Lão Gia buộc tạp dề trắng vào, đội lên cái mũ trắng, tay cầm nồi, tay cầm thìa lớn, hô một tiếng rất có cảm giác nghi thức: ” Mở bếp.”
Cạch
Trần Thuật mở bếp, kết quả, chẳng có gì hết
Lão Gia chán nản trừng mắt lên
Trần Thuật vội vàng nối bình ga, lần nửa mở bếp
Phừng
Ngọn lửa hai màu xanh vàng bùng lên, Lão Gia bắt đầu công việc sở trường nhất của mình
Trần Thuật cũng mò mẫm kiếm được cái tạp dề nữa, buộc lên người, không tìm thấy mũ, tức lắm, thôi đành đóng vai tiểu nhị, ra trước quán hô: ” Muốn ăn mỳ thì xếp hàng nào, không được chen ngang ..
Thực đơn hôm nay có mỳ lòng, mỳ gà, mỳ móng giò, mỳ dưa chua ..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tới sớm ăn sớm tới muộn ăn muộn.”
Mọi người đưa mặt nhìn nhau, tổng giám Trần đang làm gì thế này
Bạch Khởi Nguyên thiếu chút nữa cười vỡ bụng, chỉ gian bếp tồi tàn tạm bợ của Lão Gia: ” Tổng giám Trần, đây là bếp trưởng Michelin mà cậu mời tới à?”
“ Bếp trưởng Michelin thì ghê gớm lắm à, còn không phải do tôi dạy ra.” Câu nói này chạm nọc Lão Gia: ” Làm bát mỳ không ra mỳ, nhạt thếch vô vị, kém xa tôi.”
Ông chúa ghét mấy thằng mặt trắng đầu tóc bóng bẩy, cái loại đó không kẻ nào tốt đẹp hết, một thằng như thế lừa con gái ông, giờ để nó khóc lóc chạy về, sau khi biết chuyện, tới cái mặt Trần Thuật còn khiến ông khó ở, nói gì tới người khác
Bạch Khởi Nguyên không dám cãi nhau với ông
Cô béo dè dặt hỏi: ” Tổng giám Trần, vừa rồi còn uống cà phê ăn bánh ngọt, giờ ăn mỳ lòng mỡ màng này, hình như không hợp lắm.”
Trần Thuật không cho là như thế: ” Vì sao không hợp, tôi thường xuyên làm thế mà?”
“ Thế thì khẩu vị của tổng giám Trần độc đáo quá, tôi thì không ăn nổi đâu.” Bạch Khởi Nguyên lắc đầu, kể cả không uống cà phê thì hắn cũng không ăn mấy thứ này, mất cân bằng dinh dưỡng nghiêm trọng, quá mỡ màng, quá cay, cực kỳ có hại cho nghệ sĩ cực kỳ chú trọng vóc dáng họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“ Đúng thế, vừa uống cà phê xong ai mà ăn nổi ...”
“ Tôi còn tưởng tổng giám Trần mời mọi người một bữa thịnh soạn, ai dè ...”
“ Tôi không ăn đâu, vừa rồi ăn bánh vẫn no.”
Mấy nhân viên công tác xì xào, nói vừa đủ tránh tới tai Trần Thuật, có ai ngốc đâu, nhìn thế này còn không rõ hai nam nhân kia đang đua tranh vì cái gì, bọn họ tất nhiên ngả về phía Bạch Khởi Nguyên, song cũng không dám công khai đắc tội với Trần Thuật
Công bằng mà nói, cà phê với mỳ lòng đúng là không ăn nhập gì với nhau thật
“ Lão Gia, chú tới rồi.” Khổng Nhược Khuê đã hoàn thành quay chụp, thấy mọi người tụ tập một chỗ, không hiểu chuyện gì, rẽ đám đông đi vào, tức thì kích động reo lên:
“ Tiểu Khuê, xong việc rồi đấy hả?” Lão Gia cầm thìa chỉ Trần Thuật đang xếp bàn ghế còn lấy tấm biển, sau đó dùng bút dạ viết nguệch ngoạc thực đơn trên đó: ” Thằng nhóc thối tha này muốn mời mọi người ăn bữa cơm nóng, thế là kỳ kèo chú suốt cả buổi chiều, không chịu nổi đành tới.”
“ Tốt quá.” Khổng Nhược Khuê chạy ngay tới chỗ xếp hàng, cô bị gãy chân, sau khi bình phục thì tập trung bù lại công tác bỏ lỡ, đâm ra lâu lắm rồi không tới quán Lão Gia, hào hứng gọi món: ” Lão Gia, cho cháu một bát thật nhiều lòng vào nhé.”
“ Yên tâm, hôm nay cho cháu ăn no luôn.” Lão Gia đảm bảo:
Ông rất tự tin vào tài nghệ của mình, còn lâu mới bị mấy kẻ "cà phê không hợp với mỳ lòng" đả kích, với truyền thống không coi khách hàng ra gì của ông, kẻ nào không coi trọng đồ ông làm, muốn ăn, ông cũng chả cho
“ Cháu ăn mỳ gà.” Tĩnh Tĩnh mau mắn xếp hàng sau Khổng Nhược Khuê, nhón chân nhìn bếp, lại đổi ý: ” Thôi cháu ăn mỳ lòng ..
“
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão Gia kinh nghiệm sống đầy mình, nhìn Tĩnh Tĩnh như thế sao không hiểu ý, cười ha hả: ” Ăn mỳ gà trước rồi ăn mỳ lòng, không ảnh hưởng gì cả, dù sao có người trả tiền rồi, cứ ăn thoải mái.”
“ Thế thì tốt quá.” Tĩnh Tĩnh vỗ tay bôm bốp:
Quách Húc Nhiễm xếp hàng thứ ba, cẩn thận lựa chọn: ” Cháu ăn mỳ trứng cà chua.”
Không phải ai cũng rảnh vừa làm việc vừa chạy đi uống cà phê ăn bánh, có người đã vất vả suốt cả chiều rồi, ai rảnh quan tâm nhiều thế
Trời lúc này chuyển tối, gió biển mang theo chút se se lạnh, một bát mỳ nóng hổi, rưới thêm thìa tương ớt, thực sự là làm người ta ăn muốn nuốt lưỡi
“ Bác già, bác mở quán ở đâu thế, sau này tôi phải tới ăn.”
Trần Thuật sắm vai tiểu nhị chạy qua chạy lại bưng bê, tự hào trả lời: ” Quán mỳ Lão Gia, mọi người lên mạng tìm một cái thấy ngay, Lão Gia rất nổi tiếng đấy.”
Tiếng xì xụp xuýt xoa vang lên không dứt, lại thêm mùi vị lan tỏa, ai nghe thấy cũng nhỏ nước miếng, song những người ủng hộ Bạch Khởi Nguyên cố gắng chống chọi lại, nói không ăn là không ăn
Cái xe cà phê đỗ ở bên cạnh, chỉ là thứ này ăn chơi bời thì được, chứ lúc đang đói meo mà uống vào chỉ càng thêm cồn ruột mà thôi, nhất là trong không khí liên tục truyền tới mùi thịt gà, mùi lòng lợn, cảnh tượng đám người ăn tưng bừng thế kia, khó chịu vô cùng
Bạch Khởi Nguyên thở dài: ” Mọi người vất vả cả ngày rồi, qua đó ăn đi, không phải tối nay còn tiếp tục làm việc à?”
Thế là lập tức có người ý chí không kiên định đứng dậy, lấy cớ: ” Để tôi đi xem xem thế nào.”
Lúc này đa phần mọi người đã ăn xong bát thứ nhất rồi, đội ngũ quay chụp hơn 20, lại thêm bốn năm người Bạch Khởi Nguyên dẫn tới liền tới ba mươi
Khổng Nhược Khuê cũng ăn xong rồi, cô không về chiếc RV của mình nghỉ ngơi, thấy Trần Thuật bận rộn chạy đi chạy lại, vừa phụ bếp vừa bưng bê, tới bên Lão Gia hỏi: ” Lão Gia, cháu có giúp được gì không?”
“ Cháu múc canh.” Lão Gia chỉ huy không hề khách khí:
Thế là Lão Gia phụ trách làm mỳ, chặt thái thịt, cho vào bát, Khổng Nhược Khuê ở bên múc canh, cho các loại rau gia vị, còn Trần Thuật phụ trách bưng bê và tất cả việc lặt vặt còn lại
Ba người phân công rõ ràng, phối hợp ăn ý, từng bát mỳ bốc hơi nghi ngút được giao tận bàn nhân viên công tác
Bạch Khởi Nguyên về xe rồi, qua cửa kính nhìn cái lán dựng tạm bợ dưới ánh đèn vàng tù mù, một ông già tóc hoa râm vẫn trắng kiện tay cầm chảo sắt lớn thoăn thoắt một bếp lửa, một cô gái lau mồ hôi trán múc từng thìa canh lớn từ nồi nước sôi ùng ục, một chàng trai nhanh nhẹn chạy qua chạy lại
Cảm giác thế nào nhỉ
Bọn họ giống một gia đình bình thường vì duy trì cuộc sống ra ngoài bày quán ở lề đường, cảnh tượng đó hắn thấy một thời, ông già là cha, đôi nam nữ kia là con trai và con dâu
Bọn họ vất vả nhưng hạnh phúc, nụ cười trên môi chưa từng tắt.