Trước khi Trần Thuật xuất hiện, Khổng Nhược Khuê giữ khoảng cách với tất cả nam nhân
Bạch Khởi Nguyên cho rằng đó là cô tự bảo vệ bản thân, vì giới giải trí thực sự quá hỗn loạn thị phi, ăn cơm với bạn bè là "có chuyện muốn nhờ vả", uống rượu với nhau là "ở chung một phòng", buổi tối ăn no một chút bị suy diễn thành "đang có thai"
Thực tế vốn còn đen tối hơn đồn đoán, ở nơi quy tụ toàn mỹ nam mỹ nữ đó, sao lại chẳng biến thành bãi săn cho những kẻ xấu
Bởi thế một cô gái biết giữ mình thành quý giá thế nào
Nhưng vì sao em lại cho Trần Thuật ngoại lệ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vì sao em lại cùng thứ nam nhân đó ngồi ở quán mỳ sập xệ, ăn thứ món ăn thấp kém, vì sao em lại đi ăn hải sản bên đường giữa đem khuya, quá sức bất cẩn
Rồi thậm chí vì nam nhân đó mà mạo hiểm nhảy ra tranh đoạt kịch bản
Nếu chuyện gì Khổng Nhược Khuê không thích, không ai có thể cưỡng em được
Bạch Khởi Nguyên không tin Trần Thuật có thể ưu tú hơn mình, càng không tin Khổng Nhược Khuê lại yêu một nam nhân như thế
Nhưng, sự thực chứng kiến không khỏi làm hắn nghi ngờ
"Hay là vì trong lòng vô tư, nên không bận tâm bên ngoài suy đoán quan hệ của họ thế nào
Bạch Khởi Nguyên tự an ủi mình như thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Chẳng may thực sự là cô ấy thích Trần Thuật thì sao
Suy nghĩ này làm Bạch Khởi Nguyên giật nảy mình
Một tên nam nhân bỗng dưng ở đâu xuất hiện, làm sao so được với sự che chở và bầu bạn bao năm của mình chứ
“ Em thấy chuyện cấp bách hiện nay là xem kịch bản đó đã, nếu kịch bản thực sự đặc sắc như người ta nói, anh và Tô Âm cùng đóng một bộ phim cũng không tệ
Dù sao Tô Âm có lượng fan trẻ hết sức yêu quý, anh có thể mở rộng ảnh hưởng của mình, đây là chuyện tốt ..
“
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đằng Vân đang lo Bạch Khởi Nguyên dù sao cứng tuổi rồi, fan cũng đang dần nhiều tuổi hơn, fan lớn tuổi tuy vẫn theo dõi, nhưng mức độ ủng hộ không thể bằng fan trẻ, ít nhất có cuộc sống riêng, không thể lên mạng vì thần tượng cãi nhau: ” Tiềm lực của Tô Âm rất lớn.”
“ Tôi hiểu.” Bạch Khởi Nguyên gật đầu, đối với tính chuyên nghiệp trong công tác, hắn vẫn tin Đằng Vân:
“ Nếu kịch bản không hay, hoặc không đạt được tới tầm thì từ chối.” Đằng Vân bặm môi dưới, nói: ” Anh đã tỏ thái độ ủng hộ Khổng Khuê ở cuộc họp cao tầng, giờ lại từ chối vai nam chính, thế nào cũng khiến Khổng Khuê cảm động, người ngoài thấy anh có tình có nghĩa.”
Bạch Khởi Nguyên nhìn Đằng Vân đầy thâm ý: ” Vậy để tôi xem kịch bản, cô làm việc của mình đi.”
“ Vâng ạ.” Đằng Vân khẽ đáp, sách túi lên, lưu luyến nhìn Bạch Khởi Nguyên một cái mới đi:
Đến khi cửa đóng lại rồi, Bạch Khởi Nguyên vẫn nhìn chằm chằm về phía Đằng Vân rời đi, lẩm bẩm, nếu có một người quá hiểu mình, thật là khiến người ta thấy không an toàn
Cầm kịch bản lên, lắc đầu cố xua đi hình ảnh không hay nào đó
Nếu nói cách đối xử của Khổng Nhược Khuê với Trần Thuật khác với người khác ở chỗ nào thì đó là, với người khác, cô rất khách khí nhưng giữ khoảng cách rõ ràng, với Trần Thuật, ngoài thì ngang ngược vô lý, kỳ thực lại vô cùng ôn nhu chu đáo
Vị trí kín đáo trên tầng ba nhà hàng Tây với cách trang trí lãng mạn, Trần Thuật và Khổng Nhược Khuê ngồi đối diện với nhau
Khổng Nhược Khuê vừa xem thực đơn vừa nói với giám đốc nhà hàng: ” Bò Kobe phi lê, chín bảy phần, canh nấm, một đĩa sa lát.”
Nghĩ một lúc hỏi: ”Chỗ các anh có vang Château Latour năm nào ngon không?”
“ Chúng tôi có vang Château Latour năm 2005 tốt nhất.”
“ Vậy được rồi, cho một chai Château Latour, trước tiên như thế đã.”
“ Vâng.” Giám đốc nhà hàng nhận lấy thực đơn chuẩn bị đi:
“ Này, tôi còn chưa gọi món mà.” Trần Thuật kháng nghị:
“ Thị bò Kobe và anh nấm là gọi cho anh đấy.” Khổng Nhược Khuê mỉm cười bảo giám đốc đi chuẩn bị:
“ Tôi biết anh không quen thuộc chỗ thế này, cho nên tiến cử với anh hai món, đều là món tôi thích đấy.”
Cô nàng này đúng là bá đạo, phải hỏi ý mình chứ, Trần Thuật ngạc nhiên chuyện khác: ” Vậy cô chỉ ăn sa lát à?”
“ Đúng, thế còn chưa đủ à?” Khổng Nhược Khuê đặt tay lên môi một chút, nhìn Trần Thuật nói như cô bé tội nghiệp lấy lòng: ” Nếu được, anh có thể cho tôi bánh mỳ ăn kèm của anh không
Một miếng nhỏ thôi cũng được.”
Bộ dạng đáng thương ấy làm Trần Thuật dở khóc dở cười: ” Nghệ sĩ các cô vì xinh đẹp ngay cả mạng cũng không cần.”
“ Nếu không xinh đẹp thì còn cần mạng làm gì?” Khổng Nhược Khuê tuyên bố một câu xanh rờn xong, híp mắt cười như hồ ly nhìn con mồi: ” Biên kịch Trần, cảm giác bây giờ thế nào?”
“ Bình thường, quán mỳ Lão Gia thấy thoải mái hơn.” Trần Thuật nhìn phòng bao xa hoa tặc lưỡi, nơi này không có phòng bao, mỗi vị trí được ngăn cách bởi chậu cảnh, bố trí khéo léo tạo thành không gian đủ riêng tư, lại không khiến có cảm giác quá vắng vẻ, ánh đèn dìu dịu vừa đủ như ánh nến rất thích hợp cho buổi hẹn hò:
“ Lần đầu viết kịch bản, lại được hai nghệ sĩ hot nhất của Đông Chính tranh đoạt, còn bán được cái giá tốt ..
Thế mà mời tôi ăn một bữa cũng xót à?” Khổng Nhược Khuê chỉ trích:
“ Sao thế được, dù ngày ngày mời cô ăn cũng không vấn đề.” Trần Thuật vỗ ngực rất hào khí: “Chẳng qua là đĩa sa lát với vài lát bánh mỳ thôi, làm như tôi không mời được ấy.”
Khổng Nhược Khuê cười mê hồn: ” Anh nói đấy nhé, tôi sẽ coi là thật.”
“ Coi là thật thì coi là thật.” Trật Thuật thầm nghĩ, một đĩa sa lát thì đáng bao tiền chứ, cho nên tiêu sái nhận lời, chỉ là thuận tay xem giá tiền thực đơn, suýt trố mắt, rau này làm bằng vàng à, cằm suýt rớt ra:
85 đồng đĩa sa lát
Trước kia y ăn trưa chỉ 8 đồng thôi:
“ Sao thế biên kịch Trần?” Khổng Nhược Khuê thấy Trần Thuật bỗng nhiên tắt tiếng thì hỏi:
“ Không sao, cô là chân to của tôi mà, không có cô thì không có tôi hôm nay, nhất định phải ôm chặt rồi thuận cái chân to leo lên, ngày nở mày nở mặt đã ở ngay trước mắt.” Trần Thuật thầm lau mồ hôi, tự an ủi:
“ Anh biết thế là tốt.” Khổng Nhược Khuê đắc ý hất hàm, có điều nghĩ lại câu nói vừa rồi, phì một tiếng: ” Đồ lưu manh.”
Trần Thuật cũng nhận ra câu vừa rồi không ổn lắm, ngại ngùng nói: ” Tôi không có ý đó đâu, đừng nghĩ sai.”
“ Không nghĩ sai, nam nhân các anh đều thế cả.” Không Nhược Khuê bĩu môi khinh bỉ: ” Làm không dám nhận.”
Động tác đáng yêu thoáng chốc ấy làm người ta liêu xiêu, Trần Thuật không dám tiếp chiêu này, vội chuyển đề tài: ” Nếu cô thích kịch bản, vì sao tranh được rồi lại nhường cho Tô Âm?”