Cô Bạn Cùng Bàn

Chương 285: Coi trọng cũng là cảnh cáo (1)




Sáng sớm, Trần Thuật đúng giờ tới Đông Chính, gần đây công việc rất suôn sẻ, dọc đường còn đi cùng thang máy với mấy nữ nhân viên xinh đẹp, nghe họ ríu rít lấy lòng, cũng nói đùa lại vài câu
Mang theo tâm tình vui vẻ tới văn phòng, Trần Thuật cầm cốc trà lên, đang chuẩn bị đi pha trà uống thì Lạc Kiệt tươi cười đẩy cửa đi vào
“ Chào buổi sáng tổng giám.” Hiện giờ quan hệ hai người càng lúc càng thân thiết thoải mái, đây là chuyện đáng mừng, nếu có thể Trần Thuật hi vọng có thể giữ trạng thái hợp tác tốt đẹp này lâu dài:
“ Trần Thuật, cho cậu biết một chuyện tốt.” Lạc Kiệt cũng thay đổi cách xưng hô, không còn gọi chức danh của Trần Thuật nữa: ” Tôi đã trao đổi với chủ tịch Lật, nói khi đi làm sẽ tìm cậu nói chuyện.”
“ Hôm nay sao?”
Là chủ tịch tập đoàn truyền thông lớn, mỗi ngày số khách, cấp dưới đợi gặp mặt Lật Côn ngồi đầy ghế sô pha phòng chờ, thời gian do ban thư ký dựa theo mức độ nặng nhẹ để phân bố
Lật Côn muốn gặp một phó tổng giám phía dưới, thường do thư ký gọi điện thoại liên hệ, để Trần Thuật chuẩn bị, tới đợi đến lượt mới đúng, sao lại thông qua Lạc Kiệt bảo hắn dẫn mình
Xem ra cuộc gặp gỡ này có yếu tố không chính thức, có lẽ Lật Côn lấy tư thái trưởng bối giao việc cho Lạc Kiệt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“ Đúng thế, chúng ta đi luôn thôi, chủ tịch Lật không nói thời gian, cậu biết điều này có nghĩa là gì không?” Lạc Kiệt tỏ vẻ thần bí:
“ Chắc vì hôm nay chủ tịch rảnh.” Trần Thuật trong lòng có chút hồi hộp, nói đùa:
“ Không phải, chủ tịch lúc nào mà chẳng bận, cho nên coi trọng cuộc nói chuyện với cậu như thế, cho nên cậu phải chuẩn bị tâm lý cho tốt.” Lạc Kiệt nhắc nhở:
“ Cám ơn tổng giám, vậy tôi nên chú ý những gì, tôi không hiểu chủ tịch Lật lắm.” Trần Thuật thỉnh giáo:
Lạc Kiệt rất hài lòng với thái độ này của Trần Thuật, may là hắn mò ra tính Trần Thuật sớm, tên này chỉ thích mềm không thích cứng, khách khí với y một, y khách khí lại mười, rất dễ chung sống: ’ Đầu tiên, phải biết nịnh, chủ tịch Lật rất thích nịnh, nhất là với người trẻ tuổi, nếu cậu không biết nịnh, ông ấy sẽ cho rằng cậu ỷ tài mà kiêu, không dễ ra lệnh, sẽ không ủy thác trọng trách cho cậu.”
“Song không được quá đà, quá lộ liễu, nếu không bị coi là chỉ giỏi mồm mép thêu tài hoa.”
Văn phòng của Lạc Côn nằm tầng 21 tòa nhà phía đông của Đông Chính, Trần Thuật được Lạc Kiệt dẫn tới phòng thư ký, Hoàng Manh đã được dặn trước, thấy hai người liền đứng dậy ra đón, tươi cười đưa tay mời: ” Tổng giám Lạc, tổng giám Trần, ông chủ đợi ở bên trong, hai vị cứ vào là được.”
“ Được rồi.” Lạc Kiệt tùy ý nói, hiển nhiên bọn họ rất quen thuộc:
“ Cám ơn thư ký Hoàng.” Trần Thuật khách khí gật đầu cám ơn:
Hoàng Manh đi trước dẫn đường, gõ cửa văn phòng báo: ” Ông chủ, tổng giám Lạc và tổng giám Trần tới rồi.”
“ Bảo họ vào đi.” Giọng Lật Côn rất ôn hòa, không cố tình tỏ ra uy nghi ông chủ:
Hoàng Manh lui sang bên mở cửa mời hai người đi vào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lạc Kiệt vào trước, Trần Thuật theo sau, cùng tới trước văn phòng cung kính chào hỏi
Lật Côn tuổi chừng trên 50, dáng rất cao, hơi béo, mặt trắng tròn tròn, không cần cười cũng khiến người ta có cảm giác dễ gần rồi, ông ta đang nhìn màn hình vi tính, không rõ xem cái gì, vẫy vẫy tay gọi: ” Hai người lại đây.”
Trần Thuật lần đầu tới văn phòng Lật Côn, cho nên hết thày học theo Lạc Kiệt, đi vòng qua bàn làm việc lớn, ra sau lưng Lật Côn
Lật Côn chỉ biểu đồ xanh đỏ trên màn hình: ” Đây là biểu đồ cổ phiếu của công ty chúng ta, hai tháng qua luôn trong đà tăng mạnh mẽ.”
“ Đó là do chủ tịch ngày đêm dồn tâm huyết, lãnh đạo mọi người ...” Lạc Kiệt tức thì tuôn ra tràng ca tụng dài:
“ ...” Trần Thuật rất khinh bỉ hành vi này của Lạc Kiệt, vừa rồi còn dặn mình đừng nịnh nọt quá lộ liễu, vậy hắn phải nói là gì đây, là trần trụi thô tục
Lại còn nói nhiều như thế, không để phần mình khen với à
Lật Côn tâm trạng tốt, cười một tràng dài: ” Đây là do thành tích của phòng kế hoạch thời gian qua đặc biệt nổi bật, đóng góp trác tuyệt cho tập đoàn
Đây cũng là nguyên nhân tôi muốn gặp hai vị công thần, làm rất tốt, hai người phối hợp với nhau vô cùng ăn ý.”
“ Không dám, đó đều là thành tích có được dưới sự chỉ đạo sáng suốt của chủ tịch, chúng tôi nhất định không kiêu ngạo, tiếp tục lập công.” Lạc Kiệt chia hết công cho lãnh đạo:
Trần Thuật chẳng thể nói gì khác: ” Chúng tôi chỉ làm việc theo phận sự.”
Lật Côn đứng dậy rời bàn làm việc, lừng lững cao lớn gấp đôi hai cấp dưới, như con gấu trắng vậy: ” Ra ghế sô pha ngồi cho thoải mái.”
Trần Thuật và Lạc Kiệt theo Lật Côn ra khu tiếp khách, đợi ông ta ngồi xuống trước mới ngồi, y phát hiện ra, Lạc Kiệt chỉ dám ngồi nửa cái mông, như sẵn sàng đứng dậy báo cáo bất kỳ lúc nào vậy, hoàn toàn không vì có người cha là thành viên Hội đồng quản trị mà tỏ ra thân thiết với Lật Côn
Điều này khác hoàn toàn với cách quán lý độc đoán của hắn ở phòng kế hoạch, khiến Trần Thuật cảnh giác ngay, tự nhắc mình chú ý, không để bề ngoài của Lật Côn làm lơi lỏng
Đồng thời cũng hiểu, bảo sao Lạc Kiệt vô dụng như thế mà vẫn giữ cái ghế tổng giám nhiều năm, đúng là có chỗ bất phàm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“ Trần Thuật phải không, đây là lần thứ hai chúng ta gặp nhau.” Lật Côn móc túi lấy bao thuốc châm lửa hút, sau đó ném cả bao thuốc lẫn bật lửa tới phía trước, hàm ý thích hút thì cứ hút, người nhà cả không cần khách khí:
Lạc Kiệt không dám đụng vào bao thuốc, Trần Thuật thì không hút
“ Vâng thưa chủ tịch.” Trần Thật khom người đáp, lần đầu tất nhiên là trong cuộc họp cao tầng phân định quyền sở hữu kịch bản Chàng cơ trưởng, có lẽ ấn tượng không tốt lắm, vì y tỏ ra hơi quá hung hăng công kích Tô Âm:
Kết quả là kịch bản vẫn rơi vào tay Tô Âm, uổng công làm tiểu nhân:
Quả nhiên Lật Côn phun khói: ” Ấn tượng đầu tiên không hề tốt.”
Biết ngay mà, cứ nghĩ là lễ khen thưởng, ai ngờ thành đại hội phê bình, Trần Thuật cẩn thận nói: ” Mong được chủ tịch chỉ bảo.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.