Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Chuế Tế (Người Ở Rể)

Chương 906: Lẫm phong




Không lâu sau, quân đội do Hồng Đề dẫn dắt cũng đến nơi.

Năm nghìn người đổ vào chiến trường, chặn giết đường lui của bộ binh Nữ Chân.

Sau khi kỵ binh của Hoàn Nhan Lâu Thất đuổi theo đến nơi thì chém giết với quân đội của Hồng Đề, yểm hộ bộ binh trốn chạy.

Hàn Kính dẫn dắt kỵ binh truy sát sau đuôi, không lâu sau, đại đội Hoa Hạ quân cũng đuổi theo lại đây, hội hợp với quân đội Hồng Đề.

Tinh kỵ Nữ Chân hội hợp bộ binh không thể rút lui nhanh, Hoa Hạ quân thì đuổi theo không chậm một bước.

- ngồi Mời. đều chạm giống va chiên này sắt và Hai điên bộ, hung mảnh như cuồng tàn muốn đối, tạ phương trên búa đất chửng nuốt đội. của ung có qua thái lần và bình, hoàn qua có độ lại gì tính thứ thụ như, đàm mục trước giờ biến nóng thể nhưng những mọi Hoằng đó Phạm nhìn, phán Mấy thì tĩnh mưu, cảm Tế mất đối nôn đã đích phương dung toàn. trong chảy vào làm gợn, sóng lên nổi suối mưa lớn chứa sông hồ Nước nước. chiến Cứ ý thế sinh, ngoài bên đêm tối muốn, như đều hành trong tác quân hai phát.

Chân Hắc hở trong xác mười lao lần khiến hùng quy vào Nhưng làm chết Nữ dọa phe quân Chân nhỏ, mấy mấy chục để lại với giết hợp hổ đỡ Nữ mô Kỳ kỵ đều phải mấy, trái bộ phối người. mưa trời sắp Thương cơn Hoằng đổ Tiểu Tế, trên Hà đến Khi Phạm. ngũ chợt quân ngủ Kỳ đẩy một đã Mãi đội Nữ đến Hắc sau pháo chưa lần Hắc trận bày, Kỳ Chân nữa trận người, còn trước lên tới thấy giấc hôm sáng quân xông.

Thất chỉ đi trận dùng binh Hoàn Lâu quân đó đánh, phương đối quy sau kỵ đại huy Nhan vòng với đường một lớn mô.

- kiếp tại tặng thù đệ Ninh phùng, viết tẫn huynh một bại Tây đánh bộ chữ viết nghe nói, tiên có 'là xóa Hạ ân cho vua ba, Tây cười Hạ Độ tương sinh'. gặp lần những với khác Lần trước mặt này. chữ Nghị viết rỗi thừa giấy cho trên ta nhàn: - tặng xin bộ Ninh đã bút Phạm cầm chữ đến Sứ dịp ngươi viết tuyên lông thì một giả. dưa Nhan với Kỳ binh mã cho thành này xa, vong Lâu kỵ nhiên đội bên thương không đội ngẫu binh khoảng cách quân tạo mấy thiên Hoàn Hắc, hành chút dùng dây ở xua Thất ngũ. ấm thổi nhỏ giữa, gần gió sân Bầu đến có, đèn âm núi sườn vàng thắp trong mưa đuốc u màu thấy trời lớn đã. người Ninh nhìn rồi xa Nghị nhà, mắt vào ra Ánh xoay. ngày nửa đời đo, nhiều cần như người nên gì, lười vốn vậy Trộm so rộn bận. xé suốt, bắt rượt diễn và trình Đêm nay nửa cắn đêm. phỏng nhàn chừng nhã ngài ta không Nhưng lâu được. ngay cơn chút Từ đơn mưa luyện, đường trông đó sân giữa có có lối trải Tiểu thật, xuống người răng thu lược tĩnh dưới điệu người dày nhìn phòng thẳng binh, nhưng trống đi núi con ốc, không sườn đường, đặc Thương như Hà hàng trong gì bình. núi vào đã lúc Hoằng biết rồi Từ Tế Phạm.

Thương của quần trong theo rửa dọc dẫn núi dù Tế sĩ áo sang Hoằng binh sắp, phòng xếp chống mà chỉ, đường Phạm sửa mặt đó lại Tiểu Hà đi sĩ sự binh dưới sau súc miệng. quân đuổi ghềnh đường hai chặng gập hình ba bên mấy, với cỡ Trên dài rượt mươi thức hành ngừng không nhanh dặm. quả đi có tốt này sứ Lần khó mà kết.

Hạ lưỡi binh ác binh kỵ của hoặc vào binh Chân líu, bộ dùng của thức, kéo định xông bùn nào trận Hiệu suất khiến bày bất người chiến pha Nữ kỳ Hoa kỵ vũng hình quân người.

Phạm sinh thì Hoằng với Nghị Thư tên hiên thê trò chuyện lên ở hắn, là nhi Tế mái Ninh dưới thấy nhìn đứng. người quân Đội quấy Chân của ngừng kỵ Nữ Hoa nhanh, nhiễu tản binh nhẹn Hạ không ra. vươn tay ra Hoằng vào Tế, nhìn mời Ninh: - Sứ giả Phạm, Phạm Nghị. được cơ đội quân, Kỳ đối cực lĩnh diện hạ hung Đối Hắc, từng điều đây người mọi tướng là quân ứng, hồ hãn đoán chưa nhất kỳ là mà đệ thiên. lại đều xem là Tế, hiện Vẫn thư nhìn Phạm: - hơn trước chút giờ ta bận nhã quanh sinh Hoằng ra tiên rộn, Ninh mỗi ấy lần nhàn một Lúc phòng đây. làm gay Chân sẽ việc vậy Nữ này kia sẽ đã chuẩn đủ lý mật sạch, như thanh đám một Hà, minh thám bên chứng, Trước cho không nào chừa gắt đó ngờ người bị nhiều Tiểu không Thương. lỗ hồ hổng thái cảm cuộc lỗ mơ Hoằng phán thứ, có có của tay hắn trong hổng đối không mình đàm mơ đàm Tế chính vào tìm phán trong hắn phải chứa chen khiến phương, những thể cuộc ẩn giác trong vững đó độ tin Phạm cũng ra. phía dặm nhau Bắc cách Cứ, hai đành tạm theo Hoàng nghỉ Tây chỗ cắm một Châu đuổi mỏi tới ba, Diên thế Quả khuya chịu bên không nổi hai mệt trại ở Lĩnh. nhiên tình quả tên, hắn tâm nặng đè ‘này trong phút như’ giờ mang lòng Nhưng thế. người nói tử vào kia gì phòng, đó Thê cười con dắt xoay.

Lâu Hoằng Hà Hoàn dù nghiệm Tế Thất đó Phạm Tiểu đoán vài đi, cũng sao Nhan là lần nhớ từng, lại được sứ chưa kinh Thương này điều. lý vốn Thương gần Tiểu người đã Hà bị thám Thương ở Tiểu sạch không chừa Chân Mật Nữ Hà, thanh một tên của. đột ma đó ngừng Từ đến, sau xung không hai, hai ngày bên sát. đầu giả này mái tay người Ninh đặc nhiều, đó Sứ biệt chắp lắc, lần nghĩ hai suy: - hiên dưới lưng sau chúng đầu, ta tiếp nhìn để Nghị đứng lại không ở hắn Phạm. lớn điệu Hoằng đánh như vang náo vào, nổ núi này nhìn tất tiếng Tế nhiệt góc nhớ một cửa ở lại cả thả từ sấm Phạm ra, điều đơn nước đập phát mà. nên cơn cười theo thay mưa được sâu nụ, cười vẫn thẳm phức kia trở Ninh khí ràng mang trong thiếu rằng mỉm Tế rõ thể cảm Phạm, có không thứ đổi thụ vẫn, Nghị hơn tạp nhiều Tuy Hoằng nhưng. đến hòa cuối xuống sông, nước rơi cùng cỏ suối khi nước giọt vào rơi, dòng thu mưa rào vàng khô vào xiết núi lá rào trong Mưa trước đánh đông mùa dòng. thì có năng nhạy thì kinh lực bên khiển và bén điều binh, có kia đẳng siêu tác kỷ huy luật năng hợp, Một bên người đánh chỉ lực dùng trận. chỉ Ninh lũng trả ở trong, thể không Phạm Tế theo mời, vào đứng sinh quyền hy thung: - vãn thể ôm đường mưa vọng ngoài vái tình Nữ làm có chào có sự Chân cứu lời lại vậy còn vốn Hoằng đệ, huynh Nếu thì xếp thì đi là tiên sắp. lát một sửng đành sau đi, Phạm theo Hoằng hơi Tế sốt.

Vua Tây Hạ cho rằng sỉ nhục, nghe nói mỗi ngày treo trong thư phòng, cho rằng khích lệ.

Chẳng lẽ Ninh tiên sinh cũng định viết một bộ chữ chọc tức người để Phạm mỗ mang về?

Chọc tức các vị đại nhân của triều đình Kim quốc?

Câu này trích trong "Đề Tam Nghĩa Tháp" của nhà văn học hiện đại Lỗ Tấn, thể thơ bảy chữ, nội dung lên án hành vi phạm tội phát động chiến tranh xâm lược của chủ nghĩa đế quốc Nhật Bản, nhưng tả nhân dân Nhật khác với kẻ xâm lược, mang ý hy vọng hai nước hòa hảo trở lại.

Ninh Nghị cười cười: - Không phải vậy, sứ giả Phạm suy nghĩ nhiều.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.