Cô Bạn Cùng Bàn

Chương 254: Tôi có thể chụp ảnh không?




Lý Như Ý thấy không cách nào giao lưu được với Thang Đại Hải nữa rồi, người ta có dùng ngôn ngữ khác nhau cũng chẳng vất vả như thế này
Nghĩ tới sau này còn hợp tác với hắn lâu dài, lại lần nữa thở dài
Dùng lời Trần Thuật mà nói thì Thang Đại Hải là thiện giả, Lý Như Ý là trí giả
Bất kể là ở trường hợp nào, Thang Đại Hải đều thao thao bất tuyệt không ngừng, hi vọng toàn bộ tiêu điểm đều tập trung lên người hắn
Mục tiêu mà Thang Đại Hải nỗ lực lắm mới làm được thì Lý Như Ý chỉ cần cái mặt là làm được rồi
Lý Như Ý và Thang Đại Hải hoàn toàn trái ngược nhau, đại đa số thời gian hắn một mình lặng lẽ ngồi trong góc, đừng nghĩ hắn không để ý, hắn luôn lặng lẽ quan sát tất cả
Chỉ là nếu như không cần thiết, cả buổi tụ hội sẽ không nghe thấy hắn nói bất kỳ một lời nào
Đó chính là nguyên nhân Trần Thuật đánh giá Lý Như Ý là trí giả
Vì Lý Như Ý luôn luôn quan sát mỗi một hành vi cử chỉ , cùng với nội dung muốn biểu đạt trong ngôn ngữ của một người, từ đó thu được tin tức mà người ta vô tình lộ ra
Đem toàn bộ chân tình hoặc giả ý, thủ đoạn lớn nhỏ của người khác thu hết vào trong mắt
Không nói thì thôi, nói là thẳng vào chỗ yếu hại, đâm phát nào thấy máu phát đó
Ở cùng một cái bàn, người nào nói chuyện quá nhiều sẽ không có thời gian để ý tới lời nói cử chỉ của người khác
Đánh giá này của Tràn Thuật từng làm Thang Đại Hải rất bất mãn, muốn thu lại nhận xét phiến diện của mình, Trần Thuật cố chấp không thu lại, vì thế hai người từng suýt tuyệt giao cả đời không qua lại với nhau nữa
“ Thế anh có nghĩ Tô Âm tin tưởng Trần Thuật không?” Lý Như Ý không chịu nổi Thang Đại Hải nói dông dài vô nghĩa nữa đành lên tiếng:
“ Cái này ..
Khả năng cao là không, vì theo lý mà nói, Trần Thuật và Tô Âm cũng không ưa gì nhau mới đúng, nhưng nếu không tin thì cô ta gọi Trần Thuật tới thương lượng làm gì?” Thang Đại Hải rõ ràng là cả hai đầu đều thấy không ổn: ” Chẳng lẽ tôi không thích cậu, cho nên tôi muốn nghe ý kiến của cậu.”
“ Tôi không tin anh, cho nên tôi nghe ý kiến của anh, sau đó tôi làm ngược lại.” Lý Như Ý đính chính:
“ Con nhỏ đó nhàn sinh bệnh rồi à
Không thích nghe thì thôi, còn kéo người ta tới hỏi làm cái gì chứ?”
“ Anh không hiểu tâm tư nữ nhân đâu.”
Câu này triệt để chọc giận Thang Đại Hải rồi, cơn giản sắp tiêu biến lại rừng rực cháy, mà phải cháy mạnh: ” Lý Như Ý, cậu có ý gì thế hả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôi mà không hiểu nữ nhân à
Nực cười, tôi yêu đương còn nhiều hơn cậu ca hát, số bạn gái của tôi còn nhiều hơn tóc của cậu ...”
“Cậu có thể nói Thang đại thiếu gia này không chung tình, nhưng không thể nói tôi không hiểu ái tình
Cái gì không nói, trong ba chúng ta thì tôi mới là người hiểu bản chất ái tình nhất, cậu thì hiểu cái gì?”
“ Tôi thực sự không hiểu.” Lý Như Ý thừa nhận:
“ Cậu không hiểu là bình thường, nhưng bằng vào cái gì cậu nói tôi không hiểu, đó là sỉ nhục, sỉ nhục, cậu biết không hả?”
“ Anh đi tán tỉnh lừa gạt tình cảm của các cô gái, không tính là yêu đương.”
“ Lý Như Ý ...”
Thang Đại Hải đang định giáo dục lại Lý Như Ý thì mấy cô gái đi vào nhà vệ sinh mấy lần kia bỗng nhiên xúm lấy
Một nữ sinh trong đó môi hồng răng trắng mặc váy caro sơ mi trắng rất xinh xắn, thẹn thùng nói với Lý Như Ý: ” Chào, chào anh ..
Bọn bọn em có thể chụp ảnh chung với anh không?”
Cô bé này chắc chỉ tầm mười lăm mười sáu là cùng, cái má vẫn còn phinh phính chưa mất hết vẻ trẻ con, có lẽ trước kia chưa từng chủ động bắt chuyện với nam sinh, nói chuyện ấp a ấp úng, có vẻ khẩn trương lắm
Mấy cô bé phía sau càng ríu rít núp sau lưng bạn đến nói cũng chẳng nói được, chỉ biết nhìn Lý Như Ý mong đợi
“ Được.” Lý Như Ý thoải mái gật đầu, đây là chuyện một nghệ sĩ nên làm:
Mấy cô gái mừng hết cỡ, ôm nhau hoan hô, sau đó xúm xít quanh Lý Như Ý lấy di động ra selfie, còn lần lượt thay nhau chụp ảnh hộ bạn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Liên tục chụp mấy tấm xong, một nữ sinh đeo kính bạo gan hơn một chút, háo hức hỏi: ” Em có thể add wechat của anh không ạ.”
“ Không được.” Lý Như Ý lạnh lùng lắc đầu:
Không ngờ bị từ chối phũ phàng như thế, nữ sinh tủi thân hết sức: ” Vì sao?”
“ Vì chúng ta không phải là bạn.”
Mấy nữ sinh nhìn nhau, lý do này làm người ta khó mà phản bác được
“ Cám ơn anh, chúng ta đi thôi.” Nữ sinh lên tiếng đầu tiên tham lam nhìn Lý Như Ý một cái rồi mới quyết luyến kéo bạn đi, các cô gái vẫy tay tạm biệt, sau đó về chỗ ngồi, chụm đầu ríu rít không ngừng
“ Sau này gặp loại chuyện như thế cậu phải hỏi người quản lý chuyên nghiệp mới đúng.” Thang Đại Hải hơi ghen tỵ:
“ Thế tôi làm sai gì à?”
“ Cái đó thì không?”
“ Thang Thang?” Hai cô gái mặc đồng phục công sở đi vào, một trong đó đột nhiên kích động reo lên: ” Anh có phải là Thang Thang của Hoa Thành đêm không ngủ không
Em từng thấy anh ở một hoạt động rồi.”
“ Tôi chính là Thang Thang.” Thang Đại Hải chớp mắt cái ưỡn ngực lên, đổi sang giọng trầm ấm truyền cảo, khóe mắt không quên liếc Như Ý, kiểu đắc ý thấy không fan tôi cỡ này chứ mấy con nhãi nữ sinh là gì:
“ Oa, không ngờ là anh thật, em còn sợ là nhận nhầm người cơ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thang Thang, em thích số mới nhất của anh, nghe rất cảm động.”
“ Cám ơn các em đã thích.” Thang Đại Hải sờ túi: ” Muốn ký tên phải không, xin lỗi nhé, anh không mang bút theo.”
“ Chúng tôi không cần ký tên.” Cô gái còn lại tăm tia Lý Như Ý: ” Đây là bạn anh phải không, anh ấy là nghệ sĩ phải không, chúng tôi có thể chụp ảnh chung không?”
“ Đương nhiên là được ha ha ha ...” Thang Đại Hải cười liền ba tiếng, tiếng cười có chút khô khan, quyết định mắt không thấy cho lòng thanh tịnh: ” Cứ chụp ảnh đi, tôi đi vệ sinh.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.