“ À cái thằng tiểu tử này, tốt nghiệp một cái là trốn mất biệt, chẳng có tí tin tức nào thế?”
“ Chủ tịch, giờ anh đang công tác ở đâu vậy
Chẳng là phát đạt rồi phải không?”
“ Chứ còn gì nữa, chủ tịch lợi hại như vậy cơ mà, giờ phát đạt rồi nhất định phải chiếu cố anh em nhé.”
“ Các cậu làm sao lại tụ tập được với nhau thế?” Trần Thuật nhất thời trả lời không xuể, nên lật ngược tình thế, quay sang hỏi:
“ Chúng tôi có một nhóm bạn học cũ, mọi người rảnh rỗi thường tụ tập ăn uống với nhau.” Vương Vĩ Cương chỉ Kiến Quân: ” Hôm nay cậu ấy thăng lên chức tổ trưởng, cho nên chúng tôi chúc mừng cậu ấy.”
Kiến Quân là chàng trai dong dỏng cao, rắn rỏi nam tính, khi ở trưởng là tay bút chính của câu lạc bộ văn học, văn chương tốt nên kiêu ngạo, ít qua lại với bạn học
Đương nhiên bây giờ hắn vẫn kiêu ngạo như thế, nên Trần Thuật chúc mừng, hắn chỉ gật đầu thôi, y chỉ cười, không để trong bụng: ” Các cậu cứ chơi đi, không cần để ý tới tôi.”
Vương Vĩ Cương nhìn trên bàn có hai cốc bia, hai bộ bát đũa: ” Sao vội đuổi anh em đi thế, ăn với ai thế?”
“ Bạn gái chứ gì?” Chu Giai cười cái kiểu tôi biết thừa:
“ Không phải.” Trần Thuật lắc đầu: ” Một người bạn.”
Vương Vĩ Cương khoác vai Trần Thuật, làm ra vẻ thần bí: ” Nghe bạn học đồn nhau, cậu và Lăng Thần chia tay rồi à?”
“ Ừ.” Trần Thuật gật đầu, y không liên hệ với người bạn nào, chắc là Lăng Thần kể, dù sao có gì phải dấu đâu:
Vương Vĩ Cương mặc dù đã cố nhịn, nhưng rõ ràng không thành công, hắn chỉ thiếu điều cười ngoạc miệng thôi: ” Đừng đau lòng, chân trời góc bể thiếu gì hoa thơm cỏ lạ, tình yêu trong trường luôn chết yểu
Lý Tiểu Phương và Trương Thao cũng chia tay rồi, Hứa Ví Hoa và Hùng Linh thiếu một bước kết hôn cũng không thành
Cậu và Lăng Thần chia tay chẳng có gì bất ngờ hết ...”
Trần Thuật gạt tay hắn ra: ” Còn cậu, muốn cười thì cứ cười đi, nhịn làm gì cho sinh bệnh: ”
“ Cậu thật là ...” Vương Vĩ Cương sắp cười thành tiếng, nghe lời này sầm mặt, tức giận nói: ” Vẫn ác khẩu như thời ở trường.”
“ Vậy là chứng tỏ tôi không thay đổi gì cả, cậu cũng không cần thay đổi.”
“ Cuộc đời có bốn mối quan hệ thân thiết, trong đó có một là từng cùng chung mái trường, thời buổi này có thứ tình cảm nào quý hơn bạn học
Các cậu thấy có phải không?”
“ Đúng thế, chủ tịch, đều ở Hoa Thành cả, sau này mọi người phải gặp nhau nhiều hơn đấy
Trước kia không có cách liên hệ của anh, thông cảm cho anh cần bồi tiếp giai nhân không chấp, giờ lại độc thân cả rồi, không được trốn mọi người ...”
Cả đám nhốn nháo một hồi, Vương Vĩ Cương nhớ ra nói: ” À phải, chủ nhật tuần sau nữa là sinh nhật tôi đấy, chúng tôi vừa hẹn nhau đi hát, khi đó cậu phải đi nhé.”
“ Tôi không đi đâu.” Trần Thuật nói một câu rất cụt hứng:
“ Bạn học cũ, cậu không nể mặt nhau quá đấy.” Vương Vĩ Cương bất mãn nói:
“ Không phải đâu, tôi chỉ sợ các cậu cười tôi thôi, loại chuyện này thấy trong phim ảnh quá nhiều rồi.”
Cái kịch bản này quá nát rồi, anh đây là tác giả, là biên kịch sắp nổi tiếng đấy, biết không hả
Nam chính được mời tham gia vào buổi tụ họp của bạn bè, kết quả là bạn học trước kia là loại tra nam chẳng ai ưa, giờ càng ai nấy vênh váo tự đắc, khoe mình mua biệt thự bên bờ biển, vài ngày tới đi Maldives nghỉ mát
Trong kịch bản nát đó không bao giờ thiếu một anh chàng đeo kính, ăn mặc chỉn chu nói mình vừa phải đổi một cái Porsche vì cái BMW trước kia trông có vẻ trịnh trọng quá
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rồi lại có người bạn nhút nhát vô tình kể ra hôm qua đi uống rượu với lãnh đạo nào đó, vốn không muốn đi, người ta cứ ép ..
Sau đó là quay sang hỏi nam chính trước kia ở trường luôn rất ưu tú, cậu thế nào rồi
Tất nhiên khi đó nam chính đang ở hoàn cảnh không tốt
Ài, phim nào cũng quay như thế, truyện nào cũng viết như thế, nghĩ thôi Trần Thật đã thấy kích thích rồi tới run lên rồi
Hỏi đi, hỏi đi, các người mau mau hỏi tôi đi
Mau hỏi tôi mua nhà ở chỗ nào đi, mau hỏi tôi đi xe gì đi, mau hỏi tôi chức vị cao thấp thế nào, lương tháng bao nhiêu đi
Chỉ cần có người hỏi tới là Trần Thuật có thể dùng ngữ khí thong thả mà nói : Nhà còn chưa mua, xem vài chỗ biệt thự không hài lòng lắm, thôi thì mua nhà mái bằng lớn vậy
Chủ yếu là muốn làm hàng xóm với Khổng Khuê, dù sao cô ấy nói vài lần rồi, tôi không thể không để ý tới cảm thụ của cô ấy ...
Khổng Khuê nào à
Chính là Khổng Khuê mà các cậu biết ấy
Cái BMW đang đi chẳng tốn tiền, có người anh em cố nhét cho đấy, không nhận không được, ài có hơn 80 vạn thôi
Tên đó là thiếu gia của tập đoàn Phúc Tinh, cái BMW trong mắt người ta chả là cái gì, tôi là nể tình anh em mới nhận thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn công tác của tôi ấy à, làm qua qua ấy mà, giờ tôi làm phó tổng giám ở tập đoàn Đông Chính, lương tháng chỉ năm con số thôi, rồi cùng hai người bạn ..
À phải, một trong đó chính là thiếu gia tập đoàn Phức Tinh, thành lập công ty nhỏ, chủ yếu là hắn phụ trách kinh doanh, tôi nắm ít cổ phần ăn tiền thôi
Giờ đang làm quản lý nghệ sĩ và khai phát điện ảnh, các cậu có ai muốn làm minh tinh thì bảo tôi, tôi sẽ đổ tài nguyên cho
Nói thật, mấy công việc đó làm chơi thôi mà, tôi thích nhất vẫn là sáng tác văn học, các cậu đều biết rồi, sở thích vẫn không thay đổi
Tôi có viết tác phẩm về giấc mơ bay của người trẻ tuổi, kịch bản được Đông Chính mua rồi, bán chả mấy, vài trăm vạn ấy mà, chuẩn bị quay phim, do Tô Âm là nữ chính
Tô Âm tuy trẻ, song là cô gái cực kỳ cần cù nỗ lực phấn đấu, cô ấy rất mê kịch bản của tôi, tương lai vô hạn
Xem xem, tổng giám Trần chuẩn bị hết lời thoại rồi, không hổ danh là biên kịch ...
Sắp nổi tiếng
Nhưng vì sao y từ chối tham gia tụ hội
Vì tổng giám Trần của chúng ta coi trọng tình cảm, càng để ý tới tình nghĩa bạn học, thời đại học không có áp lực thi cử nặng nề như thời cao trung, không túng thiếu như sơ trung, không ngây ngô như tiểu học
Người ở thời gian đó, có chút tiền dằn túi, tâm trí có chút trưởng thành, chưa mất hết thuần túy
Dù có xung đột về lợi ích, cũng chẳng đấu đá sống mái với nhau
Chẳng qua chỉ có chút tranh chấp giờ nghĩ lại thấy buồn cười thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bốn năm sớm tối bên nhau, đó là thời gian quý giá nhất trong mấy chục năm nhân sinh ngắn ngủi, có đám bạn học như thế mà lại đem so bì ganh đua vô vị, chẳng phải làm hỏng thứ đẹp đẽ à
Lên mặt tuy hay, vả mặt tuy sướng, nhưng sẽ mất đi bạn học
Trần Thuật e mình mà khoe khoang, người khác sẽ không muốn làm bạn với mình nữa, vì bọn họ sẽ thấy bản thân không xứng
Nói cho cùng tổng giám Trần là người lương thiện.