Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Chuế Tế (Người Ở Rể)

Chương 830: Cầm âm xưa cũ, thập diện mai phục




Tây Bắc, trời nóng hầm hập, mảng lớn ruộng lúa, phương xa có một thân cây.

Đám người quần áo rách rưới tụ tập dưới thân cây, Trịnh Tuệ Tâm là một trong số đó, năm nay cô bé tám tuổi, mặc đồ rách rưới dính mồ hôi và vết bẩn, tóc cắn ngắn so le, ai cũng nhìn không ra đây là bé gái.

Phụ thân của cô bé, Trịnh Lão Thành ngồi ở bên cạnh, giống như các nạn dân khác, yếu ớt mà lại mệt mỏi.

Trịnh gia ở thành Diên Châu vốn xem như nhà người đọc sách có gia thế không kém, Trịnh Lão Thành mở một trường tư, rất được người xung quanh tôn trọng.

Lúc thành Diên Châu bị phá, người Tây Hạ ở trong thành cướp bóc, cướp đi đa số đồ vật trong Trịnh gia, lúc đó bởi vì Trịnh gia có mấy cái hầm riêng chưa bị phát hiện, từ đây về sau người Tây Hạ ổn định hình thế trong thành, Trịnh gia chưa bị buộc đến đường cùng.

Chỉ thật nhưng dễ sống quy thuận như người sự dân thuận vậy được dân, có ‘may Hạ’ Tây mắn làm mới không. vừa vừa nhìn gào gió đánh đó, tiếng tròn thét tầm sau là xoay, nhanh chạy bên Hai. này một năm lương người đa nào trong khó, thực thu trồng Lúa họ trồng số mà cả, đã thuộc không hoạch thu mà cỡ mọi mọc lại thì mùa người lúa về nhận tất tốt..

- Hú hú! rơi người cùng nội tạng chảy sườn dốc bên nát, nhau máu Hạ xuống đệm từ lót lao chót Hai, bấy xuống nhất núi, Tây rơi đầu làm. thần niên nhân hoảng bé với nam khi Đôi nói hốt, cô bé tinh nhưng trung chuyện cô.. hét đất huống có kia người Tuệ là Trịnh, Tây cành Hạ Tâm dưới lớn tới hai truyền tình bẻ thanh cây bên, thì không mới âm tiếng của thấy lại. ngập lên tiểu bị đuổi người thấy khoảnh một tràn nương người, Nam chém của tanh tay đao đối rung tục theo nhát phương cảm có, mũi nhân hắn mùi khắc đánh một cầm lưng, trong với xoang một sau liên cô. trời thu bùm Trịnh một Tâm cảm đó Tuệ tiếng nhanh, nhỏ chóng giác bầu tiếp.

- Ngươi chứ không sao?

Có cô thứ đút người gì đi cõng kéo, cho người bé khi hoặc cô, bé có ôm ăn đôi. khốc ở sinh cũng cảm khô Tuệ Trịnh ôm, Tâm thấy bên môi cạnh, muốn đi muốn, ngồi nước vệ uống chân.

Hạ một hắn nương Tiểu rừng dường cây phương Tây chạy dính cô như trong một thân ôm nhát sau bé người tay nhìn, đâm vào đột thấy đến nhanh bỗng nam cô tên đối, lớn đó phóng, của một chết khuôn cây xông ngực mặt chặt đao nhiên nhân. đi bé phía lại có giữ Cô, về bé kia bên cô nhưng người. này dưới giữa Lúc đường đã, người mát đến ngơi nghỉ cây ven này đoàn gốc hóng trưa. tay quay chỉ thể óc máu Tuệ và, đầu đầu cố Tây ra chống toang thấy nhầy mũ có thịt xem một thì, bím là nhụa, Tâm người Trịnh Hạ lên người nam nhận đó vỡ tóc bàn nhân xem gắng.

- A . dưới tươi rối xa phương một thể, mũi của thân lúa Người gốc cắm ở thân phụ cạnh ở, ren máu ruộng nằm mảnh, ngực cây tên một. màu liên trong đao tục tầm một theo nhìn đi Nam cô thắm, nhân đường ánh vụt có đỏ qua bé vung mang sáng. bụi độ buộc lao, leo ôm cheo tiểu chân mù nam bay nhanh núi Tây đá nhìn nhanh nhân kia tiếng người sườn, và tầm mịt nương trôi người rào đất nhanh trong cô, tốc chạy bước xuống đất Hạ của, hai rào xuống Vang.

Nữ nhi! dấu có lúa chiến còn còn số nhà nhiều có dân, tranh Tây có đường người lớn thôn, xá ở nhìn trong quần vết hủy thiêu lưu Dọc vết Hạ nơi có áo mảng cũng cửa hoặc thì rách dấu, này gặp rưới thể bên chiếm thấy lĩnh bị người một nơi ruộng.

Ngươi đâu ở!

Trịnh rõ tình người ngày phía hơn là, đang chờ sách ở cảnh tháng như biết, địa khó vẫn sau khăn Lão hắn Nhưng Thành tựa ngục đọc.

Tuệ ruột sốt thân Tâm hét:"to Phụ! càng thiếu tích thốn Bắc đựng, lương sẽ chịu thực khi trữ khó chết đến đói lạnh trải sẽ đa Một hơn, qua Tây người đông hết hao số. nghiêm thể dọa, thấy mọi gỡ tên đồng khi Tây ruộng cung bị nhiên lên, lúa ngẫu tới họ đao sĩ, có bờ cấm binh thương cầm đi bên Hạ, người đôi Trên bọn chết gặp những gần xác đe treo đường sẽ. đó bé sườn, đất Thật nhẹ Tuệ thấy nam bọn gượng ôm, núi cố dưới nhân đang dậy thân Trịnh họ từ Tâm lâu thể nhích sau, cô mặt đã cảm đến gắng là." ngừng của người đang của vẳng Tây giọng văng, Hạ còn thân bặt phụ Giọng. xung quanh hăng nói của đẩy người người bóng Tây trong, hung lỗ lách giao trong cách thấy, vang tầm nhìn là tai lên một chao cảm Tuệ Tâm thể thân đảo, nghe tiếng mà nhanh Trịnh Hạ bị tiếng thác cái. có chén cơm gì vang cái Trịnh đó âm rang Tâm, đã trong nhiên có Tuệ máy ma móc ăn thể thanh, một đột tiếng nâng nhỏ cô hú bể, như bé lên kêu ăn. cô rải khi thấy có đâu, đường rơi nhiên là biết núi non đi đó nữa nương đá qua, biết ở ghềnh quanh thấp đường chung người, không xuyên Dọc xung đi núi đã mưa có không vắng, có từ không hai gập có lởm, đương cây người tiểu rác, đường nào hoang chởm cây cao.

Nhưng bỏ cái Trịnh cũng gia vì đâu nên có người riêng đi hầm không mấy, không biết nỡ đi nên cũng. thấy là mảng này còn, lớn đi không nhạt nhợt về không sẵn cảm, trong tuyệt lúc ruộng đã đợi sự gì mắt lúa điều người nhiều cảnh thứ khỏe, càng còn họ vọng đường trước như, hơn người thuộc họ, mùa trông bọn tới mạnh bọn trông mắt nhìn, Tùy chết tuyệt thấy vọng họ định, là là gặt khiến trồng thật theo đói người nhưng chờ vậy ở càng. thì thần sinh phục vẫn thôi chung Tây Hạ phục triều, Vũ thần quy hoạt là Không. chắc là mươi bốn cánh nhân áo ba niên, một săn lý, khoảng cũ bao quần, nát Đó cõng nam, tay trung tuổi hành. tai tầm trong Hạ theo vụt sau người tiếng, cối Cây đuổi khủng cũng nhìn qua, bên hú là Tây bố phía. dưới Tuệ người rỗng với hạt bên hành đứng trống nhìn làm cát Trịnh khiến tưởng, thấy đường đồng đất biểu phụ giống như người cũng liên Đôi thân sẽ cảm khi ruộng đồng Tâm. đây về hỗn ký Từ là sau ức loạn. chởm núi là đất dốc lởm núi một đáng, ra nghiêng leo Đây chĩa dãy cheo, sườn đá bên một sợ. a á .

Hạ bị tới nhà ức Tây hiếp nhiên sĩ cửa, Binh ngẫu thường ở trong người gần. sáng nắng hai rừng nhỏ thì khu Giữa trưa sủa bầu, dừng ánh lại hôm người trời nay trong. ngồi hố Tâm quần xổm trong cởi Trịnh, Tuệ lát nước giây..

Tâm trong bị theo Hạ Tây Tuệ Trịnh của được, nhân trên địch nhất, nhuộm nhân người mang che kẻ thương ít, nửa nam bị lúc ngực đỏ, đều vết nam chở máu này thương người. ngoài chạy Cô ra lên, bé quần kéo.

Trịnh sau tựa ven lát mệt, Thành vào thiếp Lão, chốc quá mỏi đường ngủ.. tên Cô cung một Hạ cầm sĩ người nhìn giương, bé quát đang ven, binh người một đao, Tây hai lớn đường thấy. trở nên mà nhòa Trời đất hỗn loạn nhạt. bé tới khỏi nơi thành Trịnh cũng biết cho như Lão xác Thành hành sau của phụ không cô, mẫu như ghém thân, biết gói thân chết Trịnh nói lý đi nhưng bé cô cái không Tuệ Tâm lâu đi, ra cô mang không biết thế nào bé. gần rồi nhìn một hố Tiểu nước, gần lên nương cô đến đứng đó quanh. mở ra ánh, ác rộng rừng độc cây khắc, Tây người gần Hạ đến lao đuổi, trước đã khoảnh sáng đằng Trong hai theo. loạt người dân luôn lâu bằng, sót cách hoạt giết, trong thống cướp chúng tàn thành lại, hàng Hạ tới sống, bình sinh sau ổn thần, người dân như sát dù may thì trị có cũ Tây, mắn phục nhưng Khi không sao khôi nào bọn cần sự đoạt tình. còn chết phát cửa giấu đã hiện nửa thêm mẫu, gia tăng lương Tây trước người suất lẽ Tâm của, đến Trịnh thực thân mãi, tần Hạ đến dần Tuệ tháng Trịnh Có. sốt theo một mang ruột nào thân lời của nói giọng nói đến trong, chút biết khi, truyền Không mơ hồ phụ thì.

Cô bé nghe được nam nhân suy yếu hỏi.

- Không sao là được.

Nam nhân buông Trịnh Tuệ Tâm xuống, cởi đồ của người Tây Hạ ngay trước mặt cô bé, lục lọi một lúc, lấy đi yêu bài và lương khô của người Tây Hạ.

Ánh sáng mặt trời vẫn nóng cháy, nam nhân toàn thân nhuộm máu một tay cầm đao, một tay dắt bàn tay đứa trẻ lảo đảo đi hướng bên kia núi.

Chạng vạng hôm nay, bọn họ đi tới một nơi, mấy ngày sau, Trịnh Tuệ Tâm mới từ miệng của người khác biết được tên của nam nhân kia, hắn tên là Cừ Khánh, thung lũng bọn họ đi đến gọi là Tiểu Thương Hà.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.