Tô Âm thuộc loại hình hoàn toàn khác với Khổng Nhược Khuê, nếu Khổng Nhược Khuê ngoại trừ diễn xuất thì khi quan tâm chuyện khác, mọi chuyện giao cho công ty lo liệu thì Tô Âm kiểm soát tất cả, mọi quyết định đều ra cô đưa ra, người khác chỉ thực hiện ý chí của cô
Vì thế vấn đề Tô Âm suy nghĩ luôn rất nhiều: ” Em cũng nghĩ thế, bọn họ có lập trường của họ, còn chúng ta có lập trường của chúng ta.”
Trương Lâm nhắc: ” Có điều em nhận ra không, thái độ của tổng giám Trần và Khổng Khuê nhất trí với nhau.”
“ Đúng thế.” Tô Âm thở dài: ” Quan hệ giữa anh ta và Khổng Khuê vẫn thân thiết hơn với chúng ta.”
“ Em cảnh giác là được rồi.”
Làm sao Tô Âm không cảnh giác cho được, nam nhân ngay lần đầu gặp mặt đã mắng cô không ngẩng đầu lên được mà nguyên nhân lại vì một nữ nhân khác nữa chứ
Lần trước cũng lợi dụng cô một vố để Khổng Nhược Khuê thoát thân
Song cô vẫn phải duy trì quan hệ tốt với Trần Thuật
Tất cả là vì bộ phim nay, vì cô chịu ủy khuất ở cuộc họp hôm đó, nên cao tầng Đông Chính đền bù bằng cách để cô chủ đạo kịch bản này, cô muốn làm tốt nhất thì phải giữ quan hệ tốt đẹp với biên kịch, để cả đội ngũ cùng một mục tiêu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phải tươi cười với nam nhân mình chẳng ưa gì, dù là diễn viên cũng chẳng phải chuyện thoải mái gì
Nhưng thế giới này không có hai chữ dễ dàng, muốn cái gì mà không phải đánh đổi
Tô Âm thầm thở dài, nói: ” Chị gọi cho Thang Đại Hải, em đồng ý rồi, hi vọng hợp tác vui vẻ.”
Tô Âm và Khổng Nhược Khuê đều là cô gái thông minh sắc sảo, khó nói ai hơn ai kém
Chỉ có một khác biệt nhỏ, Tô Âm ganh đua quá mạnh mẽ, từ chuyện lớn tới chuyện nhỏ đều không chịu thua người khác, bởi vậy tự tạo ra điểm yếu
Còn Khổng Nhược Khuê lại ngoại trừ theo đuổi diễn xuất, chuyện khác tương đối lãnh đạm, khiến cô tỉnh táo hơn suy xét vấn đề
Đó là đánh giá của Trần Thuật khi rời phòng nghỉ của Tô Âm, đến khi đi vào thang máy rút di động ra gọi lại cho Thang Đại Hải: ” Vừa rồi tôi ở chỗ Tô Âm, anh gọi liên tục gọi điện thoại tới, nếu để cô ấy biết quan hệ của ba người chúng ta là Như Ý hết hi vọng đấy.”
“ Tôi cũng đang muốn hỏi cậu chuyện ấy đây, tôi và Như Ý đang ở quán cà phê ở đối diện với Đông Chính
Có gặp nhau được không?” Thang Đại Hải sốt ruột hỏi:
“ Không được, chỗ ấy hay có người Đông Chính ra vào, chuyện chưa được xác định, chúng ta cẩn thận chút
Chẳng may tới tai Tô Âm thì sao?” Trần Thuật từ chối luôn:
“ Vừa xong nói chuyện với Tô Âm, xem ra cô ấy tuy có chút động lòng, song vẫn hết sức do dự
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôi sợ chỉ cần có người khác thêm vào một câu thì hỏng mất.”
Thang Đại Hải không khỏi lo lắng, thân là chủ tịch kiêm tổng giám đốc kiêm chủ quản nghệ sĩ kiêm quản lý của Công ty Văn hóa Huỳnh Hỏa Trùng, hắn thực sự phải lo nhiều chuyện hơn hai người anh em nhiều
Giả sử Huỳnh Hỏa Trùng mà không thành công thì hắn hết đường trốn rồi, sau này đành phải về kế thừa sự nghiệp của Tập đoàn Phúc Tinh, ngày ngày làm đồ ăn cho trẻ con thôi ..
Chỉ nghĩ đã thấy khủng bố cỡ nào
Thang đại thiếu gia cho rằng mình là thanh niên nghệ sĩ, có theo đuổi không biết mệt mỏi với nghệ thuật, điều này có thể nhìn ra được từ việc hắn thay bạn gái như thay áo, một nghệ sĩ đi làm đồ ăn vặt cho bọn nhóc con à
Bẽ mặt
“ Vậy à, thế mà tôi nói một câu mà chuyện đã thành rồi.” Trần Thuật thái độ rất vênh váo:
“ Gì?” Thang Đại Hải hỏi gấp: ” Cậu nói gì?”
“ Tôi nói Lý Như Ý không thích hợp.”
“ Trần Thuật ...” Thang Đại Hài gầm như thú điên: ” Rốt cuộc cậu có phải là anh em của tôi không
Rốt cuộc cậu có phải là cổ đông Huỳnh Hỏa Trùng không
Cậu không muốn làm thì nói thẳng ra, chúng ta giải tán cho đỡ tốn công của tôi.”
“Vì để Như Ý lấy được vai diễn này, tôi phải cắn răng mà cười thấy ai cũng phải nói ngon nói ngọt, cậu thấy Thang Đại Hải này đã từng cầu xin ai chưa?”
“ Rồi.” Trần Thuật phải để điện thoại ra xa tai một chút tránh ảnh hưởng tới thính lực:
“ Tôi cầu xin bao giờ?” Thang Đại Hải tiếp tục rít gào:
“ Cầu xin tôi và Như Ý nhận xe nhận nhà của anh, cầu xin tôi giải quyết hộ anh chuyện hôn nhân.” Trần Thuật dựa lưng vào thành thang máy, tinh bơ đáp:
Thang Đại Hải trố mắt, tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, ai xúi cậu trả lời đâu
“ Cầu xin chúng tôi đi ăn cơm uống rượu với anh.” Lý Như Ý ở bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa:
“ Câm mồm ngay.” Thang Đại Hải sôi máu: ” Cậu nghĩ tôi làm thế là vì ai chứ?”
Sau đó lại quát vào điện thoại: ” Trần Thuật, cậu mà không cho tôi một lời giải thích thỏa đáng thì chúng ta tuyệt giao.”
Trần Thuật lúc này vừa ra ngoài cầu thang, không tiện nói chuyện: ” Vậy thì tuyệt giao mười phút, tôi còn có việc phải xử lý.”
Nói xong cúp máy luôn
“Tuyệt giao 10 phút?” Lạc Kiệt đang đợi thang máy, nghe thấy câu này hỏi: ” Ha ha ha, tổng giám Trần tuyệt giao với ai thế?”
Thái độ của Lạc Kiệt nhanh tới mức Trần Thuật có chút không thích ứng được, không ngờ Lạc Kiệt có mặt cầm được buông được như thế, cứ nghĩ đám công tử ca này đều như Vương Tín, thuận lợi lâu rồi gặp trở ngại không chịu nổi, đâm đầu hướng cực đoan, thở dài nói: “ À, một người muốn vay tiền tôi ấy mà.”
Lạc Kiệt gật gù đồng cảm: ” Cái loại người này thật đáng ghét, tôi có ba thứ không cho mượn, đó là mượn tiền, mượn xe và mượn nữ nhân.”
Câu này chuẩn quá, Trần Thuật thân thiện hỏi: ” Tổng giám chuẩn bị đi ra ngoài sao?”
“ Ừ, vốn định ra ngoài một chuyến, có điều gặp tổng giám Trần ở đây rồi, vừa vặn có chuyện cần thương lượng.” Lạc Kiệt ra hiệu trợ lý đợi một chút:
Trần Thuật gãi đầu, y đã có hẹn, ngại ngùng xem đồng hồ: ” Có thể hoãn một chút không, tôi đang có chút chuyện gấp cần xử lý.”
Lạc Kiệt hơi ngẩn người, sau đó cười lớn: ” Không sao, chuyện ở phía bên tôi không gấp, tổng giám Trần cứ xử lý việc của mình đi, đợi xong việc chúng ta kiếm thời gian ngồi xuống thong thả nói cũng được.”
“ Cám ơn tổng giám, vậy thì tôi không khách khí nữa.”
“ Người mình cả, khách khi cái gì?” Lạc Kiệt "mất kiên nhẫn" xua tay: ” Mau đi đi, đừng làm lỡ việc.”
“ Cám ơn tổng giám.” Trần Thuật lần nữa cám ơn, chạy vào văn phòng lấy cặp tài liệu rồi đi nhanh ra ngoài:
“ Lái xe cẩn thận đấy.” Lạc Kiệt gọi với theo một câu:
“ Vâng, tôi sẽ chú ý.”
Cô trợ lý nãy giờ đứng bên cạnh mắt mở to hết cỡ, sau đó lại đặt tay lên sờ trán, mình không sốt
Đây có phải là tổng giám Lạc không
Vì sao lại ân cần với tổng giám Trần như thế
Vì sao lại nhiệt tình như thế, vì sao lại hiền hòa như thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đáng lẽ phải nổi trận lôi đình mới phải chứ
Chẳng lẽ sắp có biến đọng gì ở cao tầng hay sao
Tổng giám Lạc sắp mất ghế rồi à
Hay là tổng giám Trần sắp thăng tiến rồi
Trợ lý nghĩ mãi không ra nguyên cớ, nhưng mà chắc chắn được một điều, sau này quyết không thể đắc tội với tổng giám Trần.