Chung Cực Toàn Năng Học Sinh

Chương 25: Oan gia ngõ hẹp




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần



--------------------------------------------------

Bác sĩ và mấy cô y tá đang chuẩn bị giải phẫu cho Diệp Hạo bỗng giật mình hết hồn
Diệp Hạo quét mắt nhìn toàn trường một cái đã biết chuyện gì đang xảy ra
- Mấy giờ rồi
Diệp Hạo hỏi
8 giờ 50:"

Bác sĩ mổ chính trả lời
- Còn có 10 phút
Diệp Hạo nói đến đây liền muốn xuống giường
Bác sĩ đè Diệp Hạo lại nói
Cậu muốn làm gì
- Chín giờ đã bắt đầu thi tốt nghiệp trung học rồi
Diệp Hạo trầm giọng nói
- Cậu đùa à
Nói xong, bác sĩ chỉ ngực hắn
- Nhìn vết thương mình xem
- Bác sĩ khâu vết thương lại giúp em được không
Diệp Hạo trầm ngâm một chút rồi nói
- Đạn còn chưa có lấy ra đâu, ông nhỏ ơi
Bác sĩ mới vừa nói đến đây đã bị Diệp Hạo ngắt lời
- Nếu không, em sẽ không chịu bị phẫu thuật đâu
Bác sĩ trầm ngâm một chút rồi đưa mắt ra hiệu cho các phụ tá của mình
Những bác sĩ khác bất động thanh sắc vây quanh bốn phía Diệp Hạo, tiếp đó, họ không hẹn mà cùng ra tay đè hắn xuống
- Chuẩn bị dụng cụ cố định thân thể
Bác sĩ chính trầm giọng nói
Một cái y tá thuần thục lấy ra
Diệp Hạo thấy vậy hiếu ý mấy người
- Đắc tội rồi
Hắn bỗng nhiên dùng lực quăng bốn bác sĩ đang kiếm chế mình qua một bên, mà theo việc hắn dùng sức, vết thương vừa mới được băng bó lại chảy máu
- Cái này
Bác sĩ mổ chính hoảng sợ
Thằng nhóc này bị đạn bắn sao
- Nếu ông không khâu vết thương cho tôi, vậy tôi đi đây
Diệp Hạo nhìn chằm chằm bác sĩ, nghiêm mặt nói
- Cậu đang đùa với sinh mạng của mình đấy
Ông ta khẽ thở dài
- Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ tự chịu
Diệp Hạo trả lời
- Ta cần xin chỉ thị của Viện Trưởng
Bác sĩ mổ chính không dám làm chủ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Tôi cho ông 3 phút
Diệp Hạo so sánh thời gian một chút rồi nói
Ông bác sĩ đánh phải nhanh chóng đẩy cửa phòng giải phẫu ra, đã thấy Lương Mặc trước mắt
- Giải phẫu nhanh như vậy
Lương Mặc kinh ngạc hỏi
- Bệnh nhân không phối hợp
- Không phối hợp
- Cậu ta bảo tôi khâu lại luôn vết thương để mình còn đi thi đại học
- Cái này
Lương Mặc trầm ngâm một chút rồi nói
- Để tôi vào nhìn xem
- Cậu không thể vào
Người bác sĩ ngăn Lương Mặc bên ngoài nói
- Người cậu chưa được trừ khuẩn
Mà ngay tại này, Diệp Hạo đẩy cửa phòng giải phẫu ra
- Lương cảnh quan, chuyện của tôi chắc anh hiểu hơn ai hết, tôi giờ phải đi thi mới được
- Thân thể cậu thật không sao
- Thể chất tôi rất mạnh, không có chuyện gì đâu
Diệp Hạo khẳng định nói
Lương Mặc nhìn ánh mắt kiên định của Diệp Hạo kiên, nhẹ gật đầu
- Bác sĩ, ông khâu lại vết thương cho cậu ta đi
- Cái gì
Bác sĩ mổ chính không ngờ Lương Mặc cũng hùa theo thằng nhóc
- Bất cứ giá nào, cậu ấy cũng phải tham gia kì thi đại học, dù ông có tìm Viện Trưởng tới cũng như không
Lương Mặc trầm giọng nói
- Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ phụ trách
- Cậu xác định
Bác sĩ hỏi lại lần nữa
Bởi vì nếu Diệp Hạo thật sự xảy ra chuyện, đến lúc đó không thể đổ lỗi cho lão được
- Tôi xác định, tôi lấy thân phận cảnh sát của mình ra đảm bảo
Lương Mặc nghiêm túc nói
- Hi vọng sẽ không xảy ra chuyện gì
Nói xong, ông quay người trở lại phòng giải phẩu
5 phút sau, Diệp Hạo mặt mày tái nhợt cùng bác sĩ cùng đi ra
- Phiền Lương cảnh quan đưa tôi đi Nhị Trung một chuyến
Diệp Hạo nhờ vả
- Kiên trì được sao
Lương Mặc hỏi
- Có thể
- Vậy đi thôi
Lương Mặc đỡ Diệp Hạo ngồi bên tay lái phụ, sau đó mở còi cảnh sát lên, một đường phi thẳng về Nhị Trung



Trương Kim Sinh thấy thời gian đã sắp đến, lão gấp đến nổi đứng ngồi không yên
- Thầy Lý, còn chưa liên hệ được Diệp Hạo sao
Trương Kim Sinh nhìn một giám thị khác của Tam trung đi tới, vội vàng hỏi
Ông thầy giáo kia cười khổ đáp
- Diệp Hạo đã xảy ra chuyện, hiện tại đang cấp cứu ở bệnh viện
- Cái gì
Trương Kim Sinh nghe như thế không khỏi bị choáng váng
- Cái này —— cái này —— sao chuyện này có thể phát sinh chứ
Chưa đến 2 phút nữa, cửa trường Nhị Trung sẽ đóng lại
Khí lực toàn thân Trương Kim Sinh như hoàn toàn bị rút đi
Ông chưa tiếp xúc Diệp Hạo nhiều, chỉ thật lòng yêu thích cậu học trò tài hoa này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bởi vì lão chưa bao giờ gặp được một học sinh nào thông tuệ như thế, lão tin tưởng Diệp Hạo có năng lực vấn đỉnh toàn Tỉnh
Nhưng hiện tại, tất cả đều đã xong
Trương Kim Sinh thất hồn lạc phách đứng tại chỗ thật lâu không lên tiếng
Mà lúc này, một tiếng cảnh báo chói tai kéo ông trở về hiện tại, tiếp đó ông thấy Diệp Hạo đang cùng Lương Mặc chạy tới hướng Nhị Trung
Trương Kim Sinh nghĩ cũng không nghĩ mà chạy ra cửa trường
- Mở cửa
- Làm gì
Người gác cổng trường trầm giọng hỏi lại
- Một học sinh đang chạy đến đây a
Trương Kim Sinh vội vàng nói
- Cửa trường đã đóng rồi
Người gác cổng lắc đầu nói
Trương Kim Sinh nhìn đồng hồ một cái
9 giờ 13
- Trong vòng 15 phút, đều có thể vào trường mà
Trương Kim Sinh rất rõ quy tắc thi đại học
- Cái này
Người gác cổng do dự
Mà ngay lúc này, một nữ giáo viên phụ trách tuần tra đi tới
- Phát sinh chuyện gì
Nữ giáo viên hỏi
Gác cổng nhanh chóng thuật chuyện vừa rồi một lần
Nữ giám thị nhìn Diệp Hạo một cái rồi quát lớn
- Hắn không thể vào
- Cô Hứa, bà đang lấy công báo thù tư sao
Lúc này, Diệp Hạo và Lương Mặc vừa chạy tới cửa, không ngờ bị lão vu bà này chặn trước cửa, tức giận nói
Hắn không thể ngờ, hôm nay giáo viên phụ trách tuần tra là cái bà mập địch vừa béo vừa xấu tính, Hứa Lệ này
Âm thanh Hứa Lệ lạnh lùng đáp trả
- Diệp Hạo, môn thi sáng nay là gì, cậu không phải không biết chứ
- Anh văn
Diệp Hạo nặng nề đáp
- Đã biết kiểm tra Anh văn, cậu nên biết rõ, hiện tại, tất cả thí sinh đang thi phần nghe
Hứa Lệ nhìn chằm chằm Diệp Hạo nói tiếp
- Nếu cậu giờ tiến vào phòng thi, chắc chắn ảnh hưởng đến tất cả mọi người trong đó
Hứa Lệ đang nói chuyện giật gân
Đến thời điểm này, coi như Ngọc Hoàng trên trời có hiện hình cũng chả ai thèm quan tâm đâu, nói chi Diệp Hạo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn nữa, trong lớp còn có ba giám thị, bọn họ sẽ mặc kệ chắc
- Cô Hứa, trong điều lệ khảo thí điều lệ không nhắc đến việc không cho phép những học sinh đến trễ 15 phút tiến vào phòng thi nha
Trương Kim Sinh tức giận nói
- Tô nói không thể là không thể
Hứa Lệ gân cổ lên quát
- Cô giáo Hứa, làm trái điều lệ khảo, bà có gánh được hậu quả
Lương Mặc lúc này lên tiếng
Lương Mặc xuất thân Hình Cảnh, chẳng lẽ nhìn không ra Hứa Lệ đang dùng công báo thù tư
- Hứa Lệ ta một lòng suy nghĩ vì lợi ích của đại bộ phận học sinh
Hứa Lệ nhìn chằm chằm Lương Mặc đáp trả
- Ta không thẹn với lương tâm
- Tốt cho một câu nói, không thẹn với lương tâm
Đôi mắt Trương Kim Sinh lóe lên lửa giận, quát
- Hứa Lệ, tôi hỏi bà một câu, có cho vào hay không
- Không cho
- Lão tử liều cái mạng già này cũng muốn xé nát cái mặt tiểu nhân của mụ thối tha bà ra
Trương Kim Sinh thét lên một tiếng, không để ý thân thể già nua, vọt tới Hứa Lệ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.