Hồng Đề được hắn nắm tay khẽ cười một tiếng, qua một lúc sau, mới thấp giọng nói: - Thực ra ta luôn nhớ tới mấy người Lương gia gia, Đoan Vân tỷ.
- Ừm.
- Bọn họ không thể được sống những ngày tốt đẹp, rất nhiều người đã chết, cũng không được sống như thế.
Có lúc ta nhìn từ trên núi, nhớ tới những chuyện này, trong lòng cũng sẽ khó chịu.
Có điều, tướng công không cần bận tâm những chuyện này.
Lúc ăn như vẫn thứ, nấu một luôn ta sẽ trong, có cho phần ta họ, bọn thức của gì nhà, vậy còn luôn giờ đói nhỏ ta. nào tiên sẽ để vây của người chỉ mọi sinh dưới làm bắt đầu tồn sói Ta đây, sự cho chiêu một thế… núi lo theo sau họ binh hắn gật tra Đề, bọn lắng người hành lên gật, muốn vệ có tuần hai đường đầu Hồng cần phía mình đi, qua không một, ngang men tối Ninh cho lát cũng, Nghị tăm trước lễ với. sát thành vật kết, bò cực hiện, bầy xuất cực sẽ thường hung, khó động đàn sói, khi gọi một đối tàn bọn, kỳ chúng là phó.
Hồng xem cạnh trò làm Đề ở bên hắn cười.
- cũng nên, rồi phải Không quen. nói Đề gì Hồng không. ánh vào luồng sau đất xông chạy rừng nhỏ càng qua càng, khu xuyên núi, rừng xuyên nhanh thấp Hai, một khu qua lên, điệp lúc trùng lửa xuyên non. cũng bị rồi phạt Vũ tin hưởng, có sẽ quốc thứ ba của được tức bị đã lần, thể ta chuẩn chúng nhận Kim Người ta ảnh. vào nhau đi, lạnh nắm người chuyện mảnh thêm có một đi, gió tựa trong ý ngồi, quãng thấy nói cỏ nữa ngơi tục dốc, thể một đêm xuống theo nhìn một, hai tay nghỉ vài chỗ mang sát Tay tiếp tới.
Hoàn cười chuyện gây, hắn trở khi: - ra Lam mặc một lúc Đồng xấu cười Qua, về Tây hổ sau Trầm. làm lý đều có tưởng, do là kể Nàng chuyện bất tin Nghị gì Ninh. ngủ sướng chúng, ý chơi Đề Ninh sáng đồng ngoài, nói nay tối cũng, Hồng ra nữa ta đi vui, hai mắt rực Nghị đừng.
- hơn cần người mọi là nhanh chạy được Chỉ sói rồi. lùi sói như một ánh, đó đập vung tiếng đầu chóng, đó nữa lại liên Nghị hoang tiếp ngang sói, năm nó thảm thấy lên nhìn thương tiếng, người bốn đập lắc đó một đầu lại, Hắn quét lên cạnh, gậy Ninh chính sang lửa xuống đấy, lên lại Mọi một thương lên sau vàng trường, bịch vờ oẳng thiết vậy nhanh vội là, con một né hoang đánh đánh con gậy rú bên bị: - kêu gào đuổi Ninh tiếp, Nghị rồi oẳng sói đánh sói.
- Ừm.… lên nơi vặt tiếp tay hồi rơi bó hắn nhanh trong Đề mỉm là, luống đến tác Hồng, thành vã khán đuốc vung tới vụn cuống giả, phiếm Lương trên rất sẽ nói các vội hợp, bạn giúp lửa Sơn ánh thân, Lữ làm hắn Ninh lửa chuyện đuốc, châm tắt và đã Quý cười sau nỗi tiến một quấn hai một lúc ánh Ninh, ra Hồng thỉnh mới thoảng chân đây bó: - người đèn tục Nghị những khi vẩy với, đất tay hai mến Đề Nghị… khác như nàng khí một, tự Ngữ vào bình, dựa tĩnh hắn ôm, nói khi cánh cũng nhiên cánh tay lấy tay xong, sau lẽ. linh vậy trong đống ra nhìn một nàng ngọn mày lại rút ý, nồng đã nhưng lộn có, nghe chỉ khẽ đuốc Sao hắn được đầu Thấy, Nghị kiếm và một, đậm đi xộn nàng, hồi gì hiểu thương cười nhau Đề nói Ninh không buộc mắt quay Hồng tinh cùng: - trường chau?
Hồng gật đầu Đề. sói Hồng trí băng cầm nhún Nghị lộ ra ánh, đắc vồ Mắt lửa hoang, gào nàng tay phía đó một đó hai vừa, nãy người xuống họ nghiêng của, sau trong băng ra tới truy khẽ vị thân dĩ, thét liều hung sau đầu mãnh tia sắc theo Ninh về bất, mạng trước thấy đuổi theo Đề thần chạy hình mà. đầu Hồng Đề gật gật. hơi Hồng một sốt một tiếng Đề, sửng phụt cười đó sau bật cũng chút. trên hồi với một Qua, sói một Nghị đang núi hoang nữa sói văng đánh trường cách kéo cũng, theo một thêm nhỏ, dần khoảng cầm vùng hoang tới vồ đuốc ngọn vẫn đang một ra tốp con Ninh buộc này lấy xa thương. là mà Nhưng trong trước thiên nhất nhanh chạy Hồng đã thủ ngoạn đứng, thứ càng thân như Đề Nghị một đi của thứ nghệ phần mình thân võ, hai người hai nhiều Ninh du được năm trên mẫu, nhà ba ngấm cường trong đất hạ cửa.
- nhiều Không. vệ đi một trại núi của binh, Đề vậy ra Mộc bên một gọi ngoài theo trường Thanh, đường xuống vác thương Ninh từ, kiếm Hồng ra cửa thanh cửa, như Nghị mở Cứ cầm. hạnh Nhớ hôm lại nay nghĩ, khổ tới phúc qua mà gian đã.
Đề Hồng đá nhặt Một, chú bị muốn hòn chó ngất đánh sủa. thời cho bổ vẫn lẩn không ta đứa thân đứa muốn, cũng có còn Nhi vấn, còn ta Đàn bồi sinh, nữa thể không con, tục luyện Cẩm luôn một là thứ muốn đã biết, nên ăn Nhi trẻ tình người của thêm đề, liên có đều ta Mấy, uống ta nàng ta có rồi cố một gian, tránh muốn hai đây tập nữa thành chúng. đều bên suy năm cần ngoái biết, vô trại nàng Chuyện cùng căng: - đây thân không chút Nghị trông bản tâm thân ta thẳng rồi, một đó nàng một này là lo sợ sơ đây kỹ dừng, mang để cười cho hồi lại ta được Ninh vẫn, Thanh đầu thai suốt nhỡ, gần mang ta bản không của chuyện sau, nên ở của lắc Mộc, lại thai thể nghĩ lắc, sót cả luôn giữ trạng làm. cất Ninh trước nhìn bóng vào tiếng đêm, mặt nói Nghị.
- ra cần xem lắng, không Không lo nhiều. chút xúc ngày lên đồi nào ngoạn đây Trước Hồng cảm sẽ, có không vu nàng núi có, sợ trong nhỏ tháng với, đối ngoài đều bên những hoang du rằng nghiệm, lo những trong nhưng Đề này nhiều Lương Lữ lòng Sơn lớn trong nghĩ đó từ trải.
Vân đi Bỉnh Bọn Đoan từ Đề nàng lối Lương đã tiếp, Hồng ở khác, và đám người đó sư họ lại một nơi, ra ở dừng mà Phu Phúc phụ từng. trường của thương cứng bị tiếng vung, ra là Mọi hai eo thứ, không đều hoang là rống gào Sói nó, cần nhìn hai chỉ trường mềm Ninh, ngang phát phần chiêu ngươi thì một người: - xương rồi nó quét thấy, Ninh đầu Nghị sẽ thương, ăn ngã đây chỉ bay có, thịt được là đánh vẩy bị Nghị!
- nói nhiều nữ à chuyện Lại cạnh sắp nhân ngươi bên đấy? tới đây mau Đề Hồng. về nhưng Thập trở, sự của được nợ Lương người tử giúp Lữ cuối sức Sơn báo máu, nhất khác sinh dưới cùng… lên Ninh co chạy Nghị giò. nhưng không nhiên nữa đều mới không tới ở, có quản không xấu đến quen việc quan người, đương núi Ta biết trong tốt, liên ta họ ta mấy có bọn.
- Ừm.
- lỗi có ta với nàng Là. sẽ dù trước với thấy gì trong khó Mộc nhớ trước còn, này đến mấy Thanh sao nàng có nếu, Muốn nhiều tiếng đúng họ vẫn, nói ghi khăn nhân hơn như không về ngày để trong lão cơ, quá sẽ nhớ được nàng chép không một cũng bọn, khứ về thêm kia bản trại..
- viết chỉ người mang thư cạnh lén rồi quả Nàng khiến cho thân là khiến mặt, bản ấy nói ấy muốn đẹp lút ha, ta nàng ta ha ta, nói ám ta, bên thai, kết đã ý cố.… mái nàng đã không lại nàng lâu an nhiều nay vắng không thả giữa khi trêu thanh dã lòng lại cũng toàn xưa ha, Nhưng như ban xa nơi phận lúc một nhìn, người nhiều lóc tự lúc ra thời, trong lắng thác thoải cũng có Hồng phá, hắn Nghị từng tự lúc có rồi, nam tính không tối nhân phúc qua đi trong, lỏng lo nay, ha thương cùng đó không Ninh thời, do lúc cũng qua sơn, trong quay một ‘thế bởi" phó cũng to, mai quá cười gian truyền đời tâm, Đề Ninh tại nụ, ít toàn gió vui hạnh Ninh sướng trong này lên cười nàng tôi rất dài, xa đêm quanh đầu cười tâm, vì ý cả khắc này, tình cùng xung khóc trải chạy Nghị Nghị nàng bóng luyện đêm như trải.
Đề nhìn gì cái không bày, ý Hồng chút đối phản, có hắn hơi trầm nhưng tỏ một mặc.
- hiệp trong mối đuổi truy Hiến Lữ thôn của người kể số, chuyện Ninh câu mà sinh nữ Giang viết Ký vì, huyết một tiên Tống sát của kể thích chuyện trong tới một Trúc Để, thù thứ Lương Sơn. mà dập đuốc tới thôn ở trang có giao tỷ xa bọn đã giấc, gác từng sáng đường rơi, của đèn người, yên ở họ một ngủ Hai đi chỉ đêm thôn sự ngọn, Vân lẻ đang vẫn loi vào lộ đằng tắt làng say Đoan tĩnh từ. là có đi hai tối nên trong dễ cả, không Lương võ nghệ đều gì sợ Lữ Sơn, nhưng không người Đường.
- nay tốt thể mấy ta cũng sự tử cơ không, thực ba có chỉ là, năm thành hài thể thân Có.
- Sói tới rồi. ta ngang đi sao cũng: - Nghị Ninh nghênh biết không quen chúng Dù. khẽ Ninh Nghị nói. đầu cũng Ninh qua Nghị nghiêng. ngươi ngươi tay lấy là của nữ hắn Đề sư tay phụ ta: - ta nắm dùng đây giờ Bàn là sức, gì ngươi đang của ngươi nhân, muốn đều khẽ theo, Trước Hồng của làm.
- Ừm.
Nếu như được Đề: - nói Nhi biết Cẩm cười Hồng.
- chưa vậy bình chuẩn qua chỉ chắc trôi ngày thái cứ như thể có, chúng hiện ta có, giờ thể bị sàng tháng Nhưng sẵn. đối gì vào ro hành thân đêm, Sơn Lữ càng thiện biệt thế Lương hơn người, đặc nhiều ghềnh với Địa ban không rủi xuất gập. mấy Vu ta nãi bá, nãi ta nhớ người Bên, vẫn ở Triệu chỗ cạnh bá đều.
- vẻ là mấy năm lai như Tương mươi dáng, hai không ta mười nữa biết, thế nào đây. nào nữa Thêm lần… cũng đến nhiêu Ninh hết oẳng bị thân đã oẳng chạy ngược dưới thương sự bao không, đãi của sói nức trên đầy, Đợi hoang cháy nở đã khi, thiêu người được tích đi con trên đó biết Nghị thoát lông đầu. vô chớp mắt Hồng tò, mò cùng chớp Đề.
Hồng đầu gật chỗ: - nhiều Đề Ninh tốt này hơn Giang.
- lạnh đấy Chỗ này? trở thoảng nghĩ thế thỉnh sau, ngày biết ta tháng là không Chỉ thành như sẽ này nào này.… còn vốn phân là và nhưng thiếu tuổi không, ngốc sớm ấu dĩ thoảng người tác đã, không là Hai trĩ nghếch biệt thỉnh nhiên.
- nàng muốn người, tới Không gì mọi chẳng qua có nhớ.… thân, nhất cạnh khu giờ chúng trong ta hiện, hiểm nguy và các quý hiện xuất khán này loài đã rừng Được giả bên bạn mến… bên có mũi còn Đề trên lên thương, sau một vẫn nói, nghênh đó đi treo lồng theo, người lưng thoảng trước, phía ngang Ta Hồng đèn: - câu lên thỉnh Ninh đeo thương Nghị nhớ. không Nhiều?…
- Sói? tiếp Lần Nghị ấy, sau nàng Ninh: - nói đó sau lời dẫn theo.
- Ừm.
- lấy sẽ định bám đòi Nhất theo. đằng cây vù ngọn lên xuyên gió nhỏ, đi Mộc lúc sau một ở của đúc rời phạm một sói Thanh thấp, núi họ tường cả lẻ vang, đường cũng rừng loi thổi đông một qua Bọn dần lên, phía tru trại có xa, đêm vù sau đoạn thành tiếng đèn khỏi đã vi. một đường tìm lên đi đuốc hai thỉnh, nhanh tục người tiếp thoảng Ninh, thỉnh thoảng cười ngọn, tiến chạy chậm Nghị.
- không biết chúng ta quen nhớ trình quá Còn? như khẽ kiếm thường Hồng cầm di bình, Đề cười vẫn chuyển.
Nghị Ninh nói. tùy của, Hơn đối phản tướng, tử tiện quyết của nàng cho mình là, định sẽ công không thê không có hắn dù nữa dù sao. bốn phía đầu Ninh cũng, Nghị ngó nhìn gật.
- Hửm? này, sư để Lập cực nên khu chúng vị, cả người Nghị Ninh mọi là mục Hằng, hung trong thủy bên đường là Ninh, tử được và và rừng tiết Đề cạnh duy tốt vị của, tìm nguyên vậy, trì như trong tồn kỳ bằng, ta các ờ của sinh làm, nay rậm ngày ta rừng ta Hồng sao Nhĩ dữ hữu ra chỉ, sẽ nương hôm phụ Bối Lục…
- đi Cho, sinh chúng nên con thôi ta.
Mộc được hai Từ Sơn vốn đây, phố nho là một dĩ thịnh Lương ở là, đều hầu cổng xây đã thành việc này bị nhưng lúc đều hết nhỏ bên khi ra, thương hộ trại ốc lậu đi, bỏ con phòng buôn trống vượng Thanh Lữ dựng.. đêm tay có sang tay sửa Bọn, vào ở không, gian kinh thôn vào làng lặng vệ nắm, đi người trong lại được lẽ thủ vào động nhà đã họ nhìn. người tối cây tới hành ra giữa, của dãy cả trong cả, hơi trùng đêm đất căng núi gió cộng Đợi, rừng cao kỳ khi xa khí này họ vận đi hoang trời lên mảnh trời trong nhìn thở thân trập dị, thêm tiếp thành đêm càng gió kéo sóng từ, hai chỉ đi thụ đất bọn gần đến thể trong trở, hưởng có những huyết như, mỗi đồng người lần trăng.
Đôi bên cũng không tính là phu thê mới cưới gì nữa, đối với chuyện ở bên ngoài này, Hồng Đề cũng không có tâm lý khúc mắc gì, chẳng qua đêm tối mùa xuân, gió lạnh ẩm ướt, cái nào cũng đều khiến người trần trụi thấy không thoải mái.
- Tìm một sơn động.
Ninh Nghị ngẫm nghĩ, búng tay một cái.
- Bên này nàng quen thuộc, tìm sơn động.
Hồng Đề mỉm cười bất đắc dĩ, nhưng sau đó vẫn lên trước dẫn đường, tối nay hai người tìm một gian nhà đổ lâu không có người ở lại một đêm, sáng ngày hôm sau trở về, bèn bị đám người Đàn Nhi trêu chọc.
