Cô Bạn Cùng Bàn

Chương 136: Oan




Hết giờ làm, Trần Thuật nhận được điện thoại của Lý Như Ý, trước giờ Lý Như Ý rất ít khi chủ động liên hệ với y và Thang Đại Hải, ba người tụ tập đều do Trần Thuật và Thang Đại Hải khởi xưởng
Đương nhiên vụ ăn uống thì tuyệt đại đa số là do Thang đại thiếu gia khởi xướng, người thiếu tiền còn phải bôn ba vì cuộc sống, người có tiền thường thấy cô đơn
Trần Thuật nhận máy ngay: ” Như Ý, có chuyện gì sao?”
“ Tôi ở dưới công ty cậu.” Lý Như Ý nói ngắn gọn như mọi lần: ” Muốn trò chuyện với cậu.”
“ Đợi chút, chúng ta cùng về, tới quán Lão Gia ăn bát mỳ ..
Tối qua uống nhiều quá làm cả ngày hôm nay chẳng ăn uống gì cả, đang đói meo bụng đây.”
“ Được, để tôi gọi cả Đại Hải.”
“ Tốt, có người trả tiền, ha ha ha.”
Trần Thuật dọn dẹp chuẩn bị tan ca, định sang chào Lạc Kiệt một tiếng, không ngờ hắn rời công ty trước mình
Gần đây quan hệ hai người hòa hoãn hơn nhiều rồi, nói chính xác là tuy cùng làm việc trong một tầng lầu, nhưng chẳng chạm mặt nhau, tất nhiên không phát sinh thêm xung đột gì
Tốt thì tốt đấy, nhưng mà quan hệ đồng nghiệp thế cũng không hay, Trần Thuật luôn chủ động hàn gắn, chỉ là hắn như cố tình tránh mặt suốt, không tìm được cơ hội
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Thuật đi tới đâu, nhân viên trong phòng đều niềm nở chào hỏi, nhất là nữ nhân viên, ai chả biết tổng giám Trần đang độc thân, y cũng mỉm cười chào lại từng người, xuống dưới lầu thì xe của Thang Đại Hải đã đợi sẵn rồi
Ba người lên xe thẳng tiến tới quán mỳ Lão Gia, Thang Đại Hải không nhịn được trêu: ” Như Ý hiếm khi chủ động hẹn chúng ta, tôi hủy luôn bữa cơm với em gái.”
“ Tôi cũng thế.” Trần Thuật khoe khoang, Tô Âm đúng là hẹn y ăn cơm, nhưng y lấy cớ có hẹn từ chối:
“ Chị họ hẹn à?” Thang Đại Hải háy mắt cực kỳ dâm tiện:
Chuyện này không thể đùa, ảnh hưởng tới danh tiết người ta, Trần Thuật trang trọng phủ nhận: ” Không phải.”
“ Trần Thuật, đồ khốn kiếp.” Thang Đại Hải đột nhiên nổi nóng: ” Ngày cậu thất tình được Khổng Khuê đưa đi, tôi và Như Ý gọi điện liên hồi, mãi mới có cô gái nhận điện thoại, cậu lại nói là chị họ cậu, tôi tin là thật
Ai dè chị họ cậu là Khổng Khuê, vậy mà trước giờ cậu giấu giếm chúng tôi, cậu sợ chúng tôi nhờ xin chữ ký à?”
“ Không phải, chúng tôi vừa mới nhận họ hàng.” Trần Thuật cười khổ, không thôi, chuyện này kể ra chẳng ai tin:
“ Dám nói lại lời này lần nữa trước mặt Khổng Khuê không?”
“ Không dám.”
“ Tràn Thuật, tôi thấy Khổng Khuê đối xử với cậu rất đặc biệt, ánh mắt nhìn cậu như chứa mật vậy, suốt cả tối không ngừng gắp rau, rút xương cá cho cậu, khi cậu uống rượu, cốc nước bên cạnh chưa bao giờ cạn ..
Hai người gian díu với nhau từ khi nào?” Thang Đại Hải không giấu nổi ghen tỵ, đó là Khổng Nhược Khuê, nữ thần của không biết bao chàng trai, vậy mà khi ở bên Trần Thuật, chẳng khác gì cô vợ nhỏ:
Cả Lý Như Ý cũng nhìn Trần Thuật với vẻ bất tín nhiệm
“ Không gian díu.” Trần Thật trừng mắt: ” Anh là người dẫn chương trình, chú ý cách dùng từ đi, lên sóng quen mồm nói ra thì sao?”
“ Vậy phải dùng từ gì hình dung.”
“ Liên hệ.”
“ Được, vậy từ khi nào cậu và Khổng Khuê liên hệ với nhau?”
Lần trước bắt gặp hai người này ăn cơm, Trần Thuật còn lấp liếm được, nhưng hành vi hôm qua của Khổng Nhược Khuê khiến Thang Đại Hải nhất định làm ra nhẽ
Hai chữ liên hệ được hắn cố tình nhấn mạnh với 120% sự khinh bỉ
“ Hôm chúng ta đi hát ấy.”
“ Họa có ma mới tin, lần đầu tiên Khổng Khuê gặp cậu liền đưa cậu về nhà, cậu không đẹp trai như Như Ý, không cường tráng như tôi, bằng vào cái gì chứ?” Thang Đại Hải không tin:
“ Làm sao tôi biết.” Trần Thuật bực mình, chuyện này tới nay y còn chưa hiểu nữa là:
“ Cô ấy là đại minh tinh, làm gì có chuyện lần đầu gặp nhau đưa nam nhân say xỉn về nhà
Cho nên trước đó hai người nhất định lén lút gian ..
À liên hệ với nhau
Tôi rất hoài nghi cậu ngoại tình trước, sau đó cố ý kiếm cớ đá Lăng Thần ..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đúng không?” Thang Đại Hải bộ dạng tôi đây biết thừa, kinh nghiệm đầy mình rồi:
Trần Thuật trố mắt, thế nào mà cứt đái đổ lên đầu mình rồi
“ Tôi cứ tưởng mình rác rưởi, ai ngờ cậu rác rưởi hơn tôi, núi cao còn có núi cao hơn.”
Thấy Trần Thuật á khẩu không đối đáp được, Thang Đại Hải ưỡn ngực đắc thắng, mặc dù hắn không tin Trần Thuật làm thế, nhưng chỉ cần đẻ kích được y là tốt rồi
Sau đó chuyển mục tiêu qua Lý Như Ý: ” Như Ý, tìm bọn tôi có chuyện gì thế?”
“ Tới quán mỳ hẵng nói.” Lý Như Ý hời hợt đáp:
“ Này, còn bảo mật với cả bọn tôi à?”
“ Ừ.”
Đối diện với tên kiệm lời này, Thang Đại Hải đành chịu thua
Hiện là giờ cao điểm ăn cơm, quán gần hết chỗ rồi, Lão Gia bận rộn trong bếp, thấy ba người họ tới, chỉ kịp hỏi ăn gì rồi tiếp tục bận bịu, ông bán mỳ đa phần vì thú vui, mỗi ngày làm một lượng nhất định vừa sức mình, hết là thôi, nên chẳng thuê nhân viên phục vụ
Ba người kiếm ghế ngồi xuống, Trần Thuật hỏi: ” Như Ý, có phải anh muốn nói chuyện công tác không?”
Lý Như Ý gật đầu, lấy trong túi đeo vai ra một bản văn kiện đưa Trần Thuật, đó là hợp đồng mà hôm qua bọn họ lấy từ công ty Nhạc Hải về
“ Là sao?” Trần Thuật không hiểu gì cả:
“ Hợp đồng do cậu và Đại Hải lấy về giúp tôi, cho nên tôi giao cho hai người.” Lý Như Ý vẫn vẻ mặt lạnh lùng, giọng nói đều đều không mang theo mấy cảm xúc:
Nhưng Trần Thuật và Thang Đại Hải đều hiểu tâm ý của hắn, thể hiện sự cảm kích của hắn
“ Đùa cái gì thế hả, tôi và Đại Hải cần cái này của anh à, chúng tôi giúp anh và ba chúng ta là anh em.” Trần Thuật trả hợp đồng lại, có chút không vui:
“ Tôi biết.” Lý Như Ý thái độ kiên quyết: ” Tôi cũng coi hai người là anh em tốt nhất, nên tin tưởng giao hợp đồng cho hai người.”
“ Mang về mang về.” Thang Đại Hải bực bội xua tay: ” Tôi mà lại dựa vào anh em kiếm tiền à, trò cười, dù các cậu có bao nhiêu tiền cũng kém tôi.”
Đang vở huynh đệ tình thâm, bị hắn biến thành cái gì rồi
Trần Thuật thấy tên này lừa được khán thính giả bao năm cũng thật thần kỳ
“ Tôi nói sai cái gì à?” Thấy hai người kia nhìn mình như nhìn thằng ngốc, Thang Đại Hải nổi cáu: ” Cậu và Như Ý cộng lại có nhiều tiền bằng tôi không?”
Trần Thuật muốn chửi cả mẹ hắn, nếu không phải nể thân phận có tiền của hắn, sớm tuyệt giao trăm lần rồi:
Nhịn đi, nhịn đi, trước khi mình phất lên vẫn cần người thanh toán tiền cơm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.