Phòng hội nghị phòng kế hoạch Đông Chính
Phòng kế hoạch có hai phòng hội nghị, một có thể dung nạp 50 người, sử dụng trong cuộc họp toàn thể nhân viên công tác hoặc tổ chức party
Còn có một phòng hội nghị nhỏ, là nơi họp nhân sự cấp cao trong phòng, hoặc là các nghệ sĩ tới hội đàm riêng, đây chính là nơi Khổng Nhược Khuê tới dự cuộc họp tuyên truyền quảng bá đã gọi Trần Thuật tham gia
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chính vì đó mà Trần Thuật từ lúc nhậm chức đã phủ một tấm màn thần bí, có người nói y là bạn học của Khổng Nhược Khuê, người bảo y là họ hàng, lại còn có người tiết lộ y là "đứa cháu ngốc nhà dì Hai" ..
Lúc đó không ai hoài nghi Trần Thuật và Khổng Nhược Khuê là đôi tình lữ
Không một ai
Vì Khổng Nhược Khuê là nữ thần trong lòng họ, còn Trần Thuật chỉ là "kẻ thất bại"
Đúng, một kẻ thất bại trăm phần trăm
Ái tình đã mất, công tác không còn, toàn thân tai tiếng, chạy khắp nơi xin việc không được, lâm vào cảnh quẫn bách tới cả công ty đối thủ
Nhưng vẻn vẹn nửa năm thôi, tất cả thay đổi, chuyện người ta không dám nghĩ thành sự thực, đến cả Trần Thuật cũng không dám tin
Lúc này đây Trần Thuật nhìn mấy chục nhân viên trong phòng, tất cả im lặng tập trung ánh mắt về phía y
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“ Hẳn mọi người đoán được mục đích của hội nghị hôm nay, tôi tới để từ biệt mọi người.”
Oa
Cả phòng xôn xao
Mọi người sớm biết Trần Thuật sẽ đi, từ hơn một tháng trước đã nghe nói y nộp đơn từ chức rồi, hơn nữa trong thời gian qua liên tục kết thúc hoặc bàn giao hạng mục cho tiểu tổ trưởng, thế nên nghe tin, không ai ngạc nhiên mà chỉ xúc động
Trần Thuật là lãnh đạo tốt, đồng thời là nhà quản lý có năng lực được mọi người tôn trọng
Lạc Kiệt cũng rất có năng lực quản lý, nhưng bản chất kiêu ngạo, sự ưu việt từ cốt tủy ấy, làm gì có chuyện hắn hòa đồng với cấp dưới như Trần Thuật, thế nên làm việc khó tránh khỏi chuyên quyền độc đoán khiến người ta sợ hãi
“ Tổng giám Trần, thực sự phải đi sao
Chẳng lẽ không còn cách nào khác?”
“ Đừng đi tổng giám Trần, bọn em rất thích làm việc với anh.”
“ Tổng giám Trần có còn quay lại thăm mọi người không?”
Mọi người nối nhau lên tiếng giữ lại, biểu đạt sự luyến tiếc của mình
“ Mọi người, yên lặng nào.” Trần Thuật khẽ gõ bàn, ánh mắt nhìn qua từng người trong phòng: ” Nửa năm qua, chúng ta không chỉ là đồng nghiệp, còn là những người bạn, đồng nghiệp có thể vì một cuộc ly biệt mà phân tán, bạn bè thì không
Mặc dù tôi rời Đông Chính, nhưng tôi vẫn theo đuổi nghề nghiệp yêu thích này.”
“ Nếu có thời gian, chúng ta tụ tập ăn bữa cơm, nếu mọi người bận rộn, chúng ta có thể trao đổi tình hình qua Wechat
Có câu giang hồ tuy xa, nhưng có lòng vẫn gặp lại
Sau khi rời Đông Chính, tôi tới làm ở Huỳnh Hỏa Trùng ...”
Lúc này Lạc Kiệt ho vài tiếng
Trần Thuật hiểu ý hắn, cười: ” Tổng giám đừng lo, tôi không khoét góc tường của Đông Chính, chỉ là mời mọi người rảnh tới chơi.”
Lạc Kiệt cười ha hả: ” Thế thì tôi yên tâm.”
“ Đương nhiên, tôi cũng sẽ về thăm mọi người, vì đây là nơi giang tay đón nhận khi tôi sa cơ, là nơi chúng ta chung vai chiến đấu
Tôi là người Đông Chính, sau này cũng vậy, hi vọng có thể cùng Đông Chính hợp tác thêm mật thiệt, hi vọng chúng ta vẫn là đồng đội cùng chiến đấu.”
Bốp
Bốp
Bốp
Tiếng vỗ tay như sấm rền
Lạc Kiệt nhìn quanh: ” Tôi đã đặt nhà hàng, mời mọi người cùng tham gia, tiễn chân tổng giám Trần, chúc cậu ấy tiền đồ như gấm, chúng ta không say không về.”
“ Không say không về.” Cả phòng reo hò:
Hội nghị kết thúc, Trần Thuật về văn phòng dọn đồ, Lạc Kiệt cũng đi theo
Nhìn Trần Thuật xếp từng thứ vào hộp giấy, Lạc Kiệt thở dài: ” Khi cậu tới, tôi không vui, khi cậu đi, tôi càng không vui.”
Trần Thuật ngẩng đầu lên cười: ” Anh nói thế không phải tự mâu thuẫn à, tôi đi anh phải vui mới đúng chứ, giờ trong phòng kế hoạch chỉ còn tiếng nói của mình anh nữa thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh có biết không, khi tôi mới tới còn có người đánh cược tôi ngồi ở vị trí này bao lâu.”
“ Có cả loại chuyện đó à?” Trước Trần Thuật, Lạc Kiệt đã tiễn hai vị phó tổng giám ra đi trong uất ức: ” Ha ha ha, tôi không biết đấy, nhưng mà lúc cậu tới đúng là làm tôi chướng mắt thật, hoàn toàn bộ dạng ngựa non háu đá, tôi suýt muốn đấm cậu một phát
Nhưng mà cậu trưởng thành thật nhanh, giờ cậu đi rồi là tổn thất của phòng kế hoạch, cũng là tổn thất của cả Đông Chính.”
“ Trên đời này có bữa tiệc nào không tàn, chẳng phải vừa rồi tôi nói rồi à
Nói không chừng sau này chúng ta còn có nhiều cơ hội hợp tác chặt chẽ hơn.” Trần Thuật dọn đồ từ trước rồi, lúc này không còn là bao, cho một cái hộp là hết, đứng lên nhìn quanh, cảm khái muôn phần:
Thực sự là sắp đi rồi, Lạc Kiệt cũng vài phần xúc động: ” Có biết tôi phục cậu nhất ở điểm gì không?”
“ Có phải đẹp trai không?”
“ Vớ vẩn, không nói nghệ sĩ, nhân viên thường cũng phải trăm người đẹp trai hơn cậu.”
“ Nói quá.” Trần Thuật bất mãn: ” Tiểu Khuê nói, tôi chịu khó hóa trang một chút, đi đóng phim không thành vấn đề.”
“ Chẳng qua là trong mắt tình nhân có Tây Thi thôi.” Lạc Kiệt dè bỉu, nhưng đây chính là điểm hắn phục Trần Thuật nhất: ” Chỉ mất nửa năm tới Đông Chính đã ôm được nhất tỷ Đông Chính về, đây là chuyện Khởi Nguyên tốn mười năm không làm được.”
Không ngờ Bạch Khởi Nguyên mặt tối sầm xuất hiện ở cửa: ” Sao lại nói tới tôi vậy hả?”
Lạc Kiệt giật mình, không ngờ Bạch Khởi Nguyên ở cửa, vội vàng đứng lên đi ra đón: ” Khởi Nguyên, tới đúng lúc lắm, cậu nói xem Trần Thuật có quá đáng không, cậu ta tới đây mới đầu là một lòng tận tụy, cũng làm ra được thành tích, đến lúc lừa được nữ thần của chúng ta rồi co chân chạy.”
Bạch Khởi Nguyên đi vào phòng, phụ họa: ” Đúng thật đấy, tôi hoài nghi cậu ta vào Đông Chính là có ý đồ.”
Lạc Kiệt có viện binh, quay sang chất vấn Trần Thuật: ” Nói, có phải cậu là gián điệp của Hoa Mỹ không?”