Cô Bạn Cùng Bàn

Chương 128: Oan gia chạm mặt




Thang Đại Hải không ngờ gặp Tạ Vũ Khiết ở đây, lần đầu thấy cô gái này ăn mặc giản dị như thế, quả thực có chút khí chất “vợ hiền dâu thảo”, khác hẳn hình ảnh đeo vàng nạm ngọc thường thấy
Hắn vốn có chút thất thần, nghe Tạ Vũ Khiết muốn đi chỗ khác, bĩu môi trào phúng: ” Người ta muốn đi thì để người ta đi, quán mỳ này, bàn chẳng phải Poliform, ghế chẳng phải Hermès, cô bảo cái mông cao quý của người ta làm sao mà ngồi xuống được.”
Tạ Vũ khiết vốn định đi, vì chuyện quan trọng như ăn uống, phải ở cùng người mìn thích mới thoải mái, ở cùng chỗ với kẻ mà hít cùng không khí đã thấy khó chịu rồi, thì còn làm sao mà ăn được nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế mà Thang Đại Hải không giữ lại đã đành, mồm miệng còn ác độc như thế
Cái gì mà "Bàn không phải Poliform", cái gì mà " Ghế không phải Hermès", cái gì mà "cái mông cao quý" ..
Tạ Vũ Khiết xuất thân gia đình phú hào, từ nhỏ sống trong àn nhà, tiếp xúc toàn với người tri thức cao, lịch sự phong độ, đã bao giờ bị sỉ nhục như thế
Tạ Vũ Khiết lạnh lùng quay lại nhìn Thang Đại Hải, quyết định không đi nữa, anh không muốn bà đây vui, bà đây cũng không cho anh dễ sống
Thế là cô nắm tay Khổng Nhược Khuê hầm hầm đi vào, đặt mông xuống cái bàn đám Trần Thuật đánh bài, giọng ngọt nhạt: ” Bàn không phải Poliform không sao, ghế không phải Hermès cũng không hề gì, dù sao cũng chẳng ngồi lâu, về nhà xoa ít kem dưỡng thể Lancome là được rồi.”
Rồi quay sang Khổng Nhược Khuê: ” Cho cô biết kem dưỡng thể Lancome tốt lắm, một lọ chỉ có 2000 tệ thôi, thoa lên da vừa non vừa mịn, giống như lau hết dấu vết tháng năm trên người vậy
Chị Tiểu Khuê về nhất định phải thử nhé.”
“ Tôi sẽ thử.” Khổng Nhược Khuê cười khúc khích:
Hai cô gái trò chuyện như không có ai khác ở bên, Thang Đại Hại nghe mà ngứa tai, nghĩ tới nữ nhân mở mồm ra là nói tới hàng hiệu này sắp thành vị hôn thê của mình, cảm giác sống không bằng chết
Ra sức nháy mắt với Trần Thuật, tên phản bạn này ai ngờ chạy đi pha trà rót nước, đến cả Lý Như Ý lạnh lùng là thế cũng bắt tay nói cười với Khổng Nhược Khuê
Thoáng chốc thế nào mà chỉ còn một mình hắn đứng đó như người ngoài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“ Ai đó không phải là nói muốn đi à, sao lại ở lại thế này?” Thang Đại Hải tức lắm, hôm nay là ngày vui, cùng anh em tụ tập uống rượu, có thêm nữ nhân này rượu ngon tới mấy cũng thành thuốc độc hết:
“ Tôi muốn đi thì đi, không muốn đi, người ta đuổi cũng không đi.” Tạ Vũ Khiết đốp chát phản kích: ” Ai đó nếu không thích, tự mình đi đi, chẳng ai ngăn đâu.”
“ Vì sao tôi phải đi, tôi tới trước, nơi này bị chúng tôi bao rồi.” Thang Đại Hải hùng hổ:
“ Bao à
Tôi chỉ thấy ai đó mặt rất to, không ngờ rằng còn dày nữa, chà chà, cái quán mỳ nhỏ thế này cũng có người lớn lối đòi bao, đúng là lắm tiền nhiều của
Lại tiêu tiền cứu tế trong nhà đấy à?”
“ Có cần cứu tế hay không là chuyện của tôi, cha mẹ tôi cho tôi tiền là thiên kinh địa nghĩa ...”
“ Vậy nên chìa tay ra xin không biết liêm sỉ nào à?”
Cứ nói một câu là bị người ta đáp trả một câu, ngay trước mặt hai người anh em của mình nữa chứ, Thang Đại Hải tức xì khói cảm thấy mất thể diện vô cùng, sớm quên lịch sự với nữ nhân rồi: ” Tiền cô tiêu đều do cô kiếm được chắc, đồng hồ, ví tiền, quần áo của cô đều do cô kiếm tiền mua chắc?”
“ Đúng đấy.” Tạ Vũ Khiết ưỡn ngực đáp: ” Từ khi tốt nghiệp ra trường, tôi chưa từng xin cha mẹ tôi một đồng.”
Thang Đại Hải á khẩu
“ Có phải là phát hiện ra nãy giờ chỉ có mỗi mình anh mất mặt không?” Tạ Vũ Khiết thừa thắng truy kích:
Thang Đại Hải gằn giọng đi tới trước mặt Tạ Vũ Khiết: ” Tạ Vũ Khiết.”
Tạ Vũ Khiết chẳng sợ, đứng dậy dù thấp hơn cả cái đầu vẫn đanh mặt rít lên nhìn lại hắn: ” Thang Đại Hải.”
Hai người mở to mắt trừng trừng nhìn nhau, tựa hồ chỉ cần một lời không hợp là rút dao nói chuyện
Trừng tới mỏi mắt rồi phát hiện ra tình hình không bình thường
Theo lẽ bình thường mà nói, nếu như có xung đột, những người bạn khác sẽ đi tới khuyên nhủ, nói đừng cãi nhau, mọi người đều là bạn bè cả, đừng để tổn thương tình cảm
Ấy vậy mà bọn họ sắp đánh nhau tới nơi rồi mà không ai khuyên can gì hết
Không khuyên đã đành, cái tên Trần Thuật kia còn mắt nhìn không chớp, dáng vẻ như thể xem thi đấu quyền anh, hận không thể giơ tay hô hào, đánh đi, đánh đi, đừng khách khí
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lý Như Ý mặt bình tĩnh, nhưng mà ánh mắt sáng lấp lánh bán đứng nội tâm của hắn cũng đang kích động lắm
Chỉ có Khổng Nhược Khuê còn có nghĩa khí, mặt cứng đờ, hơi thở gấp gáp, đầy vẻ lo lắng ..
Í, không ngờ tay nắm hạt dưa trên bàn cắn ăn liên hồi … Nào phải lo lắng gì, người ta đang, đang nín thở hồi hộp xem trò hay đây mà
Thang Đại Hải và Tạ Vũ Khiết lúng túng, muốn hạ màn mà không biết phải làm sao
“ Sao thế, sao thế
Cãi nhau cái gì, làm sao lại cãi nhau?” Lão Gia từ trong bếp chạy ra, nhìn thấy Khổng Nhược Khuê xinh đẹp ngồi đó, khuôn mặt nổi giận tức thì biến thành nụ cười, cao hứng nói: ” Chà, Tiểu Khuê tới rồi, sao không nói với Lão Gia một tiếng, muốn ăn gì, Lão Gia làm cho cháu.”
“ Lão Gia, cháu vừa mới tới.” Khổng Nhược Khuê cũng lập tức từ nữ nhân hóng hớt thị phi thành cô con gái ngoan, bỏ nắm hạt dưa xuống, thân thiết nắm tay Lão Gia nũng nịu:
“ Tới là tốt rồi.” Lão Gia cười khà khà, nhìn thấy cô không khác gì thấy con gái, cười không thấy mắt đâu: ” Đợi một chút, cơm nước sắp xong, toàn làm món cháu thích thôi.”
“ Cám ơn Lão Gia.” Khổng Nhược Khuê chỉ cô bạn: ” Đây là Vũ Khiết ạ.”
“ À, Vũ Khiết, bạn do Đại Hải dẫn tới à, cứ tự nhiên.” Lão Gia thấy Tạ Vũ Khiết và Thang Đại Hải đứng cạnh nhau rất “thân mật” thì chỉ thuận miệng nói một câu, dù sao thì lại là cô gái nào đó do Thang Đại Hải dẫn tới chả cần nhớ làm gì, chưa bao giờ ai tới lần thứ hai:
“ Chào Lão Gia ạ.” Tạ Vũ Khiết nghĩ tới vừa rồi Lão Gia nhìn về phía Thang Đại Hải, toàn thân như có gai đâm, hết sức thiếu tự nhiên:
Cô cũng rất thông minh, giọng điệu hời hợt của Lão Gia, hoàn toàn khác sự nhiệt tình thân thiết với Khổng Nhược Khuê, hiển nhiên co rằng, cô là loại nữ nhân đê tiện mà trước kia Thang Đại Hải dẫn tới
Tạ Vũ Khiết thấy nhất định phải vạch rõ ranh giới: ” Lão Gia, cháu là bạn của Tiểu Khuê.”
“ A!” Lão Gia có chút ngại ngùng: ” Chú cứ nghĩ là bạn do Đại Hải mang tới, đám trẻ các cháu cứ nói chuyện đi, chú vào làm món ăn.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.