phương cũng kiên sau viết chữ, vẫn đó đòi mực trông có nhìn, đối xa một qua không hươu cho bằng được chân, chẳng khi nhất quyết nhận xong chút Hắn cũng. nhờ lớn ngại thế, Hắn chút một không nương động, xuyên nhân lực hoạt, các hoạt thương thường linh là. coi nào trọng ai biết là cũng một thiện sau, giao được nhất đỡ đi vốn là Nhưng đâu về giúp, sau được đội tốt đối thể với có Hạ được này, nói quân duyên chỗ tuy không chứ chuyện, lỗ kết danh nhưng lớn không bọn, này quan nên về có họ không người mối lắm đầu Tây đâu cần thanh! gì Hắn không chảy nhìn trong qua khe, thét thấy ngoài núi nước rõ mưa tiếp nhìn xuống nữa tục, lớn dưới được ra cơn dòng gào chỉ. chứ coi thể, ra Nhận minh trạng tên chính cường dù giờ bất, được tên có một chấp cần viết, Hoa cho "ân thế" danh cái kiên viết huệ cái viết quang Hạ đại gì nhưng chữ không, như hai có được thì cũng là đầu phục? sau trên bạt Bên đây lời toàn quân núi, trong Mấy đến bên chết lỏng lẻo an đó rất là: - núi Hạ đường, chỉ hiện núi Tây này Phong trước dưới, Tiểu khe núi cho đuổi ở hai, xuống toàn xác tay Trác Bộ, tuyết trên đáp câu trước bên giết tháng nổ, giơ đó không của giờ đội đầu hai, sụt lún một đầu. tuyển vùng xuyên giữa vượt song Tây thứ nhuệ, giẫm như sợ đèo được bạt nhưng, của Hạ lên này đất vốn diêu khiến hãi bằng tử bộ sơn thiên Tây trong, Bộ vô binh hạ chọn ta vẫn những dân từ tinh này, nhất người xung là núi trận Thiết Bắc núi.
Hữu một là đến Thạch biết nửa, tích thế về phân khó đêm chuyện nói, đối cũng trò chút này ngày với Tần gì sau nấy Cuộc phương. nhiều về đã nghi lòng "ngẫm cũng" Thạch, không Hữu Hoa có nhưng của nghiền xuất Còn Tần, quân vấn Hạ vốn xứ trong. gì chữ Nếu Tần sau cũng có thể phức sẽ, nhất lực lão ta nhớ bản phiền, giúp có định tận đến cần, nếu này hai chỉ ngày đỡ. giờ giết không này, quân phó đất nghĩ đến dễ phải, Bắc đối Tây vua, phản đội nhiên tạo cũng Bây lại quả.
- Đầu thích danh trạng Giải.
Lúc còn cục soạn người Hữu, thịt chỗ sắc ngơi một này lại Thạch thịnh, hai trời nướng đám về tìm Tần tối Phong, này giữ nghỉ dựng nấu người đối bữa thế dò, tình bọn tương đã nhiệt đông Trác Tiểu sau hỏi trại một.
Hết giải thích. ngấm thụt chịu hồi lâu trôi kéo nước Cảnh nổ mấy bị lẽ này lúc trước, xuống tháng lở mới mưa bị tượng có sườn ra vào lở dài tuyết này nên, vụ gây đồi làm bọn trước ngừng họ mặt đất mới. khe với lao phía, bùn dâng họ trào đá tiếp đất va dòng mặt, bốn trong phun chạm rồi đống, vang này phía bên dòng núi cao nhanh, bọn chảy sâu đất khe, nước vào chóng rền dưới đá, nước Trước tục xiết. cảm trong trời mà thấy nhìn đông, tả gió trên, mưa xuống chỉ liệt từ không nhỏ phong mình, thể bản đất lẫm bé núi Đám uy thân.
- rất Bộ bạt Hạ, Tây đối phó khó.
Trong Thạch Tây Người Tần Hữu lòng: - hoảng Hạ sợ… nhiên viết, là cảm thật đây cần phải được bản chữ sự Đương thấy, hai tạ vào thì nếu đáp lão Tần. khỏi cẩn ít thận đi Sau, kiến chuyện chứng vài cũng phần đều đi khi nói đông tiếp, thêm đám lúc không tránh. đã trên Tây họ lớn vùng tan vốn không áp quân người quân Tây cả Tây, đất của còn nhiều Bộ biệt, quá cách nhưng chế Bắc được không có đã, chiến rộng giờ bọn Mà thể nữa bạt lực dĩ với này.
Thanh chút một của trại gật thẳng mộc bên thắn đầu Ừm cũng kia: - gần, dẫn nói kia vốn Người là hơn đường. lòng ngấm kinh nói trong ngầm phương, mà loa qua hợt hắn hãi Đối hời đã.
- công là Trác Ý tử… rồi Hữu dò Thạch thăm nhìn hình con diện, như bên đường cất, về có đó đầu Trong: - bắt lòng giọng nhỏ giác Đối Tần cảnh…
- tại Vậy sao… đầu Tiểu gật gật Phong Trác. vào lờ xả Hữu xa ra núi Tần động mưa ngọn cơn bên nhìn đằng, đích mờ dấu có trong Thạch thực vết mới xối.
Đến sáng sớm ngày thứ hai, đôi bên từ biệt lẫn nhau, chia ra lên đường.
Tần Hữu Thạch nhìn theo bóng dáng hai người đi về phía bắc, nhớ đến hai chữ "Hoa Hạ" mà tối qua mình đã viết, chỉ cảm thấy đám người này thật là kỳ lạ.
Sau khi từ biệt Tần Hữu Thạch, Trác Tiểu Phong và hán tử trại Thanh Mộc tên Đàm Vinh đó xuyên qua đường núi gập ghềnh để trở về, đợi đến khi thấy được ngọn núi nơi đất đá sụp đổ đằng xa, mới lộn vòng về Tây Bắc.
Lúc xế chiều, bọn họ đứng trên triền núi nhìn về xa xa, thấy được đường nét của Tiểu Thương Hà, dòng nước sông uốn lượn chảy xiết, vươn tầm mắt ra đến đầu bên kia là miệng núi có dấu vết của một con đập, bên cạnh miệng núi cũng có tháp canh quan sát, mà ở giữa thung lũng gập ghềnh giữa hai ngọn núi, lờ mờ có thể nhìn thấy một nhóm bóng dáng nhỏ bé đang kết bạn đi cùng nhau, đó là những đứa trẻ từ trong khu tập trung dân cư của Tiểu Thương Hà ra ngoài hái rau dại.
Ánh mặt trời từ trên không đang chiếu sáng qua những đám mây trắng, sơn dã hoang vu, chỉ thỉnh thoảng truyền đến tiếng gió vi vu, Trác Tiểu Phong và Đàm Vinh men theo đường núi mà đi xuống.
