Cô Bạn Cùng Bàn

Chương 118: F3 !




Một chiếc xe hơi bề ngoài hết sức phong cách phòng thẳng qua cổng tòa nhà Nhạc Hải
Cửa xe trước và sau đồng loạt mở ra, xuất hiện đầu tiên là ba cái giày da đen bóng, tiếp đó là ba cặp chân chắc khỏe, rồi ba nam nhân mặc cùng vest đen, sơ mi đen thắt ca vát đen chói mắt như mặt trời đi ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rầm
Ba cái tay đồng loạt đóng cửa xe lại, sải bước đi về phía cửa kính đại sảnh Nhạc Hải
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bên trái là Thang Đại Hải khôi ngô tráng kiện, bên trái là Trần Thuật đeo kính gọng vàng nho nhã thanh tú, ở giữa là Lý Như Ý tuấn mỹ như yêu tinh trong phim fantasy phương tây, khiến người ta có cảm giác lành lạnh xa cách
Cả ba cùng cao ráo điển trai, khí thế mười phần
Ba người sóng vai nhau đi trên đại sản lát đá hoa cương đánh bóng loáng, gót giày gõ lên sàn đá, toàn bộ tòa nhà như cảm thụ được sát khí của ma vương giáng lâm, cả bảo an công ty cũng không dám tới hỏi han gì, những người khác thì chỉ biết há hốc miệng mà nhìn
“ Thế nào, kiến nghị của tôi chỉ nhất trở lên hả?” Thang Đại Hải ngẩng đầu ưỡn ngực, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị, lời nói ra thì không ăn nhập với khí chất: ” Người dựa quần áo, ngựa dựa yên cương, ăn mặc thế này đứng trước mặt Từ Vĩnh Uy, hắn có mà đái ra máu.”
“ Anh mà không nói gì thì còn tốt hơn nữa.” Lý Như Ý lên tiếng, thời khắc trọng yếu như thế, xung quanh bao người đang chăm chú nhìn vào, vì sao còn lên tiếng nói mất hết giá trị:
“ Bằng vào hình tượng, khí chất của ba anh em chúng ta, phải sánh với boyband quốc tế, này tôi thấy chúng ta nên lập thành nhóm.” Thang Đại Hải mồm không chịu yên: ” Đầu tiên là chọn tên nhóm, các cậu có ý kiến gì hay không?”
“ Không có.” Trần Thuật từ chối dứt khoát, y không muốn đặt tên, càng không muốn lập nhóm:
Lý Như Ý chẳng buồn trả lời, hắn muốn Thang Đại Hải im đi
“ Tôi có kiến nghị không tệ.” Thang Đại Hải vẫn tự vui thú một mình: ” Flower 3, các cậu thấy sao?”
“ Cái gì?” Trần Thuật tưởng mình nghe nhầm:
“ Flower 3, tức là ba mỹ thiếu niên đẹp như hoa, năm xưa có phim Vườn Sao Băng có nhòm F4 ấy, nhớ không
Chúng ta học họ, lập nhóm F3, các cậu thấy sao?”
Trần Thuật trưng ra bộ mặt không còn gì để nói
Trừ tôi và Lý Như Ý ra, cái mặt của Thang Đại Hải anh có tư cách gì mà tự xưng là "thiếu niên đẹp như hoa
“ Nói đi.” Thang Đại Hải thúc gục: ” Các cậu thấy thế nào, im lặng tức là đồng ý nhé.”
“ Không hay.” Trần Thuật đành phản bác: ” Lấy cái tên này, anh có mặt mũi nói ra thì tôi cũng không mặt mũi nào mà nhận.”
“ Cậu đừng xem nhẹ bản thân như thế.” Thang Đại Hải an ủi: ” Tuy tướng mạo của cậu không được như tôi và Như Ý, nhưng mà ở ngoài kia cũng là vạn người mới có được một rồi
Người ta có thể xưng là F4, vậy sao chúng ta không thể gọi là F3, sao không thể gọi là thiếu niên đẹp như hoa.”
“ Dừng lại, dừng lại, sau này tuyệt đối không được nhắc tới mấy chữ thiếu niên đẹp như hoa nữa được không
Anh còn nói nữa, chưa đàm phán với người ta, tôi đã nôn rồi.” Trần Thuật rùng mình, y cảm thấy da gà nổi lên, chân tay co quắp, chỉ sợ bị người ta nghe thấy mấy câu này:
“ Buồn nôn.” Lý Như Ý đánh giá ngắn gọn, nhìn Thang Đại Hải với ánh mắt làm sao anh có thể thốt ra những lời như thế chứ, hắn chỉ sợ có người nghe thấy, nếu thế hắn quay đầu đi ra luôn:
“ Nếu các cậu cảm thấy Flower 3 không hay thì tôi còn một kiến nghị nữa.” Thang Đại Hải hôm nay rõ ràng đang ở trạng thái tốt, linh cảm dào dạt, tiếp tục phấn khích nói: ” Hay là tên Phong trần tam hiệp nhé
Trần Thuật thông minh nhất, sẽ là chiến thần Lý Tĩnh đánh đâu thắng đó, tôi oai hùng sẽ là Cầu Nhiệm Khánh vốn có lòng tranh đoạt thiên hạ sau đó tới nước Phù Dư lập quốc xưng vương.”
Lý Như Ý tái mặt, nói vội: ” Tôi không làm Hồng Phất Nữ đâu.”
“ Trông cậu xinh đẹp như thế, cậu không làm Hồng Phất Nữ thì ai làm, tôi và Thuật Nhi đều không thích hợp.” Thang Đại Hải hết lời khuyên can:
“ Tôi không làm Hồng Phất Nữ.” Lý Như Ý không chịu nổi, đẩy Trần Thật đứng giữa, hắn ra ngoài, tránh xa Thang Đại Hải, còn bồi thêm một câu: ” Có chết cũng không làm.”
“ Sao hai cậu lắm vấn đề thế hả
Bảo các cậu nghĩ tên nhóm, các cậu không muốn, tôi nghĩ ra thì các cậu kén cá chọn canh ..
Flower 3 và Phong trần tam hiệp, các cậu phải chọn một cho tôi.” Thang Đại Hải kiên quyết:
“ Phong trần tam hiệp.” Trần Thuật đành thỏa hiệp, thứ nhất, y không có mặt mũi nào cùng loại nam man như Thang Đại Hải xưng là thiếu niên như hoa, thứ hai, y rất là thích nhân vật Lý Tĩnh:
“ Flower 3.” Lý Như Ý nói, ai bảo hắn là Hồng Phất Nữ, hắn đánh chết:
“ Tôi cũng thấy Flower 3 rất hay.” Thang Đại Hải hớn hở tuyên bố: ” Flower 3 được 2 phiếu, Phong trần tam hiệp 1 phiếu ..
Sau này chúng ta là Flower3.”
Trần Thuật muốn quay đầu bỏ đi nhưng tay bị Lý Như Ý phát hiện ý đồ, giữ chặt
Ba người khí vũ hiên ngang như lũ cuốn về phía thang máy thì bị lan can chặn lại, trên đó có dòng chữ: Quẹt thẻ ra vào
“ Ê này ..
Làm phiền chút.” Thang Đại Hải dùng ngón tay chi bảo an, thái độ cứ như mình là ông chủ: ” Quẹt thẻ cho tôi.”
Khi Từ Vĩnh Uy đang cùng cao tầng công ty mở cuộc họp thì di động rung lên, nhìn liếc qua một cái, thấy số Lý Như Ý, khóe môi nhếch lên khinh miệt, tưởng thế nào chứ, hừ, thức thời mới là tuất kiệt
Những nhân vật kỳ tài chăng nữa thì Từ Vĩnh Uy hắn cũng thấy nhiều rồi, có người hát hay, có người múa đẹp, còn có nghệ sĩ toàn năng, đám này có một cái bệnh chung, đó là kiêu ngạo
Nhưng, những người đó chỉ cần rơi vào tay Từ Vĩnh Uy hắn thì không thiếu thủ đoạn chinh phục và khuất phục bọn họ
Trước kia đều là kẻ ngang bướng bất thuần, sau đó đều ngoan ngoãn cực kỳ, hắn vào đi về phía đông là đi về phía đông, hắn bảo đi về phía tây là đi về phía tây, hắn bảo lên giường là kéo váy xuống
Chỉ có một ngoại lệ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ có tên Lý Như Ý là ngoại lệ
Lý Như Ý mày kiêu lắm mà, tao chôn vùi mày, để mày không hát được, không diễn được, ngay cả cơ hội xuất hiện trước ống kính cũng không có
Không phải nhiều người khen mày đẹp trai thì mày được vểnh đuôi lên, đến khi mày có tuổi rồi, da mặt mày nhão ra rồi, tao xem mày còn làm được gì, xem tới khi đó còn công ty nào muốn ký hợp đồng với mày
Tao cho mày cơ hội tốt như thế mà mày không nghe sai bảo, còn dám ra tay đánh người, giờ định tới cầu xin đấy à
Muộn rồi
Điện thoại cứ reo mãi không ngừng, Từ Vĩnh Uy từ chối không nhận máy
Điện thoại lại reo tiếp
Thằng này có bệnh à
Từ Vĩnh Uy chửi bới trong lòng, giơ di động lên: ” Thằng Lý Như Ý này năm ba phen gọi điện cho tôi, chắc hẳn muốn tôi cho một cơ hội
Tôi cho hắn nhiều cơ hội rồi, hắn không biết tốt xấu còn trách ai?”
Cao tầng công ty đều biết chuyện Lý Như Ý, người cười nịnh, người im lặng
“ Các anh có thể truyền ra ngoài câu này, phàm kẻ nào không nghe công ty sai bảo, không trân trọng cơ hội công ty ban cho, vậy thì đợi làm bạn với Lý Như Ý, vĩnh viễn không ngóc đầu lên được
Từ Vĩnh Uy này nói được làm được.” Từ Vĩnh Uy nghiêm giọng quét mắt nhìn quanh:
“ Vâng vâng ạ, chúng tôi nhất định đem chỉ trị này truyền đạt cả công ty.”
“ Bao nhiêu năm qua chỉ có tên Lý Như Ý này là cứng đầu cứng cổ, thế là đáng đời.”
“ Cái thằng Lý Như Ý đấy cũng có tài, nhưng mà trong vòng tròn này người tài nhiều lắm, hắn nghĩ thế giới này thiếu hắn thì sập chắc
Giờ lại tới cầu xin à
Muộn rồi.”
“ Phải làm gương cho kẻ khác ...”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.