Chuế Tế (Người Ở Rể)

Chương 468: Ta giết tới đây! (1)




Màn đêm buông xuống, chẳng mấy chốc lại đến rạng sáng ngày hôm sau
Ninh Nghị đưa một bản danh sách cho Hà Duệ
Trong danh sách này có ba trăm người xem như hạng ngoan cố không thể cứu vãn nổi trong số tù binh, đưa cho Hà Duệ về báo cáo kết quả công tác
Hà Duệ liền phải quân mang hết ba trăm người này đi xử lý
Những người còn lại thì bị tụ tập ở một khe núi gần đồi Độc Long
Bởi vì có hơn hai trăm người bị giết trong quá trình thẩm vấn nên số còn lại này vào khoảng một ngàn người
Trịnh Bưu là quân công lớn nhất trong số ba trăm người này
Y là tướng lĩnh dưới trướng Phương Lạp, bị người cướp ngục giải cứu sang đây
Khi y đeo gông gỗ, bị binh lính kéo đi thì nhìn thấy Ninh Nghị ở cách đó không xa
Y ngây người sửng sốt, sau đó ra sức giãy giụa rồi đột nhiên thét lớn:

- Ninh Lập Hằng
..
Ninh Lập Hằng ..
Là ngươi
Là ngươi
Ta phải giết ngươi
Nghe thấy không
Ta phải giết ngươi ..
Phản ứng quá khích của y lập tức khiến tất cả tù binh đều xôn xao
Ninh Nghị nhìn thoáng qua, sau đó nheo mắt ngẫm nghĩ một chút
Lúc này đang là đêm tối, mặc dù xung quanh có đuốc nhưng nhìn vẫn không rõ ràng lắm
Có người ghé vào tai hắn nói mấy câu, hắn mới gật gật đầu nói:

- Ồ, Trịnh Bưu à ..
Trịnh Bưu ở bên kia nghe thấy hắn bình thản nói một câu như vậy rồi bước đi luôn thì ngây người sửng sốt, rốt cục lại gầm lớn:

- Ta phải giết ngươi
Ta phải giết ngươi ..
Thanh âm quanh quẩn trong bầu trời đêm
Y bị lính áp tải đánh cho mấy cái rồi kéo đi ra xa
Ninh Nghị đi vào quảng trường giữa khe núi
Hơn một ngàn tù binh đang được tụ tập ở đây nghe thấy tiếng Trịnh Bưu la hét thì hơi ngạc nhiên lo lắng nhưng khi Ninh Nghị đi tới đài gỗ ở phía trước, đảo ánh mắt lạnh như băng xuống thì xung quanh đều im lặng hết cả
Trong số này ít nhất có năm trăm người là tù binh đã từng bị bắt cho nên biết mặt hắn
- Gặp gỡ một người quen
Khi ở Hàng Châu, ta giết sư phụ của y
Không cần để ý làm gì
Những cây đuốc bập bùng, lính canh gác bao vây xung quanh
Ninh Nghị đặt mũ, vòng tay, và một tập dày bản ghi chép tin tức, tư liệu về mọi người lên trên bàn, xung quanh lặng ngắt như tờ:

- Rất nhiều người trong các ngươi đã từng gặp ta, Hỗn Nguyên Phích Lịch Thủ Lôi Phong
Tên thật của ta là Ninh Lập Hằng, các ngươi biết hay không biết đều không thành vấn đề
Mọi người cứ yên tâm, tối nay ta không hề muốn giết người
Trước khi trời sáng, mọi người các ngươi sẽ được thả ra ..
Đây là lần cuối cùng các ngươi được thả ra
Trước đó, ta chỉ muốn kể một câu chuyện xưa cho các ngươi ..
Tiếng xì xào khe khẽ lại vang lên xung quanh
Ninh Nghị đứng bên cạnh bàn, một tay nắm lại nện thẳng xuống bàn gỗ, lập tức xung quanh yên tĩnh trở lại
Lúc này Ninh Nghị đứng đó, nhìn chằm chằm toàn bộ quảng trường, có khí thế không giận mà uy, thậm chí không cả nửa quảng trường đều có chút hơi nghẹt thở
Một lúc lâu sau, Ninh Nghị mới rốt cục quay người, kéo chiếc ghế dựa phía sau bàn gỗ, ánh mắt lạnh như băng
- Đây có lẽ ..
Rầm
Chiếc ghế dựa đột nhiên đập thẳng xuống đài gỗ

- Là duyên phận cuối cùng giữa ta và rất nhiều người ở đây ..
Gió đêm thổi qua, ngọn lửa lay động xung quanh
Tiếng nói của Ninh Nghị truyền ra từ đài gỗ, vang vọng trong bóng đêm
Chuyện xưa do người đọc sách kể thường ít nhiều có chút tối nghĩa đối với đám phỉ núi, nhưng câu chuyện xưa này mở đầu cũng không khó hiểu
- ..
Nhiều năm trước kia, trong một thành thị có một tiểu tử gia cảnh cũng không tốt cho lắm, con người cũng không tệ lắm ..
Y đến một hãng vải để học nghề
Ông chủ hãng vải đó cảm thấy y thông minh nên để ý đề bạt y, cho y đọc sách, học hành, sau đó cho y làm chưởng quầy của hãng vải ..
Hãng vải đó rất lớn, xử lý sự việc ở đây khiến y được tiếp xúc với rất nhiều thứ, tình hình nhà y cũng tốt lên rất nhanh
Mẫu thân của y vốn bệnh nặng nhưng được ông chủ chi tiền chữa khỏi bệnh cho bà, khiến mẫu thân của người này có thể giữ được tuổi thọ
Ninh Nghị ngồi trên ghế, nhìn xuống phía dưới, giọng điệu thản nhiên và thong thả, khiến tất cả mọi người đều có thể nghe được
Dưới sự uy hiếp của tử vong, mặc dù là một ngàn người đang tụ tập trong khe núi thì lúc này cũng im phăng phắc
- ..
Cứ như thế, y chiếm được trọng dụng, dần dần càng muốn được nhiều hơn nữa ..
Y muốn trở thành ông chủ
Sau đó y làm quen với một số người, lập ra một kế hoạch, cố ý tiết lộ bí mật kinh doanh của hãng vải cho đối thủ, sau đó lại thuê người ám sát ông chủ, khiến ông chủ bị trọng thương tê liệt ..
Y muốn đánh cho hãng vải này rơi xuống đáy vực sâu, sau đó y sẽ đi ra ngăn cơn sóng dữ ..
Đáng tiếc kế hoạch thất bại
Bọn họ muốn giết y nhưng không được
Y cùng những người quen đó chạy trốn một mạch vào rừng làm cướp, tự xưng là ..
Anh hùng hảo hán
Ninh Nghị cười cười:

- Chuyện xưa như vậy cũng không lạ gì đối với các ngươi nhỉ
Trên Lương Sơn của các ngươi, còn rất nhiều loại cặn bã, bất nhân bất nghĩa loại này mà ..
Đoạn chuyện tiếp theo, các ngươi chắc chắn sẽ hiểu rõ ràng hơn ..
Âm thanh đột nhiên cao giọng hẳn lên, Ninh Nghị đập thẳng tay xuống bàn:

- Anh hùng hảo hán
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sao có thể chịu nhục
Sớm hay muộn phải giết bằng được
Phải thanh toán bằng hết những sự tình ngày xưa
Các ngươi nói có đúng không
Nhưng lúc này không ai dám nói gì cả
Ninh Nghị đảo mắt nhìn mặt tất cả mọi người, xung quanh lặng ngắt
- Tiếp theo đúng như các ngươi nghĩ
Cuối tháng ba, y mang theo một đám huynh đệ trở về muốn giết sạch toàn bộ cả nhà ông chủ
Đáng tiếc, có một chút bất ngờ xảy ra, cuối cùng hơn hai trăm người trong nhà ông chủ chỉ giết được hơn một trăm người, lại còn thiệt hại mất mấy huynh đệ, đành phải quay trở về, định lần sau sẽ lại đến giết nốt
Ta biết là các ngươi đều nghĩ như vậy
Các ngươi đều thông minh như vậy, khẳng định là cũng đoán được ..
Người này đang ở Lương Sơn
- Y tên là Tịch Quân Dục
Ninh Nghị đứng lên
- Từ một tiểu nhị hàng vải, lên làm chưởng quầy hãng vải, tiếp đó là đầu lĩnh sơn tặc
Tất cả mọi người đều có tai, đều nghe được
Người thông minh thực là làm gì cũng có chỗ để đi
Mà đây ..
Chính là nguyên nhân ta tới đây
Hắn ngừng lại một chút, sau đó cười rộ lên:

- Hiện tại có lẽ các ngươi đang nghĩ, ta nói thế đạo này bất công tới mức nào, ta nói chuyện này bất công bất nghĩa tới mức nào, cứ như thể đang cáo quan vậy
Mắng y lòng lang dạ sói tới mức có thể làm ra được chuyện như vậy, sau đó khóc lóc kể lể với các ngươi rằng ta bị bao nhiêu oan khuất ..
Nhưng kỳ thật không phải như vậy
Nếu suy nghĩ như vậy thì các ngươi đã hoàn toàn sai lầm
- Thê tử của ta ..
Là con gái của ông chủ đó
Phần lớn thời gian, ta chỉ là một tiên sinh dạy học
Ta không muốn nói đạo lý gì đó với các ngươi, bởi vì như vậy là vô ích, đã quá muộn
Ta nói nhiều như vậy với các ngươi chỉ là muốn các ngươi hiểu rõ được vì sao ta lại đến đây và việc tiếp theo ta sẽ làm
Ta đến đây không phải là vì quan phủ
Hắn nhìn mọi người, nói gằn từng chữ một:

- Ta đến lần này chỉ vì lấy mạng người
- Con người trên thế giới này nhất định sẽ gặp phải các loại sự tình bất công
Địa chủ muốn chiếm dê bò nhà các ngươi
Quyền quý muốn ức hiếp nữ nhân nhà các ngươi
Các ngươi muốn tới nhà người khác cướp của
Chưởng quầy muốn mưu đoạt tài sản của ông chủ
Sau khi sự tình đã phát sinh thì nói cái gì đạo lý đều là vô dụng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đạo lý chỉ dùng được trước khi sự tình phát sinh mà thôi
- Con người của ta rất đơn giản
Ngươi là quan to quyền quý cũng thế, ngươi là ác nhân không tuân thủ pháp luật cũng thế, bất kể các ngươi ỷ vào cái gì, mỗi người chỉ có một cái mạng
Các ngươi đưa mạng ra đây, ta cũng đưa mạng ra đây cho các ngươi
Lần này đến đây không phải vì giảng đạo lý, không phải vì cầu công đạo, ta không chỉ là vì giết đầu đảng tội ác gì gì đó
Các ngươi ở chung một chỗ, cho y lá gan, làm chỗ dựa cho y, nhưng các ngươi cùng hưởng phúc thì cũng đã cùng tạo nghiệt như nhau
- Các ngươi tụ tập một chỗ, thay trời hành đạo, uống rượu chén lớn, ăn thịt miếng to, ăn uống xong rồi liền đi ra ngoài chém giết
Chỉ cần có oán liền giết cả nhà người ta để báo oán
Tốt lắm
Cho nên lần này ta giết tới đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Lần này ta đưa mạng ra đây, nếu các ngươi đỡ được thì còn sống, tiếp tục làm việc ác của các ngươi
Nếu không đỡ được thì sẽ chết
Ninh Nghị tạm dừng một lát, mỉm cười lạnh lùng
- Có người nghĩ rằng mạng người cũng có sức nặng
Mạng sống của sáu vạn người Lương Sơn các ngươi nhất định nhiều hơn so với hai trăm người của nhà kia
Sai lầm rồi
Trong cái nhà đó, ta dạy học, có những đứa trẻ cả lớn cả bé, đi ra đi vào ..
Có rất nhiều đứa bé mà ta biết ..
Bị biến thành hai đoạn, hoặc là bị chém đầu
Mạng của tất cả các ngươi gộp vào, đối với ta mà nói, đều không hơn nổi một sợi tóc của đứa bé đó
- Ta không phải quan phủ, mạng của các ngươi cũng không đáng giá
Các ngươi tự cảm thấy là kẻ ác cho nên có thể tự nhiên thoải mái tới nhà người khác đốt, giết, cướp bóc
Giờ ta giết đến đây
Từ nay về sau, khi ta bắt đầu động thủ, các ngươi, trong nhà các ngươi, tất cả già trẻ cao thấp, cha mẹ con cái, mặc kệ là bà già tám mươi hay là trẻ con trong tã lót, đừng để bị ta tìm thấy
Nếu không tất cả bọn họ đều sẽ chết
Nếu các ngươi tự nhận là kẻ ác thì ta sẽ cho các ngươi nhìn thấy kẻ còn ác hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.