Cô Bạn Cùng Bàn

Chương 264: Trốn tránh tới bao giờ (1)




“ Nếu cậu tới rồi thì gặp mặt người phụ trách của công ty đi.” Tạm thời chẳng thể làm gì khác, Thang Đai Hải chuyển đề tài: ” Đã có người phụ trách phòng quản lý, phòng tuyên truyền và phòng thương vụ.”
“Sự vụ quan trọng nhất của công ty chúng ta trong một năm tới là tìm kiếm nghệ sĩ thích hợp ký hợp đồng cùng tìm kiếm hạng mục hợp tác, vai trò của họ là tôi quan trọng ở giai đoạn khởi đầu này.”
Trần Thuật gật đầu: ” Được, để tôi trò chuyện với họ một lúc.”
“ Không còn việc gì nữa thì tôi đi xem kịch bản đây.”
Lý Như Ý không hứng thú với việc quản lý, hắn chỉ thích ca hát và diễn phim, với lại bây giờ Huỳnh Hỏa Trùng đã ký hợp đồng với Đông Chính rồi, đây sẽ là vai diễn đầu đời của hắn, hắn muốn trước khi vào đoàn phim, phải hiểu thấu triệt kịch bản
Trải qua mấy năm bị vùi dập, cơ hội này với hắn mà nói là vô cùng quý giá
Một lát sau những nhân viên đầu tiên của Huỳnh Hỏa Trùng được gọi tới
Giám đốc phòng quản lý nghệ sĩ là Viên Lâm, một cô gái xinh xắn trên 30 tuổi, khi Thang Đại Hải làm chủ trì tiết mục, Viên Lâm từng dẫn nghệ sĩ của mình tới để xin được tham gia, hai bên tiếp xúc với nhau nhiều lần, hợp tác khá vui vẻ, Viên Lâm là một người quản lý rất chu đáo
Sau đó Viên Lâm có mâu thuẫn với công ty, cô rời bỏ nghề quản lý, làm việc mới vài năm rồi, khi Thang Đại Hải mở công ty, người đầu tiên nghĩ tới là Viên Lâm
Trần Thuật nói chuyện với Viên Lâm một lúc liền bị cô chinh phục giống Thang Đại Hải, cô gái này rất độc lập mạnh mẽ, suy nghĩ mọi mặt chu toàn, biết cách thuyết phục người khác, sẽ là người quản lý tốt, có được sự tín nhiệm của nghệ sĩ
Nghệ sĩ và quản lý không tin tưởng nhau sẽ sinh ra nhiều rắc rối không đáng, đã có nhiều ví dụ đôi bên trở mặt thành scandal rúng động giới giải trí rồi
Tổng giám phòng tuyên truyền tên là Uông Đào, trông có vẻ là nam nhân trầm tính ít nói, song là người có tài hoa
Qua quá trình trò chuyện Trần Thuật thấy hắn định vị công ty mới này rất rõ ràng, quy hoạch đâu vào đó về việc cần làm trong tương lai
Một người biết vị trí, biết phải làm gì, còn tốt hơn cả một người thông minh, đó gọi là sáng suốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Thuật rất tán thành
Phụ trách phòng thương vụ là Lưu Thư Vũ, rất biết ăn nói, biết làm sôi động bầu không khí
Ấn tượng đầu tiên của Trần Thuật với hắn không tệ, song năng lực ra sao thì phải dựa vào thực tế hắn có thể đem về cho công ty bao nhiêu lợi ích mới biết được
Sau khi gặp mặt mấy người phụ trách chính của công ty, lại cùng Thang Đại Hải thảo luận trọng điểm công tác trong thời gian tới, cùng với việc sau khi công ty lớn mạnh rồi nên tới Hải Nam mua một hòn đảo nuôi cá mập hay là tới New Zealand làm một cái mục trường ..
Chủ đề này hai người hào hứng hơn cả
Đến khi Trần Thuật chuẩn bị đi, Thang Đại Hải kéo lại: ” Không nhận ra cậu quên cái gì à?”
“ Quên gì ..
À, chìa khoa xe.” Trần Thuật vỗ đầu nhớ ra, y cứ quên suốt, lấy chìa khóa để trên bàn: ” Quên mấy lần rồi đấy, cứ ra đường là mở ứng dụng gọi xe, anh nói xem có phải tôi nghèo quen rồi không?”
“ Tôi không biết có phải cậu nghèo quen rồi không, nhưng tôi biết cậu lười quen rồi, có điều lười cũng có phúc của người lười, có xe đưa xe đón ...
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôi thì sao, nhớ lần đầu muốn mua cái xe, tuyển lái xe bị cha tôi chửi cho té tát, còn cầm gậy chơi golf lên nói không cần xe nữa, ông ấy đánh gãy chân tôi cho ngồi xe lăn luôn.”
“ Thật quá đáng.” Trần Thuật bất bình cho người anh em: ” Đợi Huỳnh Hỏa Trùng của chúng ta hot lên, cắt đứt quan hệ cha con với ông ấy.”
“ Nếu không hot lên được thì sao?” Thang Đại Hải lần đầu sáng nghiệp hơi thiếu tự tin:
“ Thế thì cha anh sẽ là cha chung của chúng ta.” Trần Thuật cười lớn, quan hệ của họ thân thiết, có thể nói chuyện thoải mái không lo chạm vào chỗ mẫn cảm của đối phương, chạm thì chạm, sợ gì: ” Thôi, tôi đi đây.”
Thang Đại Hải tím lấy tay y cười gằn: ” Cậu cho rằng đánh trống lảng được chắc.”
“ Rốt cuộc anh muốn gì?” Trần Thuật bất đắc dĩ nói, bàn bè quá thân thiết có cái không hay, vì hắn quá hiểu rồi, muốn nói dối cũng rất phí thần kinh:
“ Rốt cuộc cậu và Khổng Khuê có quan hệ gì?”
“ Đồng nghiệp, bạn bè, chân to và lông chân.” Trần Thuật làm một tràng:
“ Lừa ma à?” Thang Đại Hải bĩu môi khinh bỉ: ” Vừa rồi Khổng Khuê nói biết cậu từ lúc bọn tôi mặc quần thủng đít
Mặc dù Thang Đại Hải này không mặc quần thủng đít, nhưng tôi rất thông minh, hai mắt tôi rất sáng
Cô ấy nói câu ấy rất nghiêm túc, không giống nói đùa ..
Hai người không phải biết nhau trước rồi chứ?”
“ Khi đó hiện trường đông người, tôi không tiện hỏi, sợ cậu và Khổng Khuê kỵ húy vấn đề này nên giả ngốc lảng đi ..
Cậu không cho rằng có thể qua mặt được tôi chứ.”
Trần Thuật nhún vai: ” Tôi là người Lạc Thành, cô ấy là người Hoa Thành, cách nhau xa lắm, làm sao biết nhau được?”
“ Vậy vì sao, bằng vào cái gì mà cô ấy lại tốt với cậu như vậy, cô ấy là cô gái như tiên nữ vậy, cho dù có lúc mù mắt, cũng không mù tới mức đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiền của nhà tôi có thể xếp vào top 3 ở Hoa Thành này, mặt của Như Ý cũng có thể xếp vào top 3, còn cậu có cái gì để cô ấy coi trọng như vậy, thông minh không phải là thứ treo lên mặt khoe ra được ..
cho nên chuyện này rất vô lý.” Thang Đại Hải phân tích:
“ Cô ấy giúp tôi, tôi giúp cô ấy, chẳng phải đạo bạn bè là như vậy sao?” Trần Thuật mặt tỏ ra thản nhiên:
“ Nhưng cậu và Khổng Khuê thì không phải như vậy, có biết vừa rồi khi cậu và cô ấy sóng vai đi vào, cảm giác của mọi người là gì không?”
“ Là gì?”
“ Đó là giống đôi tình nhân đang say trong men tình hoặc là vợ chồng trẻ vừa mới kết hôn muốn khoe khoang hạnh phúc của mình với cả thế giới ấy.”
Thang Đại Hải khẳng định chắc chắn: ” Vừa rồi tôi và Như Ý nói chuyện với nhau, cậu ấy cũng có cảm giác như thế
Đến một thằng mù chuyện tình cảm chưa có được nụ hôn đầu mà còn nói hai người đi vào như một đôi, rất ngọt ngào
Chẳng lẽ hai người không xem lại bản thân à?”
“ Tôi chỉ đi bên cạnh chân to một chút thôi mà cũng phải xem lại bản thân à?” Trần Thuật mặt đầy kinh sợ:

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.