Phạm Hoằng Tế ngồi trên ghế nhìn Ninh Nghị viết chữ: - Trong thiên hạ khó có người dùng binh lực ngang nhau ngay mặt buộc đại soái Lâu Thất lùi lại.
Trận chiến Diên Châu, các ngươi đánh rất tốt.
Ninh Nghị sửa lại bút lông: - Hoa Hạ quân phối hợp trận hình, lòng quân của tướng sĩ biểu hiện cũng tạm được.
Năng lực dùng binh của Hoàn Nhan đại soái xuất thần nhập hóa, cũng khiến người bội phục.
Kế tiếp chờ xem ai sẽ chết trên mảnh cổ nguyên này. nói trước giả đầu đầu từng, Hạ không Hoa người Phạm ngoại cúi ta bang Ngày sứ đến. có xem người thì cách sinh cơ mình bên ta đầy như bên, tưởng quân trên nhưng ngài vậy vốn Vũ, ngoài Ma không ở gọi là tiếng là Tâm Hạ phong, tiên hạng phải của tăm trường hỏi trí triều thăm chiến Hoa Ta ngài Ninh. nói gì có để đã không. vậy như gật đầu ý Ừ: - Ninh, hơn Nghị phân nửa đồng.
Hoàng giờ nguyên hiện phía ai, Biện tử Ứng soái Hàn không Tông bắc vương Hà, Phụ hà đất sơn bắc, đã Châu công đang Thiên tấn Từ, xuống Tông được Đây, phá Lương ngăn là! với chẳng sinh phải Ninh khôn kẻ ngoan tiên, nghịch muốn không thế đối lẽ không đại?. không đến quốc làm, đến này mức thì vốn đồn người giờ hiện, sai như cũng mới Ta nên đời vậy nếu là, vậy tiên loại đã là, không nỗi Vũ tình ra thì nông sinh như thế là quân người, triều giết ngài biết mắc Ninh thắc. một chính cho Hãy cho hùng anh, mình ngoài con núi một trong đường người, núi đường con này khe mọi cũng. góc đầu thì ý rút, khép sau Trong tiên không chữ Ninh lát bàn ngẩng yên, đến mắt người sống co hơi sẽ lên một Tế, còn trên mắt trong ra lặng, nữa quét sinh, xuống khi một Thương: - Hoằng con phun, lại ngươi Tiểu nhìn qua Hà một Phạm phòng tùy. bắc Hoàng ta quốc, Hà chiếm Phía Kim thế đã đại.
- không ăn đầu nữa điều bang đồng không, ngoại Người ý này thì cúi thể Hạ làm Hoa gì? thành Nghị Phạm một bàn vươn nghiêng Ninh, Hoằng đầu Tế cùng tay, vô nhìn khẩn ra.
- có Tạm cam: khuỵu bi thần người dịch Quân, thương một chỉ đều là gối. tâm lời của tới mỗ đây trước, đã đường Phạm có huyết Đi ở không đều. trở ta sẽ Trong, không thành vòng năm không sẽ ta bằng, sau ngài mấy buộc chừng chúng quốc hữu Kim mấy bó năm. hố trăm vạn Nơi vạn là người mười, sẽ người này.
Thương đến Cho với mỗ Ninh sinh chư với vị đối Hà xử tiên Tiểu tự, nhận tệ không nay là Phạm.
- nếu nước cho, người chú bắc bỏ bắc nếu ý thuận, là qua nghĩ đầu ngài, ngài, Tiểu không Hoàng Phạm phía không đâu Giang lợi cả ta Hà, khả Trường đều thì quy Đại gan cũng ngài suy, dù chịu Kim đến Đại năng không ngài, hàng Kim sinh Đại phía Thương Hà nào nếu Kim thỉnh chút mỗ tiên có xuống hại Ninh mà?
Tế nhi tên Kham ánh Chuyện chậm Hoằng tam, nói rằng nhìn quốc khẩn: - Ninh rãi thành Lưu có người tử của Lưu, kể Phạm của một Thiện Nghị là Trong thời.
Trên chưa mực còn ráo giấy. quốc Kim này này, sơn Lần la nam giang ta xuôi bao muốn! đọc mở Phạm Ninh vang khách ra lên Nghị, tạm cùng ở viết một của đấm, bàn cuối chỗ Hoằng, lại mà phòng lần giọng, tay đầu Nghị nói Tế Ninh chữ trong đi xuống mặt. khóc Kham vào Lưu Thiện đầu, đi khi một Lưu Chiêu miếu Liệt, Sau hàng rồi trận sát tự.. sao minh Nghị một lần thông lại thì: - khẽ Ninh lặp cười Người? hố vạn ta của nhỏ bé Nơi biến thành cái người một sẽ, ngài . người hai, Một người, một người ít nghìn không cũng. thu Hoằng ướt đến cuối miên mưa Tế, sân Khi liên mưa bước trời rơi, trong đẫm khe Phạm ra núi sải. lúc nhìn sau mắt một gật, Ninh cửa qua gian, chữ sổ khung chước mưa không nhìn thì nan đưa ngoài lâu nhìn đầu đầu, mới chỉ dầm Phạm Tế thật Nghị châm Hoằng nghiêng. chút thua bên nào Chiết, Điền sẽ xử ngoài bên Hổ, ta như gia người chỉ ta miệng quy không thì cần thuận Những khó chịu! không soái Phạm Thất phải người: - tiếp, chữ đều Lâu đến Hoằng ngài vô của hoặc ở gằn, sống ở là mọi người luận người thì từng đây nhà khác Tế chết nguyên đây thể Ngài. công tiên này, Thương vào việc Phạm, đầu Tiểu lần thành Ninh có về mỗ nhưng thật hiểu, chân lúc không thành lòng muốn vun sứ Hà sinh đi nhiều điều này.
- giới cản thể quy các không vì Giang, ranh là hạn ranh, qua đều là Tiểu lợi, Trường nhưng trọn giết hại hạn người đó, một bắc ở có đường Thương lằn giới vẫn, luôn Hà ngươi đúng lằn, chiếm thuận đó quy ngăn quốc Kim thuận ngươi phía các dù khó mọi. hãy nữa mỗ giết sinh kệ giả có ra, mặc trước Phạm rõ Ninh vo hồ, xin ràng Phạm hồ Ninh cho đồ mỗ mơ đó mỗ tiên không khi, với vậy định tiên không thì nói Phạm sinh, vòng đã hay muốn chết Nếu không.. nhíu Hạ Tế cứ mức, quân sao đến mày Ninh: - chằm Nghị Hoằng nhìn làm phải Hoa này chằm Phạm? người ngăn nhiều quyết thứ Không dẫn Cảnh, năm sáu cản Đô Lưu, đánh định Kham kể hết Thành có về, Ngải binh Thiện Đặng sức tới, Lưu hàng này Diệu đầu chuyện. ngửa Nguyện xả giữ đầu liệt, thân với khóc tổ trời. địa sự vương tây hùng, tai hĩ Đi xuyên bắc! mất nói vậy ai bị hiên người, Nếu Hán còn ngang dám như? các không Ninh ăn định Bởi: - từ ngươi giây làm Nghị mặc lát vì trầm. trời thù khóc liệt thân, tổ tao thủ Quyên bầu. có nhiên lên phái bỗng Hoằng, ra Đại xem thể: - hạ nhìn đứng Phạm Ninh tiên thế, cười nụ thiên như nở Tế thế sinh người ngoài là!
- minh thông Người. vị Hà không không Thương cũng Thương chư, hạ Cốc với viện Thần đổi, ý đã Mấy thể Hà ba Tiểu bôn phải, đại chủ thiên người chủ vì nhân chung Thời cùng Tiểu đám lần thay.
Phạm nhìn Hoằng tại Vậy: - hắn thì Tế sao? hiểu khô nói khốc Phạm Tế: - Ta Hoằng. lời này cười mấy phòng xong nói mỉm thì lặng Hắn im trong. thế này hạ muốn ta chẳng đã đại tiên qua, đầu điều trong phận hoàng là thiên danh chiếm Bên đường. gối cam thương độc tử, thần Quân khuỵu bi nhất.. một chủ soái, một Thần một cho Cốc, đại nguyên tiên nhân sinh, bậc cho Thời ta thang Tông, thang bậc Ninh thang viện cho bậc Hàn. nhưng hạn một này Trên luôn ranh rất lằn có thương, đều lượng số thứ đời có nhiều thể giới.
- vạn, giả có cuộc, sứ đánh hố ta chúng thể, không người biến Không sẽ thành định Phạm nhất nơi này.
- thể Không sao? thấy đáng rất, các Cốc làm Hán cũng mực học được chữ ta, ta khô chưa bằng, nhân phúc là, nói thích tặng rất Phạm nghe đành đấy tiếc các ngài làm giả đại, ngươi một muốn nhưng không hắn Thần, hữu của cho ngươi Sứ với..
Ninh Phạm Kim chiếm đây quốc một dừng: - tiên nổi hùng biết phải Tế chiếm, đang không mà là tiếp Hoằng nhưng, là rồi nên khó hạ, cũng sinh tạm này lẽ ta nhiên loạn hơi đối với, nuốt tự lên thiên, kiêu Nhưng vào đương thế nói nhiên lúc.
- người Đại sự việc thật hình nhận, muốn có lớn hơn phải trượng, khi được mạnh buộc thế giãn phu thừa được co thành.
- luôn Không sao vẫn làm ăn phải? hướng vùi của sau bình mang Nghị, rồi thản hơi dập trước khí Ngữ Ninh khen không. thay Địa rồi Vương Chuyện qua, oai Bắc Tây Xuyên đã. đi thơ đến, Lấy người chưa.
- Sau trận là chiến, Kim quốc mạnh trừ nhất ra trên ngài, thiên này ta hạ! quốc cũng sẽ nói Phạm, phía vòng chiếm Trường sinh Ninh, Theo ba bắc năm, Giang Kim biết như ta trong tiên mỗ từng!. có Ngài phía đi thể bắc cùng Hà Hoàng.
Nghị xuống bút đặt, hắn nhìn Ninh. đây Ninh một con là sinh đường nên biết tiên cụt. này Ninh Hoằng, mắt chẳng Tế nheo muốn thật: - chuyện sự Qua một sinh lẽ nói tiên lúc Phạm nói . nhân ai Lẫm ngân đã, vong tại hà Lẫm như? rồi nói Lâu thành tạm Tế chân lẽ, Hoằng Ngữ anh sinh tiếp: - dừng chưa Thất khí tiên Phạm nguyên Ninh, rõ của kính hiểu soái Có trọng hùng nhất. chết lẽ đều xuôi, nào thấy bị Hà Nữ từng Hoàng giả là không, sứ sờn nam chưa Phạm bắc nhưng phía gặp đóng người Chân chiếm đúng?
- vì thể sẽ người Ninh rằng ngài Ta nguyên minh, nhân sinh có là cho khác thông, tiên điều nhưng vì nhất này ít không. nguyên Hạ quân Diên tay soái khiến ngang Châu bên ngoài Hoa không trọng có Hạ, ngài buộc quân ấy tuyệt đối thể ghen xem đánh ghét ở lùi bước Hoa chứ thành.
- đều việc thị ý thương, chỉ những quy lượng nguyện cần, gật đầu Ngài dễ biểu thuận khác.
Đây là bài thơ người đời sau khen Bắc Địa Vương Lưu Kham, đại ý là giặc đến, từ vua đến thần đều quỳ hàng chỉ có Lưu Kham là không, ông vẫn đứng thẳng, khóc với liệt tổ.
Bắc Đại Vương còn đứng đây thì không ai được nói Hán triều diệt vong.
Trong thung lũng nho nhỏ, Phạm Hoằng Tế cảm nhận hơi thở giáo mác và sống chết đậm đặc.
Lúc này hắn không rõ người họ Ninh xem như là người thông minh hay tên ngốc, hắn chỉ biết rằng nơi này đã biến thành chỗ không chết không ngừng.
Phạm Hoằng Tế không còn đường nào để đàm phán, chỉ muốn sớm rời đi.
