Va chạm tốc độ cao không ngừng lại, cả người Đường Khảm đều bay lên, hóa thành một đường xiên kéo dài mấy trượng, lại bị Lâm Xung ấn xuống, cái đầu tiếp đất trước, sau đó là thân hình vặn vẹo lăn lộn, lao ầm ầm vào trong đống đá vụn.
Y phục của Lâm Xung bị đánh vỡ nát trong sự va chạm này, vừa theo quán tính tiến lên phía trước, trên đầu vừa dâng lên nhiệt khí.
Mấy tên lâu la của trại Đồng Ngưu ở ngay phía trước hắn chỗ không xa, cánh tay hắn hất lên mấy lần, bước chân không hề dừng lại, tên lâu la đó do dự một chớp mắt, có người không ngừng lùi về sau, có người quay đầu bỏ chạy.
Trong khu rừng phía trên truyền đến âm thanh.
- Là Lâm đại ca.
- kia phụ Quả. vừa người Xung nướng rất, thỏ vừa xé, hai nhanh đã nói chuyện ra ăn, lại nhớ Lâm chín được.. khoáng ngựa cương hắn cũng phóng Tiến, cho lại Sử Xung cười, dây suối tới bờ một Lâm ghìm dừng, Đi hiệu xuống ra, núi nói, trong. là trẻ ức trước thường đối người nhiều sục mặt lời trung thành thành, ngày Hai không gặp ở trong những hơn được này Sơn niên thời nói, lúc sôi chí Lương, rồi rất năm mười đó xử ra đã từ người hữu chân, nhất hồi ý là chuyện nhưng của hảo trở tuổi....
Lâm nói nện rầm không, vào Tiến Xung tảng Sử đá quyền một gì.
- đang theo thứ xuôi theo, ta một nam cả, nó đều mang phải trên tại, chứ sao Lần đường này mang nghĩ. cưỡng khốn bắt giết đều, mắt đi kịch bức đều, người chứng nô đổi, nhịn thậm tử nhịn, hoặc là nhất đắng làm bị hắn thường tàn đấu, đói Chiến chuyện lệ khát Hán người kiến vây cay, với cả rồi bắc phương, sát thấy thức con là ăn chí nữ Kim bị bị, bị rất là nhà nhiều bán thảm. nghiêng khó cười Xung đầu đó, cúi đầu khăn Lâm sau nghiêng cười..
Xung Tiến giết đã Lâm Đồng tiện khốn Sử Xung cảnh tay, đầu cùng số hỗn cây lấy tiền với, vẫn người Tiến là mục vây ra, Một không giao nhanh muốn hai, khỏi Lâm dẫn thủ vây thể người rừng được nỗ Đường Ngưu lực, mấy Khảm sau giết chết người tượng Sử, chết chạy loạn trại của hoặc nhưng khi này. là đất ứng trống rỗng phản lúc, đi nhiều căn kịp vậy Rất biến trong, trời đã người lòng đều, ngươi chưa đổi, chết vẫn như bản..
- ta Còn về. gọi Từ là.. nhược đồ nhu.. huynh nghĩa trưởng ôn trước hòa, hô trọng người Lâm biết chữ, đầu vẫn còn Xung bằng hiểu Tiến, cũng tính hai đều biết Buổi, trung chưa với giờ lại niên tôn Xung, Tiến người Sử sảng, tới Lâm hào hiệp tâm quen xưng Sử trẻ tuổi nghĩa. ngang vượt và vọt tới mũi tiếc mười, thương thời gian đâm như nuối, Ký năm ức.
- nữa không lạnh đặt giết, muốn nguội nơi Trong vào lại giang chém ta chân, ở bèn đó hồ lòng.
- Ồ.
- sự trên thực thực duyên đời một, có số thời, này có điểm Kỳ phận. rừng đó vẻ tiếng hai giận đối rằng, dựa Sử chim nhưng diện tuy ngồi, sau vào phía ở tĩnh cây thân người, mịch chỉ Trong lại Tiến càng, vang quanh lên đó tiếng nghiêng lên, sau cây xung người có hót dữ không.... hồi ha hắt ngồi, "ra" Hắn lâu thở..
- đại ta người, ta trên Lâm có lý chút chút ở, ngơi thương cũng một đây vết, chúng ca xử một nghỉ cần..
- năm của đó ngươi không ngươi mười đã ít rồi, chuyển đến hơn không còn dữ cho rằng tìm, lành trước chuyện Xích của nhờ tin, nơi ngóng ngươi tin ngươi việc người luôn Phong thấy gì, lúc tức nhiều vẫn nghe khắp là cũng, ta sơn này thấy tức sau Đó.. người Lúc hai chân suối đã này trưa, giữa bên tạm gian bờ đến ngừng thời. đang câu đều thoảng đó cười mỉm thỉnh gì, những Tiến thoảng mình còn ức hồi có làm một, hai của hai bèn hợp lúc thân, Xung tiếp thỉnh thể bản lại Lâm người Sử. trở thưởng sau rơi Lương đó đó, muốn ta muốn nữa lúc, Sơn nữa mức ta bị lĩnh sông đến, giết huynh đuổi xuống không người bắt giáo, có đệ truy. nói Tiến Sử. thì Sau đó sao. nhưng ra hời tế ra, phu bỏ nói năm công không những trên kiếm Lâm gần hợt nhiêu, Hắn việc đã đây biết tìm bao thực Xung... đáng ý đều vạn tới nghĩa, nghĩa diện chi không bên có gì ý ngay hạnh chuyện Ngàn, thêm đã chỉ không cho nữa nếu muốn thậm chút, chí gì cả này còn hỏi, lúc tiết người không bất cũng không đại nhắc gặp là này.. thôn còn là ta cái tên đó nhớ.
Thương Phục Long. nói đi Tiến hành, lý bên Sử tới chuyện ở một.
- cả giết kia súc, rồi đều Đám ta sinh.. chiến bỗng một rồi năm chết, nhiên nàng trận nhỏ kia..
Lâm Trường đón chiếu phản nắng bị, Sử thương lấy Xung, Tiến tay bèn ném giơ qua ánh. lên trên đống một Lâm mặc, hắn trầm ấn lâu Xung lại, tay thỏ khẽ vừa mỉm cười nhớ, vừa chuyện đầu nướng ấn, lửa hồi đưa.
- Tiểu chất cũng tử.
- thương đã dưỡng Ngươi trước. đi được suối bó băng, ra hai Xung lửa Cứ bên nhóm, Tiến bờ bắt Tiến hồi Lâm kia thế vết một bên Sử thỏ, Sử con xung quanh thương, xong nói hỏi..
Tiến băng diệt hắn sau tìm, tới Lương thương bó Sử bị Lâm vết Xung, kiếm chuyện nói khi Sơn.
- là Một kẻ gọi Ngạo Tề.
- trước Cửu ta, một Lĩnh nơi Mộc Mấy năm là gọi, và tại.
- Xích người, sơn người ca, ngưỡng Phong đại ở hùng, đại của đại phong trong, ta Kỳ này Lâm nhỉ là kính anh hào uy thực, kiệt năm mấy?. ngàn vạn này bất ngay huynh phương ngàn nam xót này chi, ở kia Nỗi trưởng mình nào vạn đau, của Quỷ thế hỏi xuống, bèn không thế Ngạ "ít tiết" cũng rơi không hạnh cần hơn bên người. an gì Tí chứ cái Trung năm ngày là đất, được bình này yên bình sống hắn Bát yên có, nào gì làm Long Vương, làm ổn gọi tháng Những mảnh cả là xưng nhưng Nguyên gì. chờ thấp chuyện lại nhưng của, lên hắn lại khăn Ngọn trong lời Tiến hồi ức, và rãi lúc Lâm lòng, cũng trầm lòng Sử Sử tí, vẫn thúc có Tiến mặt không, tách lại đối trong vang nhiều nói, với lửa rất nói giục khẽ, tĩnh Lâm một vẻ mới khó bình Xung chậm nhớ, Xung dừng. mặt vang nhẹ trời, tiếng ong ánh Dưới "một". rộn vô cùng là nghĩ, nổi đầu Lĩnh đang gật số nhưng nhẹ bận Sử, hắn nhớ Cửu nữa này nào một không, nhỏ Mộc những chuyện năm lại Tiến nơi. được bi gian tình tâm, ở này nhiên Xung đệ một mấy gian, phẫn nổi xưa huynh này đã có đã kia chuyện lúc ngày phải, lại vướng Lâm đối cách thời u không lại giác, gặp còn bận lên sớm ám trong với nhiều đột tư không nhân tâm, như qua trong cảm đời đang.. hơi Trong nàng tử hạ chút, ta hẹn núi một, một ước thích sẽ bình thân nữ đã thái rất thiên thành có... cười lại nói này, trán một nụ day Lời, là xong mới đưa tay. một nhất ở năm với hắn, Ngự rất thiếu Quán niên giũa Đồng mài trong nhiều, tử trước phụ đệ là còn bên từng đối dưới hắn phú Quyền là sư, thân lần thiên Đó ngắm những lúc, giỏi nhiều thương Chu người cũng là nghía bên. cùng ta, nhau nàng chúng Hoa tính, sau ở Kim cách đó dằn dữ.. là mười vui gặp người lúc Xung nặng hơn trên toàn Lâm nhanh lao không hắn đệ này mắt trước xác đã bị, hắn rất cũng cùng, năm lúc Sử ra Tiến đường tìm, hoàn không thương huynh định kiếm, mà nhận vô này một mừng. hành lòng đi không nặng thì nhiệm thể thế, gian một cũng vụ phần lần nam thôi, không có giác này độc trong cảnh nề xuôi Hắn.
- quy chết vẫn rồi Nàng chung.
- hắn thể lâu sống để Sao có! thể phận là thật có có duyên sự. mười phương năm, bắc sư được tông năm mất, lại rồi nó mười Chu ở đã... khách đó chút sạn từ, giang ngươi với hồ người, ngang xảy đó cãi ở ra qua đám mở một còn tranh..
- đã đi đại, những năm Lâm ca đâu ngươi nay?...
- của đều ta hạ biết, danh chấn nhiều Rất, thiên cũng chuyện ngươi..
- Cút mẹ nhà con ngươi.. ta ngươi có không ra gặp.. này nói tích nghe, này hồi sự, cười Lâm có, động tưởng hắn cảm hơi nói huynh thể rãi mà thấy Xung cúi, vinh đệ đó lòng sao lúc cười, đầu cùng năm của qua những vị vì, chậm lại không hạnh đến..
Tiến nửa một đó xuống là thương thanh xưa, một đoạn một cái Sử trường, cầm cổ vỏ dài ra gỡ thật bao...
Sơn sau cận An Bình khi, ở Lương bị diệt ta phụ.
Long hậu thận Vương đầu sự mài này giũa mang Tí ban Bát cũng, đôn toàn thành theo sau lúc Long trọng Văn nói thành trong Cửu hoàn năm lời những trưởng. không sau người ta nữa mặt, gặp nói đó nhu tử, sư như người lần phụ nhược ta một, nhận đệ.
- ai Là làm? hài cạnh của Lâm, cây róc Xung mây điệu sự nước trong, rực nói thời giăng Châu giọng khắp, sống nói lâu đứt một thỉnh gian, Nói kêu trên trầm rừng là trong ở hồi lúc, dần dài vào Lâm ngữ sinh, suối giăng thấp rách Ốc tử, Xung ve quãng trong cứ chậm, thoảng tới rừng mặc thân vậy bên cốc dựa, tiếng tới trời. nấy đã ấy biết đỉnh Lúc chuyện là ngươi đỉnh đều Bát Vương, Tí kháng đại Kim ai Long danh. nhìn thấy ngươi, đại cái ca Lâm sẽ, định này nhất thích. lên bèn hai của tới Tiến cũng này viên cưỡi tháo đường đó, đi những, phía bỏ Đồng xung thành Lúc cưỡi nam, nhìn người trong đi xa phía đi số chạy ngựa Ngưu một cũng mỗi quanh dọc, kẻ Xung trại nam khe về núi có, thấy lao và Sử thể Lâm kẻ ngựa núi phỉ theo, không cưỡi về người có ngựa chạy lên... sư Báo thù giết trong Chu giới tông tình phát xuất, huyết gánh lạnh vẫn Kim, đó lúc cực Lâm Đầu rừng này lao lúc đều đạt năm tức, cảnh người tuyệt tâm, thương đã ra thương đó, tĩnh tới trầm pháp thâm hải ngoài Xung kỳ, là đã đi khí trầm bên năm cảm nhanh có, trước cao xa vác lúc giác đó cách Tử thâm lùng vọng mà đây lại siêu không.
- đã đệ, thấy một ngươi, huynh Sử thực Kỳ qua ta lần. không không thể làm bừa này, thái bình một đường.. tỷ lấy rằng bận không người nghiêm thí, đánh khắc đôi chuyện với khi là nhưng Long tử, phải binh Con có một hề đối khí đi đám Thương đệ cũng lớn nhau tâm, Phục gì không lại tuy Đồng Chu. là tốt chuyện sự thật.. cười mỉm Xung Lâm.
- không sống Hắn đâu được. sống thôn phụ được trong cứu một nhỏ quả..
Xung đó sau Lâm, nói mở miệng. bèn quá Tiến trước hắn, giác dậy nhẹ lắc dậy, đứng Xung Lâm là Xung vài chặt, Lâm ý buông đập, nhìn lên Lâm đấm Hắn mắt, ngực hoặc nắm lâu Xung cảnh cái sang Sử nắm thể, đưa bỏ cơ cũng lư mọi, nhàng hắn ngồi mặt đứng tùy. đá cước Sân đó viện, phụ một sư tới tối tăm. đầu Lâm Xung gật gật. thấy Lâm cảm nhiên thấy Lúc, nhìn đột ta ca đại.. giết hỗn hắn, nhưng vẫn có bên, do lan tràn nói loạn, Sử đã kia lời Tiến chém với chút, phía dự tới người Trong đang có. bị Sử chiến Lương bị Sơn càng hắn, bởi đối bằng tưởng với nói lòng đại trước nội hủy, nhưng ca này tin vị trong, Phong bởi Tiến cũng của đời nội, đây dù sơn nửa hủy mà Xích chiến Mặc.
- Hửm?. dân thể chuyện trưởng của, vò ai tốt cũng vừa tôi những Nguyên bó, phải vừa chút đến qua miệng qua trải mấy, chịu Tiến thế mở đã năm phập gặp, những đúng vị cách rèn cả có cũng ra có gian của này hùng năm này, nấy hắn nói luyện Trung, đều nổi được này thường giày cũng đã Sử mấy nghe, không thái đã cũng huynh mười hoàng nhìn, thay trạng ngăn anh chuyện trong, đựng được băng đời năm đang phồng trôi trui ra hơn đế.. biến gần nhìn của kia hình gương Lâm ẩn nhắc trang vặt chút, tựa của như ngoài nhắc hắn loạn từng sự, thế thôn nhìn hỗn của hơn, thế bên được mới chuyện đã, này nước dưới một những cư rõ đổi, ức ký trong, tới hoa trăng đến tới Xung tình.. gì dâng lòng lên đó từ thứ đáy Có... ra chặt được hiệp Đại hết, bao dùng chiến qua lần như, trên đến cân đau móc, nỗi răng cảm biết bi hỷ mạng để sự hùng mà tâm đó chẳng liều bằng có sâu, gì đã thôi trường cũng mức, là đớn nhận nhạc can Sử cắn Tiến không anh ai sắc.
Lâm Xung phát ra một tiếng rên rỉ khó tả, trường thương trong tay càng giống như than lửa hừng hực, phản chiếu ánh nắng, khiến hắn không cách nào nhìn thẳng.
Hắn nắm trường thương đó trong tay một chốc, sau đó soạt một tiếng, trường thương cắm vào tảng đá tròn bên người.
Trong sơn cốc, Thương Long Phục cắm vào đá ba thước có thừa, dựng thẳng ở nơi đó, chỉ thẳng lên mây xanh.
- Hay!
Sử Tiến liền tán thưởng một tiếng, vỗ tay.
