Thang Đại Hải có nhà ở ngoài, chỗ đó hắn chỉ dùng ăn chơi hoặc dẫn bạn gái về thôi, còn bình thường thì vẫn về nhà cha mẹ, nhất là gần đây bận rộn chuyện công ty mới không có thời gian cho việc khác thì càng siêng về nhà, dù sao có người lo cho mà
Như mọi hôm, Thang Đại Hải về thì đã khá muộn, đẩy cửa vào phòng thấy cha mẹ đang ngồi ở phòng khách uống trà, hôm nay họ không xem phim truyền hình máu chó về mẹ chồng nàng dâu, mặt nghiêm nghị như đang đợi gì đó
“ Cha mẹ làm sao thế, xảy ra chuyện gì à?”
Lý Nham mặt bình tĩnh, đặt cốc trà xuống, đi tới thình lình nhéo tai Thang Đại Hải: ” Con còn hỏi có chuyện gì à, mẹ mới là người hỏi con đây
Thang Đại Hải, con trả lời rõ ràng cho mẹ.”
“ Mẹ, đau đau quá ...” Thang Đại Hải cao hơn mẹ mình hai mấy phân, bị mẹ nhéo tai phải cúi thấp người xuống giảm đau, luôn mồm cầu xin: ” Mẹ, có gì từ từ nói, đừng đụng chân đụng tay
Mẹ có biết nếu ở Mỹ là mẹ phải ngồi tù không?”
“ Ngồi tù à, tốt, mẹ mày còn muốn giết người đền mạng nữa cơ.” Lý Nham xoắn tay càng mạnh:
“ Con đùa, đùa thôi mà.” Thang Đại Hải cố gắng cười lấy lòng: ” Mạng của con do mẹ cho, mẹ mà muốn lấy đi con không ý kiến ..
Mẹ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì
Mẹ vô duyên vô cớ nhéo tai con, con tủi thân lắm
Phạm nhân bị chặt đầu còn được đọc tội mà, con làm sai điều gì, mẹ phải để cho con chết rõ ràng chứ.”
“ Để nó ngồi đi.” Thang Nghênh Thành cực kỳ không thích cái bộ dạng chớt nhả thiều đàng hoàng của con trai:
Lý Nham xoắn mạnh thêm cái nữa rồi mới chịu buông tay
Thang Đại Hải xuýt xoa sờ cái tai đỏ rực, vừa xong tưởng rách tai rồi chứ, mẹ hắn lúc nào cũng lấy bệnh lấy tật lấy cái chết dọa hắn, nhưng mà nhéo tai con mạnh thế này thì sống thêm ba bốn chục năm không thành vấn đề: ” Cha mẹ bắt đầu đi, thẩm vấn xong con còn đi làm việc, người ta nói chó sáng nghiệp, vì sao là chó sáng nghiệp, sáng nghiệp không bằng chó
Rõ ràng biết vậy rồi mà còn đi sáng nghiệp.”
Nói tới đó sùng bái nhìn cha mình: ” Cha, cha từ hai bàn tay trắng, dựa vào cần cù trí tuệ, trở thành doanh nhân có tiếng trong nước, chắc khi còn trẻ, cha cũng phải vất vả lắm.”
“ Chứ còn sao, khi đó cha làm gì có điều kiện như bọn trẻ các con bây giờ, khi cha tới Hoa Thành, trong túi chỉ có mười mấy đồng, cùng đồng hương ngủ dưới gầm cầu ...”
“Không phải cái cầu Hải Châu cao lớn bây giờ đâu, cái cầu cũ đó giờ rỡ rồi, cầu đó thấp lắm, nằm ở dưới cầu, xe đi trên rầm rầm, vậy mà tới muộn còn hết chỗ tốt đấy.”
“Khi đó là mùa hè, tối tới muỗi hoành hành như muốn ăn thịt người ta vậy ...
Cải cách mở cửa đúng là tốt, con không biết thời đó sống khổ ra sao ...” Thang Nghênh Thành hồi tưởng, đây là chuyện ông tự hào nhất, văn hóa không cao, cha mẹ không thể dựa dẫm, vậy mà giờ lập nên cả đế chế thực phẩm trẻ em:
Trước kia ông muốn truyền thụ lại kinh nghiệm cho con trai, nhưng mà nó không chịu nghe, kể vài câu nó không làm bộ mất kiên nhẫn thì ngủ gật, hôm nay chủ động nhắc tới, Thang Nghênh Thành muốn đem lịch sử sáng nghiệp huy hoàng ra kể cho con trai nghe
“ Được rồi, được rồi.” Lý Nham lườm chồng một cái, cắt ngang lời khoe khoang của ông: ” Lúc này còn nói chuyện đó làm gì nữa, anh không thấy nó đang đánh trống lảng à?”
“ Hả?” Thang Nghênh Thành tỉnh ngộ, đùng đùng nổi giận vỗ bàn: ” Thằng mất dạy kìa, mày mày ..
Mày mà có chút tâm tư trên người cô gái nhà người ta, người ta cũng đã không chạy tới thoái hôn.”
“ Cái gì ạ, thoái hôn?” Thang Đại Hải thảng thốt kêu lên:
“ Vừa rồi Vũ Khiết tới đây.” Lý Nham cũng tức giận: ” Nó nói muốn hủy nghi thức đính hôn cuối tháng ..
Chỉ còn vài ngày nữa thôi, giấy mời đã gửi đi hết rồi, thân bằng hảo hữu cả trăm người, gần xa đủ cả, con bảo cha mẹ ăn nói ra sao đây?”
Thang Đại Hải mặt cúi gằm, không nhìn ra thái độ thế nào: ” Vũ Khiết tự tới ạ
“
“ Đúng, chú dì con không tới, chứng tỏ trong lòng vẫn tán thành hôn sự này
Vừa rồi mẹ gọi điện cho dì con, dì ấy không muốn hủy bỏ nghi thức đính hôn, nhưng lần này Vũ Khiết thái độ rất kiên quyết, họ cũng không còn cách nào.”
“ Thoái hôn thì thoái hôn.” Thang Đại Hải thình lình nói ầm lên, vung tay đầy khinh bỉ: ” Có cái gì ghê gớm như, làm như con thiếu nữ nhân vậy.”
“ Đám nữ nhân đó có đứa nào kết hôn được không?” Thang Nghênh Thành đỏ mặt phừng phừng, cứ tưởng nó muốn sáng nghiệp là vì sắp kết hôn rồi, nên tỉnh ngộ rồi, quay đầu là bờ, biết lo nghĩ rồi, ai ngờ vẫn ngựa quen lối cũ:
“ Ai cũng được, kết hôn có phải chuyện khó gì đâu, nữ nhân nào mà chẳng được.” Thang Đại Hải cười ha hả: ” Con mà gật đầu một cái, đừng nói một mà cha mẹ muốn bao nhiêu cũng được, vợ lớn vợ bé có hết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cha mẹ muốn có cháu bế chứ gì, quá dễ, cuối năm con dặt về vài cô ...”
Lý Nham ghét nhất là cái thái độ coi hôn nhân như trò đùa của con trai, cầm ngay quả quít trên bàn ném vào mặt
Thang Đại Hải phản ứng cực nhanh bắt lấy, thong thả bóc vỏ, bẻ đôi quả quít, nửa đưa mẹ, nửa đưa cha: ” Cha mẹ ăn quít.”
Lý Nham vung tay gạt phăng quít trong tay con trai đi, lửa giận càng lúc càng lớn: ” Không ăn ..
Con thay bạn gái như thay áo, có biết ngoài kia người ta nói gì về con không?”
Thang Đại Hải biết thừa, uể oải nói: ” Không biết ạ.”
“ Họ nói con là thằng thứ khốn nạn, là đồ tồi, cô gái nào mà gả cho con là xúi quẩy mười tám đời.” Lý Nham chỉ mặt con trai: ” Có đứa con gái nhà lành nào muốn dây dưa với con không
Những đứa chịu làm bạn gái con vì cái gì, còn không phải là vì tiền của cha con à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Loại con gái ấy mà có thể cưới về nhà sao
Con có biết suy nghĩ không thế?”
“ Mẹ nhầm rồi, người có tiền đầy ra đó, mẹ xem đám Lâm Khê, Triệu Lỗi có ma nào thèm theo không, cha họ thiếu tiền chắc, họ làm bạn gái con vì con trai mẹ ưu tú.”
“ Cái, cái .
Thằng khốn kiếp này ...” Lý Nham đang nói bỗng nhiên ôm lấy ngực, mặt tái đi:
Bà có bệnh tim, hai cha con nhìn thấy thế đều hết hồn.