Chương 10: Ba, chào buổi sángChương 10: Ba, chào buổi sáng
Tần Thiệu vốn dự tính là không quay về Cảnh Viên
Chẳng qua trước khi xuất phát lại có vài hành lý quan trọng cần phải về nhà để đem theo
Cho nên, Tần Thiệu tranh thủ thời gian buổi sáng để quay lại biệt thự Cảnh Viên
Tần Thiệu trở về nhà lúc sáng sớm, nên không có khiến người trong nhà tỉnh giấc
Lấy đồ vật ở trên lầu xong, Tần Thiệu đang chuẩn bị rời đi, đúng lúc này, âm thanh "cộc cộc cộc..
rất có tiết tấu từ trong bếp truyền ra, khiến hắn chú ý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Âm thanh này tựa hồ rất quen thuộc
Tần tiên sinh thường ngày không có thói quen ăn sáng, thế nên trong nhà cũng sẽ không sắp xếp đầu bếp làm bữa ăn sáng
Cúi xuống nhìn đồng hồ: [6:15] , Tần Thiệu khẽ nhíu mày
Đúng lúc này, Tô Bối bưng hai dĩa bánh nướng áp chảo từ phòng ăn đi ra, thấy Tần Thiệu đang đứng ở đó, Tô Bối theo bản năng bị dọa cho giật mình
Hú hồn, là người sống nhai
Tần Thiệu trở về từ lúc nào nhỉ
Bộ dạng này của ông ấy hình như là mới từ bên ngoài vê
Bây giờ lại phải rời đi rồi sao
Trong lòng Tô Bối thấy khó xử, không biết nên nói "Ba về rồi", hay vẫn là "Mừng ba đã về"
Bất quá trong lúc nhìn qua Tần Thiệu, Tô Bối đã thu hồi vẻ kinh ngạc cùng bối rối trên mặt, nhìn đối phương rồi nở một nụ cười sáng lạn
"Ba, chào buổi sáng
Biểu hiện chào buổi sáng rất tự nhiên, giọng điệu thân thiết, lễ phép và rất ngoan ngoãn
Có điều, tiếng "ba" này rơi vào tai Tần Thiệu có chút ngứa, rõ ràng là chưa quen
Sau vài giây bất ngờ, Tân Thiệu mới phản ứng lại việc Tô Bối gọi hắn
Ánh mắt Tần Thiệu dừng lại trên người Tô Bối một lát, đáy mắt ánh lên tia kinh ngạc - Đây là đứa nhỏ hôm qua ư
Sau khi tắm rửa đàng hoàng, trông cũng không tính quá khó coi, có điều chỉ là khá gầy, cảm giác như chỉ cần có một cơn gió thổi qua liền bay mất
Những đối thủ nếu bị ông chủ nhìn vậy đã không rét mà run rẩy cả người
Thế mà Tô Bối bị Tần Thiệu nhìn đánh giá như vậy, thế mà lại chẳng hề có tí sợ hãi nào, chỉ là trong lòng có chút không được tự nhiên
"Ba chưa ăn sáng sao
Có muốn ăn sáng hay không
Tô Bối nâng mâm đồ ăn trong tay, hỏi Tần Thiệu
"Con làm bánh nướng áp chảo, ngoài ra trong bếp còn có cháo, dưa leo với trứng gà nữa
Ngày xưa khi còn ở nông thôn, nhà bọn họ cách trường khá xa, cho nên Tô Bối có thói quen làm bữa sáng cho cô cùng Tô Tiểu Bảo
Chẳng qua hôm nay Tô Bối còn làm thêm một phần cho Bác Phúc
Tần Thiệu: ..
Nghe Tô Bối mời mình ăn sáng, Tần tiên sinh biểu tình có chút chưa quen, đến mức hiện lên tia cổ quái
Tôi không phải là ba của cô
Tần tiên sinh trong lòng bổ sung thêm một câu
"Không cần
Tần Thiệu trầm giọng nói
"Nhóc nên ăn nhiều một chút
Bỏ lại một câu nói sau cùng, tiếp đó Tần Thiệu liền rời rời đi
Nghe Tần Thiệu mặt không lộ chút biểu cảm nào mà nói ra những lời này, khóe mắt Tô Bối có hơi giật giật, đột nhiên nghĩ đến phim truyền hình thường xuyên xuất hiện câu thoại kịch: Ăn nhiều một chút, ăn no rồi liền có thể lên đường..
Đấn tận hai ngày sau đó Tô Bối cũng chưa gặp lại Tần Thiệu
Tiểu thuyết có nói qua, làm chủ tịch tập đoàn Tần thị, Tần Thiệu quả thật rất bận, nhiều hôm còn phải ngủ luôn ở công ty
Cho nên, hai ngày này chưa thấy được Tần Thiệu, Tô Bối cũng không cảm thấy quá kỳ quái, chỉ là trong lòng nghĩ chờ lúc gặp lại đối phương, nhất định phải nắm chặt cơ hội đem sự tình bản thân đang suy xét cùng đối phương nói rõ
Hôm nay, Tô Bối cùng Tô Tiểu Bảo đang ở nhà ăn cơm
Từ khi biết hai đứa nhỏ này rất có khả năng là cốt nhục của tiên sinh, bác Phúc nói cái gì mà không cho Tô Bối cùng Tô Tiểu Bảo ăn cơm cùng bàn với ông, kiểu nào cũng phải đưa hai người đến nhà ăn phía trước để dùng bữa
Nghe được động tĩnh ngoài cửa, Tô Bối tưởng Tần Thiệu đã trở lại, đôi mắt sáng lên
Tô Tiểu Bảo quăng một ánh mắt "khinh bỉ" về phía Tô Bối, Tô Bối lúc đó liền buông chén đũa, đứng bật dậy hướng phía cửa chạy như bay
Kết quả, Tô Bối phát hiện người tới không phải Tần Thiệu, mà là Trân Đức
Ở cửa
Nhìn cô nhóc mới mặt mày mừng rỡ chạy ra, có vẻ như chạy ra chào đón hắn, nội tâm Trần Đức cũng sáng sủa lên theo
Có điều giây tiếp theo, khi Tô Bối thấy người đến là hắn, vẻ mặt mừng rỡ đó liền dập tắt ngay
Sau đó nói một tiếng "Chào chú Trần" xong, Tô Bối liền xoay người ỉu xìu rời đi
Trần Đức: Tại sao mình lại có cảm giác như vừa bị vứt bỏ
"Tại sao thấy chú liền khiến cháu không vui rồi
Gọi lại Tô Bối, Trần Đức nhịn không được trêu một câu
"Không phải, cháu còn tưởng rằng là ba đã trở lại
Trần Đức: "..
Hoá ra chú và ba cháu, phi, chú cùng tiên sinh chênh lệch lớn như vậy sao?
Tuy rằng không dám nói hai đứa nhỏ cùng tiên sinh có huyết thống quan hệ hay không
Bất quá, nghĩ đến bộ dáng vừa rồi của Tô Bối, trong lòng Trần Đức đột nhiên có chút cảm khái
Nếu là hắn cũng có một tiểu công chúa, mỗi ngày vào lúc hắn tan làm trở về nhà sẽ thấy gương mặt vui vẻ như của Tô Bối, nhảy nhót chạy nhào vào trong lồng ngực, nói với hắn "A ba về rồi"..
Hình ảnh kia, chỉ nghĩ tới thôi cũng làm cho người ta vui vẻ
"Tiên sinh đã đi thành phố S, trong vòng hai tuần tới sẽ không trở về, như thế nào, các cháu không biết
Trần Đức hỏi
Tô Bối lắc đầu
Cô còn tưởng ngày hôm đó Tần Thiệu rời đi chỉ là tới công ty đi làm
Sớm biết vậy thì ngày hôm đó cô liền lôi kéo Tần Thiệu lại để nói rõ sự tình cấp bách này
Bây giờ đợi Tần Thiệu về, không biết còn phải đợi bao lâu
Tô Bối cắn cắn môi, âm thầm hối hận
Ngày đó tiên sinh đặc biệt trở về lấy vài đồ vật, chưa có nói chuyện với hai đứa nhỏ ư
Cũng đúng thôi, tiên sinh vẫn chưa xem hai đứa trẻ này là người của mình, càng không muốn nói ra lộ trình chính xác cho đối phương biết
Nội tâm Trần Đức âm u
Chỉ là nhìn biểu tình mất mát đáng thương của Tô Bối, Trần Đức không đành lòng, giải thích vài câu đơn giản cho cô nghe: "Công ty con ở thành phố S xảy ra vài chuyện khó giải quyết, tiên sinh vội đi xử lý
Thành phố S, công ty con..
Hai từ này làm biểu tình Tô Bối biến động
"Là công ty con có kẻ làm phản sao
lời này của Tô Bối tuy nghe có vẻ hàm hồ, nhưng ánh mắt cực kỳ nghiêm túc
Nghe Tô Bối hỏi, Trân Đức nhịn không được nhìn kỹ vào mắt đối phương
—— Thật sự hai đứa trẻ này không phải là gián điệp mà Tống Ngạn Thành sắp xếp chứ
Nhạy bén như vậy
Hắn mới nói phần đầu, cô nhóc đã đoán được khúc đuôi
Nhìn chằm chằm biểu tình biến hóa của Trần Đức, Tô Bối biết mình đoán đúng rồi, trong lòng càng thêm nghiêm túc
Trong tiểu thuyết từng có đoạn
Nam chính sau nhiều năm án binh bất động, cuối cùng cũng ra tay với nhân vật phản diện, mà đứng mũi chịu sào là công ty con có lợi nhuận cao nhất của tập đoàn Tần thị - Công ty dược Thiên Lam
Nam chính lợi dụng, sắp xếp người trà trộn vào công ty Thiên Lam, động tay động chân vào phát minh nghiên cứu mới nhất của Thiên Lam
Điều này khiến thuốc sau khi sản xuất xảy ra vấn đề, không chỉ có công ty con Thiên Lam bị ảnh hưởng, ngay cả tập đoàn Tần thị cũng bị giáng một cú nặng nề
Tuy rằng Tần Thiệu kịp thời đuổi tới thành phố S để loại trừ nguy cơ, nhưng bản nhân hắn cũng ở thành phố S bị kẻ không rõ thân phận tập kích đánh trọng thương
Tần Thiệu trọng thương ở bệnh viện tĩnh dưỡng suốt nửa năm, mà nam chính cũng lợi dụng chuyện này, trong khoảng thời gian nửa năm liền phản kích, đưa tập đoàn Tống thị đứng ngang tầm với tập đoàn Tần thị
Theo như tiểu thuyết, mối quan hệ giữa nam chính cùng trùm phản diện bẻ ngoặt từ đây
"Chú Trần
Trần Đức bị biểu tình đột nhiên trở nên nghiêm túc của Tô Bối dọa giật mình, sau đó Tô Bối lại hỏi: 'Lần này ba cháu đến thành phố S sẽ gặp nguy hiểm sao
Nghe vậy, biểu tình Trần Đức chút ngoài ý muốn, não vẫn chưa nhảy số kịp
"Yên tâm đi, cháu không phải đã nói sao, tiên sinh rất lợi hại
Hơn nữa, bên người ông chủ còn có vệ sĩ, sẽ không có nguy hiểm
Trần Đức nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kẻ muốn ra tay với Tần thị không ít, nhưng thật sự động được thì có bao nhiêu người
Tô Bối nghe vậy, hơi hơi rũ mắt, nghĩ nghĩ một chút rồi lại nhìn về phía Trần Đức, nói: "Bên đó có thể phái thêm vài người theo bảo vệ ba không
Phái mấy người lợi hại á
Có phước cùng hưởng, tuy Tô Bối cùng Tần Thiệu không tính là có thân tình gì, nhưng Tô Bối cũng không hy vọng đối phương xảy ra chuyện
Lời Tô Bối nói làm Trân Đức cảm động, đồng thời cũng nhắc nhở Trần Đức: Lần này chuyện công ty con Thiên Lam muốn giải quyết liền có thể giải quyết
Vấn đề quan trọng lại nằm ở Tống Ngạn Thành kia
Người kia Trân Đức đã từng tiếp xúc qua, theo đánh giá của hắn, tên kia chính là loại người ngoài mặt thì vả vờ quân tử, ôn nhu như ngọc, bên trong thì lòng lang dạ thú
Hai ngày sau, ở thành phố S, Tần tiên sinh gọi điện thoại cho Trân Đức
"Tiên sinh
"Mấy người bọn Tần Tam là do cậu sắp xếp tới
Tần Thiệu ở trong điện thoại hỏi
Tần Tam, Tần Ngũ mấy người này đều là vệ sĩ của Tần Thiệu, sự tồn tại cũng tương đối đặc biệt, trừ phi gặp tình huống cực kỳ nguy hiểm, còn không Tần Thiệu sẽ không dùng đến mấy người này
"Đúng vậy, thưa tiên sinh
Khi trả lời, trong đầu Trần Đức liền hiện ra gương mặt khẩn trương và nghiêm túc của Tô Bối
Bộ dáng khẩn trương khi đó của Tô Bối không giống đang diễn
"Là như thế này, Tô Bối thực sự lo lắng cho ông chủ ở thành phố S sẽ gặp nguy hiểm
Cho nên mong tôi sắp xếp nhiều người đi theo ông chủ
Tôi cảm thấy cô bé lo lắng không phải không có lý..
Khi nhắc đến Tô Bối, ngữ khí của Trần Đức có chút thay đổi
Ngày đó khi tới Cảnh Viên để lấy bưu kiện cho tiên sinh, hắn gặp Tô Bối, hiển nhiên cũng đã gặp Tô Tiểu Bảo
Nói thật, nhìn hai chị em tắm rửa sạch sẽ, nội tâm Trần Đức khá kinh ngạc, không thể không so sánh với bộ dạng thời còn trẻ của tiên sinh
Cho dù là phẫu thuật thẩm mỹ, cũng không thể làm giống đến vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chưa kể, không hề nhìn ra bất kỳ dấu vết nào của việc thẩm mỹ
Trân Đức do dự trong điện thoại vừa muốn lại vừa không muốn đem chuyện này nói cho Tần Thiệu, lại nghe giọng Tần Thiệu ở điện thoại đầu bên kia vang lên
"Tô Bối
khi Tần Thiệu nói ra này hai chữ này, ngữ khí có chút mới lạ
"Đúng vậy
Trân Đức là thủ hạ đi theo ông mười mấy năm, là trợ lý đáng tin cậy, sẽ không nói dối ông, nếu không cần thiết cũng sẽ không nhiều lời
Trần Đức lại đặc biệt nhắc tới Tô Bối
Hơn nữa, cô nhóc kia sẽ lo lắng cho an nguy của ông
Tần Thiệu cân nhắc các từ của Trần Đức, mặt lộ vẻ quái dị
Trần Đức đợi một lát cũng không nghe được tiên sinh nói chuyện, đoán không được tiên sinh giờ phút này là đang nghĩ gì, trong lòng có chút không yên
"Đúng rồi, tiên sinh, còn có chuyện này..."..