Dịch: Hám Thiên Tà Thần
Biên: Hám Thiên Tà Thần
--------------------------------------------------
- Mở chén ra
Lục Tự Minh có chút không thích Diệp Hạo khôn vặt
Người chủ trì nhìn Diệp Hạo
Mở chén cần có hai nhà đồng ý mới được
Quy củ như thế, không ai có thể thay đổi
Diệp Hạo nhẹ nhàng gật đầu
Người chủ trì nhanh chóng mở chén ra
Khi Quách Tú nhìn thấy số thứ tự trên sáu viên xúc xắc là 1, 4, 4, 5, 5, 6, trên mặt lộ ra sợ hãi lẫn vui mừng
- 25
A Văn trợn mắt há miệng nói
Lục Tự Minh cũng run lên một cái
Lão không ngờ tới kết quả lại như vậy
- Tiếp tục
Lục Tự Minh nhìn người chủ trì nói
- Tiếp
Người chủ trì khẽ gật đầu lắc lắc chén xúc xắc lần nữa, nhưng thủ pháp dao động lần này lại khác biệt lần trước
Dữ dội hơn lúc trước một chút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vô hình tăng lên độ khó khiêu chiến
“Khụ.”
Bỗng nhiên A Văn ho khan một tiếng, lông mày Lục Tự Minh không khỏi chấn động nhưng lúc này ông ta không nói gì
Đợi người chủ trì để chén xuống, ông ta hung dữ trừng mắt với A Văn một cái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
A Văn vội vàng cúi đầu
Lúc nghe lắc xúc xắc kiêng kỵ nhất là tạp âm xung quanh
- Cậu trước đi
Lục Tự minh nhìn Diệp Hạo nói
Diệp Hạo cười ném 6 joten màu xanh lên trên số 24:
- 6 vạn
Hai mắt Lục Tự Minh lóe sáng
Lục Tự Minh chần chừ ném 6 joten màu xanh lên trên số 21:
- Mở đi
Sáu viên xúc xắc đều có mặt số bốn
Sáu bốn 24:
Vẻ mặt Lục Tự Minh nhìn Diệp Hạo không khỏi thay đổi:
- Không ngờ cậu là cao thủ
- Còn muốn đánh cược hay không
Diệp Hạo ngắm ngắm joten đang cầm trong tay
- Được, lâu lắm mới được kích thích như thế này
Lục Tự Minh lấy một tấm thẻ vàng từ trong ví ra đưa cho A Văn
- Đổi một trăm vạn joten
Nghe Lục Tự Minh muốn đổi 100 vạn joten, khiến sắc mặt hai vợ Diệp Chí Quốc không khỏi thay đổi, lão ta muốn chơi lớn rồi
- Tiểu Hạo, chúng ta có cần đổi thêm joten hay không
Diệp Chí Quốc nhỏ giọng hỏi
- Những joten này đủ rồi
Diệp Hạo nhẹ nhàng lắc đầu
Không lâu sau, A Văn quay lại cầm 100 joten màu xanh
- Tiếp tục
Lúc người chủ trì để chén trong tay xuống, Lục Tự Minh tự tin lấy ra 10 joten màu xanh ném lên trên số 16:
Diệp Hạo lại ném toàn bộ 12 joten màu xanh lên trên số 12:
- Cậu tự tin thật
Lục Tự Minh nói xong lại cầm lấy 2 joten ném ra
- Có thực lực nên tự tin thôi
Diệp Hạo cười nói:
- Người chủ trì, mở chén
Con số bên trên sáu viên xúc xắc theo thứ tự là 1, 2, 2, 2, 2, 3:
Sắc mặt Lục Tự Minh trở nên khó coi
Đến lúc này, ông ta cũđãng chắc chắn người thanh niên trước mặt là cao thủ trong giới cờ bạc
- Còn muốn đánh cược không
Diệp Hạo hỏi
- Chúng ta chơi bài
Lục Tự Minh đâu còn muốn chơi với Diệp Hạo trò này nữa
- Không hứng thú
Diệp Hạo không cần suy nghĩ liền từ chối
- Cậu
Lục Tự Minh đâu ngờ tới Diệp Hạo sẽ từ chối
- Người chủ trì, sòng bạc các anh cho phép người ta ép người khác đánh cược sao
Diệp Hạo nhìn người chủ trì, nghiêm túc hỏi
Sắc mặt người chủ trì không được tốt nhìn Lục Tự Minh
- Mong Lục tiên sinh tự trọng
Hiện giờ sòng bạc đã sớm đi lên con đường kinh doanh chính quy, không còn đi con đường lúc trước nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vì sao ông chủ trong các sòng bạc lớn không ngừng làm từ thiện, đó bởi vì họ muốn đắp nặn hình tượng mình trong xã hội
Bởi vậy, chỉ cần cậu không gian lận trong sòng bạc, thắng mấy chục vạn cũng không cần lo lắng sòng bạc quỵt nợ, thậm chí, chỉ cần cậu yêu cầu, phía sòng bạc sẽ sắp xếp nhân viên bảo vệ tự mình đưa cậu về đại lục
18 sòng bạc ở Macao, sòng bạc nhà nào không quan tâm đến thanh danh của mình
Nếu thanh danh bị xấu đi, sau này còn ai dám đến đây chơi nữa
Sắc mặt Lục Tự Minh thay đổi, nhưng không dám nói gì
- Chúng ta đi thôi
Diệp Hạo nói xong rồi đứng dậy
A Văn vừa muốn chặn đường lại bị Lục Tự Minh ngăn cản
- Cậu muốn chết sao
Lục Tự Minh nhỏ giọng cảnh cáo
Trước đây, nhân viên bảo vệ trong sòng bạc đều là giang hồ, nếu ai dám quấy rối trong này, bọn họ sẽ không khách sáo
- Tiểu Hạo, bây giờ chúng ta trở về sao
Diệp Chí Quốc hỏi
- Chúng ta nhờ các nhân viên bảo vệ trong đây đưa về đại lục thôi
Diệp Hạo nói xong, gọi một nhân viên phục vụ đến
Nhân viên phục vụ kia dừng một chút rồi đáp
- Tiên sinh, sòng bạc chúng tôi có thể sắp xếp nhân viên bảo vệ hộ tống mọi người về đại lục, nhưng phải trả tiền thuê
- Bao nhiêu
- Chuyện này phải xem tiên sinh muốn đi đến đâu
- Đưa chúng tôi đến thành phố Giang Nam
Diệp Hạo nghĩ một chút, trả lời
Nhân viên phục vụ suy nghĩ rồi nói:
- Không biết tiên sinh cần mấy nhân viên bảo vệ đây
- Tôi yêu cầu các người đưa chúng tôi trở về thành phố Giang Nam an toàn
- 10 vạn
- Có thể
Lục Tự Minh chặn đường khiến cha mẹ vô cùng lo lắng và bất an, bởi vậy 10 vạn mua một phần bình an, Diệp Hạo cảm thấy rất đáng giá
- Tiên sinh, anh đi theo tôi
Sòng bạc có hệ thống kỹ càng
Trong thời gian ngắn nhất, bọn họ sẽ xử lý tốt
- Tiên sinh, đây là nơi mọi người nghỉ ngơi, lát nữa tôi sẽ đưa vé máy bay tới
Người phục vụ mang theo một nhà Diệp Hạo tới một căn phòng xa hoa, nói khẽ
Quách Tú dạo quanh căn phòng một vòng nói:
- Vừa rồi mẹ còn cảm thấy 10 vạn hơi phí, bây giờ phát hiện người ta đòi đắt đương nhiên có đạo lý
Diệp Chí Quốc cũng khẽ gật đầu
- Trang trí nơi này còn cao cấp hơn khách sạn năm sao của chúng ta ở mấy hôm trước nữa
Đợi ba người bình tĩnh lại, Diệp Chí Quốc nhỏ giọng nói:
- Cho dù lần này xuất hiện một chút gợn sóng, nhưng chúng ta lại buôn bán lời gần ba trăm vạn, sau khi xóa hết nợ nần thì còn khoảng hai trăm vạn, haha
- Ừm
Quách Tú cũng cảm thấy lần này đến đây rất có giá trị
- Anh muốn sửa sang trong nhà một chút, số tiền còn lại sẽ làm buôn bán
Diệp Chí Quốc nói ra những lời trong lòng
- Anh muốn làm cái gì
Quách Tú hỏi
- Bây giờ, nhà trong thành phố đang nhiều lên, nghề sửa sang lắp đặt thiết bị sớm muộn gì cũng hot
Diệp Chí Quốc khẽ gật đầu, nói ra ý tưởng trong lòng
- Anh chuẩn bị dùng 100 vạn mở công ty trang trí chính quy
- Chuyện này, cha mẹ cứ quyết định được rồi
Diệp Hạo cười ha ha nói
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên
- Nhanh như vậy đã đưa vé máy bay đến rồi sao
Diệp Hạo có chút nghi ngờ hỏi
Sau khi Diệp Hạo mở cửa, hai mắt không khỏi sáng lên
Thiếu nữ trước mặt có lông mày như lá liễu, mắt như vì sao trên trời
Cô đứng trước mặt Diệp Hạo, khí chất tỏa ra ung dung cao quý
Diệp Hạo cảm thấy gia thế cô gái này không tệ, nếu không sẽ không được bồi dưỡng ra khí chất vương giả này
- Không quấy rầy đến anh chứ
Thiếu nữ nói khẽ
Giọng nói cô nàng rất nhẹ, rất hay, làm người ta có cảm giác hưởng thụ
- Cô là…
- Xin tự giới thiệu, tôi là Lam Thanh Thanh, cũng là người quản lý sòng bạc này
Lam Thanh Thanh nói xong, vươn bàn tay như ngọc ra
Diệp Hạo giật mình
Hắn không ngờ người quản lý sòng bạc sẽ tìm tới cửa
Hắn chỉ sợ chuyện mình và Lục Tự Minh đánh cược đã truyền đến tai Lam Thanh Thanh
- Cô tìm tôi có chuyện
Diệp Hạo nhẹ giọng hỏi