Biển vào ban đêm khác hẳn với buổi sáng, buổi sáng biển xanh ngắt, biển trời nối liền một dải, tựa hồ một viên ngọc bích khổng lồ khảm giữa trời đất
Đến tối biển tối om đáng sợ, đến cơn sóng biển trông như nguy hiểm hơn, gió biển thổi nghe quái dị hơn, tựa như có quái thú khổng lồ đang rình rập nuốt chửng người ta vậy
Nhưng Khổng Nhược Khuê buổi sáng và lúc tối đều như nhau
Vẫn đẹp như vậy
Trần Thuật và Khổng Nhược Khuê đi chân đất men theo bờ biển, để gió thổi bay tóc, để sóng đất dưới chân, cảm thụ cát mịn bị cơn sóng lùi đi, chảy buồn buồn dưới chân
Đôi nam nữ đi tản bộ bên bãi cát, bốn bề chỉ có biển trời, tựa cảnh tượng trong phim tình cảm lãng mạn vậy
“ Trần Thuật.”
“ Ừ.”
“ Anh không muốn nói gì à?” Hai người đi bộ được năm phút rồi mà chẳng ai nói câu nào, Khổng Nhược Khuê nói:
Trần Thuật nghĩ một lúc, không ngờ nói: ” Hay cô hát cho tôi nghe đi.”
Khổng Nhược Khuê muốn đấm y một cái, lại có người ngốc như thế à, mình thể hiện còn chưa rõ sao, nam nhân trong trường hợp này phải có biểu hiện gì đó chứ
“ Hay tôi hát cho cô nghe cũng được.”
“ Hát bài gì?”
“ Hai con hổ nhé?”
“ Lại bài đó à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đổi bài khác được không?” Khổng Nhược Khuê hậm hực đá cát dưới chân, coi nó như mặt Trần Thuật:
“ Lại?” Trần Thuật ngớ ra: ” Cô nghe tôi hát bài này bao giờ.”
Khổng Nhược Khuê nói dối không chớp mắt: ” Bài đó đứa bé nào chả biết, anh hát bài mới đi.”
“ Ừm, xem nào ..
Đếm vịt nhé?”
“ Có bài nào cho người trên sáu tuổi không?” Khổng Nhược Khuê thấy Trần Thuật cố tình chọc giận mình:
Lắng nghe mùa đông đang dần xa
Anh chợt tỉnh giấc tại năm tháng nào
Anh nghĩ, anh đợi, anh đang trông chờ
Nhưng tương lai vốn không thể an bài được như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mây chiều âm u ngoài khung cửa xe
Tương lai có một người đang đợi chờ
Giọng hát của Trần Thuật không cách nào so bì với Khổng Nhược Khuê, càng chẳng nói tới kỹ xảo gì, nhưng được cái trút tình cảm vào đó, dễ làm người ta bị hút vào
Bài Gặp gỡ của Tôn Yến Tử kết thúc, Trần Thuật hỏi: ” Thế nào?”
“ Không tệ.” Khổng Nhược Khuê chắp hai tay sau lưng vẫn ngâm nga theo giai điệu bài hát: ” Rất hay.”
“ Gió có vẻ lạnh rồi đấy.” Trần Thuật đưa tay ra hứng cơn gió biển:
“ Ừ, nhanh thật, mùa đông sắp tới rồi.” Khổng Nhược Khuê thoáng buồn, thời gian trôi đi nhanh quá, mỗi cô gái đều không thích chủ đề này:
“ Cho tôi mượn một thứ được không?” Trần Thuật quay sang hỏi:
“ Cái gì?”
“ Tôi hơi lạnh, cho mượn tay cô nắm được không?” Trần Thuật dừng bước, mắt nhìn Khổng Nhược Khuê:
Đã bao giờ thấy nam nhân nào mặt dày như thế chưa
Dù sao Khổng Nhược Khuê lớn thế này mà chưa từng thấy
Làm cô vui sướng muốn hét lên
Bắt tay và nắm tay không giống nhau, mặc dù đều là hai bàn tay tiếp xúc, nhưng một cái là lễ nghi, là chào hỏi giữa bạn bè hoặc đối tác
Nắm tay thì khác, là tình cảm, nữ nữ nắm tay nhau là tình chị em, nam nam nắm tay nhau là tình huynh đệ, còn nam nữ nắm tay nhau chỉ có một ý nghĩa mà thôi ..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đó là bắt đầu của chuyện tình cảm
Khi một cô gái đồng ý đặt tay mình vào tay một chàng trai, chứng minh cô ấy có thiện cảm mạnh mẽ với chàng trai đó, là dấu hiệu cho thấy cô gái đó khao khát tình cảm hai người tiến bộ
Còn nam nhân khi nói ra câu đó, gần như là một lời tỏ tình
Khổng Nhược Khuê không phải là nữ sinh vô tri, cô đã đi rất nhiều đường, trải qua rất nhiều chuyện, hiểu rất nhiều đạo lý, đâu dễ dàng bị Trần Thuật lừa
Cho nên đôi mắt như sao đêm ấy trở nên ôn nhu: ” Tôi cũng hơi lạnh.”
Đưa đôi tay dù trong đêm cũng sáng mê người tới
Lần này tới lượt Trần Thuật hơi choáng
Y còn chưa kịp hoàn hồn thì bản thân đã nói ra câu không nên nói rồi, rất hối hận, thậm chí còn chuẩn bị tinh thần bị từ chối ..
Chân to, sao cô lại đưa tay tới thế
Cô làm thế khiến tự tin của tôi bánh trướng đấy biết không
Khổng Nhược Khuê đưa tay giữ không trung rồi, nhưng không có đôi tay nào nắm lấy, cô vừa thẹn vừa giận, xấu hổ vô cùng, đang muốn rụt lại thì bị Trần Thuật nắm lấy
“ Vừa mới mượn được, tôi chưa muốn trả về đâu.” Trần Thuật nghiêm túc nói:
Khổng Nhược Khuê hừ mũi một cái rụt tay lại, chỉ rụt một tay, tay phải vẫn để tay trái nắm lấy, tiếp tục đi tới chỗ biển càng xa hơn, trời càng đen hơn
Thế nhưng diễn biến hơi kỳ, lúc này không ai dám nhìn ai, thậm chí không cả dám nhìn mặt bên của nhau, cứ thế tay nắm rất chặt, người càng sát nhau
Khoảng cách càng gần, nói chuyện lại như không tiện nữa
Đương nhiên, bây giờ không phải là lúc nói chuyện
Tay Khổng Nhược Khuê nhỏ nhắn, man mát, lòng bàn tay vì hồi hộp mà thấm ra chút mồ hôi
Mặc dù bề ngoài tỏ ra như bình thản như không, trong lòng tựa sóng biển hết đợt này tới đợt khác cuối tới
Cô nhận thấy hai người họ đi hơi xa rồi, xa tới quay đầu lại không thấy đội ngũ nữa, bốn bề chỉ có sóng biển rì rào, rốt cuộc anh ấy định dẫn mình đi tới đâu, làm gì
Không phải định được nước lấn tới chứ, nhỡ anh ấy muốn nhiều hơn thì mình nên làm sao
Vì khẩn trương nên trầm mặc, càng trầm mặc lại càng khẩn trương, Khổng Nhược Khuê thấy tim mình sắp nhảy ra ngoài rồi, đây là lần đầu tiên cô nắm tay nam nhân ..
Với danh nghĩa ái tình
Cô thấy mình phải làm gì đó, nếu không phá vỡ thế giới im lặng này, có khi chuyện muộn mất: ” Tổng giám Trần, anh định mượn tay người ta bao lâu?”
“ Mượn được bao lâu thì mượn bấy nhiêu lâu.” Trần Thuật xoay người sang từ từ đưa tay cô lên: ” Tốt nhất là tới khi biển cạn đá mòn.”
Thịch, tim đập mạnh, Khổng Nhược Khuê sững người, chết mình rồi hôm nay bà đây thất thân mất ...
Đúng lúc này chuông điện thoại reo lên phá hỏng tất cả
Reng reng reng
Trần Thuật và Khổng Nhược Khuê nhìn nhau, không ai nói, như đợi cái âm thanh đáng ghét kia tự biết điều biến mất
Nhưng họ không may rồi, tiếng chuông reo rất kiên định, cuối cùng Trần Thuật bất lực lấy di động ra, không cả nhìn số giọng cáu gắt: ” A lô, ai đấy?”
“ Tổng giám Trần, anh và Khuê tỷ có ở cùng nhau không
Chị ấy để di động ở chỗ em, em không cách nào liên hệ được với chị ấy ...” Tĩnh Tĩnh nói hơi gấp:
Trần Thuật chưa buông tay Khổng Nhược Khuê: ” Có chuyện gì không?”
“ Trăng lên rồi, đạo diễn nói phải quay thôi, anh bảo Khuê tỷ mau về đi, nếu không thì không kịp nữa.”
Lần này cả hai thực sự cùng không nói lên lời nữa rồi.